Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 25: Lời xin lỗi

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Tụi nó đi chơi đến 8h tối mới về. Vừa bước vào nhà, một cảnh tượng rất hùng vĩ hiện ra trước mắt tụi nó: một tên con trai nằm ườn trên sofa, ăn bắp rang, xem hoạt hình.- Jin!!!!!! Ở đâu ra vậy? - Yun co chân đạp thằng bạn xuống đất- Yun!!!!! Cậu quá đáng thật đó. Ông bảo tớ sang đây ở luôn mà. - Jin lồm cồm bò dậy- WHAT??????? - Ba tụi nó đồng thanh ( Ji lúc này đã bỏ lên phòng trước)- Thật không? - nó lườm thằng bạn- Thật mà. Không tin cậu hỏi quản gia Lâm thử coi.- Jin nói với vẻ mặt tội nghiệp- Nhưng muốn ở đây thì phải bị hỏi tội, ok???? - Yun hừ mũi- Tội gì? - Jin ngơ ngác- Tội bỏ quên bạn bè. - Kull cười. - Chuyện cách đây ba năm......-Xin lỗi. Thực sự hôm đó tớ có đến nhưng mà anh Gin không cho tớ vào. Anh ấy bảo tớ vào thì Ji sẽ không chịu đi cho nên..... - Jin ngồi phịch xuống sofa- Anh Gin........ Anh có biết là vì anh mà con Ji phải đau khổ suốt ba năm nay không? - nó rút điện thoại- Thằng Jin nói vậy hả? - Gin thở dài - Anh chỉ muốn tốt cho hai tụi nó thôi mà.- Thôi được rồi, anh qua đây, giải thích cho con Ji mau. - nói rồi nó cúp máy - Jin, lên phòng giải thích với Ji đi...............Tại phòng Ji, cô nàng đang cắm cúi vào máy tính- Lên đây làm gì? - giọng lạnh lùng- Cho tớ giải thích đi......... - Jin trưng ra bộ mặt cún con- Không cần. - nhỏ quay qua nhìn Jin - Tớ nghe hết rồi.......- Cảm ơn cậu. - Jin cúi xuống nhìn nhỏ gian xảo- Ê, muốn làm gì đó? - Ji liếc - Mặc dù cậu vô tội nhưng không có nghĩa là..... Um.... um....Jin cúi xuống, đặt một nụ hôn trên môi JiCả bọn đứng ở phòng bên cạnh ôm bụng cười.....Ngay lúc đó.....- Ji ơi, cho anh xin lỗi - Gin xông vào phòng - Á, xem như là anh chưa thấy gì đi!!!!Tụi nó chạy vào phòng thì thấy Gin đứng trước cửa phòng, Jin đang đưa ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Gin còn Ji thì ngượng chín cả mặt- HAHAHAHAHA! - Bọn nó được một trân cười vỡ bụng như chưa từng được cười

Tụi nó đi chơi đến 8h tối mới về. Vừa bước vào nhà, một cảnh tượng rất hùng vĩ hiện ra trước mắt tụi nó: một tên con trai nằm ườn trên sofa, ăn bắp rang, xem hoạt hình.

- Jin!!!!!! Ở đâu ra vậy? - Yun co chân đạp thằng bạn xuống đất

- Yun!!!!! Cậu quá đáng thật đó. Ông bảo tớ sang đây ở luôn mà. - Jin lồm cồm bò dậy

- WHAT??????? - Ba tụi nó đồng thanh ( Ji lúc này đã bỏ lên phòng trước)

- Thật không? - nó lườm thằng bạn

- Thật mà. Không tin cậu hỏi quản gia Lâm thử coi.- Jin nói với vẻ mặt tội nghiệp

- Nhưng muốn ở đây thì phải bị hỏi tội, ok???? - Yun hừ mũi

- Tội gì? - Jin ngơ ngác

- Tội bỏ quên bạn bè. - Kull cười. - Chuyện cách đây ba năm......

-Xin lỗi. Thực sự hôm đó tớ có đến nhưng mà anh Gin không cho tớ vào. Anh ấy bảo tớ vào thì Ji sẽ không chịu đi cho nên..... - Jin ngồi phịch xuống sofa

- Anh Gin........ Anh có biết là vì anh mà con Ji phải đau khổ suốt ba năm nay không? - nó rút điện thoại

- Thằng Jin nói vậy hả? - Gin thở dài - Anh chỉ muốn tốt cho hai tụi nó thôi mà.

- Thôi được rồi, anh qua đây, giải thích cho con Ji mau. - nói rồi nó cúp máy - Jin, lên phòng giải thích với Ji đi.

..............

Tại phòng Ji, cô nàng đang cắm cúi vào máy tính

- Lên đây làm gì? - giọng lạnh lùng

- Cho tớ giải thích đi......... - Jin trưng ra bộ mặt cún con

- Không cần. - nhỏ quay qua nhìn Jin - Tớ nghe hết rồi.......

- Cảm ơn cậu. - Jin cúi xuống nhìn nhỏ gian xảo

- Ê, muốn làm gì đó? - Ji liếc - Mặc dù cậu vô tội nhưng không có nghĩa là..... Um.... um....

Jin cúi xuống, đặt một nụ hôn trên môi Ji

Cả bọn đứng ở phòng bên cạnh ôm bụng cười.....

Ngay lúc đó.....

- Ji ơi, cho anh xin lỗi - Gin xông vào phòng - Á, xem như là anh chưa thấy gì đi!!!!

Tụi nó chạy vào phòng thì thấy Gin đứng trước cửa phòng, Jin đang đưa ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Gin còn Ji thì ngượng chín cả mặt

- HAHAHAHAHA! - Bọn nó được một trân cười vỡ bụng như chưa từng được cười

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Tụi nó đi chơi đến 8h tối mới về. Vừa bước vào nhà, một cảnh tượng rất hùng vĩ hiện ra trước mắt tụi nó: một tên con trai nằm ườn trên sofa, ăn bắp rang, xem hoạt hình.- Jin!!!!!! Ở đâu ra vậy? - Yun co chân đạp thằng bạn xuống đất- Yun!!!!! Cậu quá đáng thật đó. Ông bảo tớ sang đây ở luôn mà. - Jin lồm cồm bò dậy- WHAT??????? - Ba tụi nó đồng thanh ( Ji lúc này đã bỏ lên phòng trước)- Thật không? - nó lườm thằng bạn- Thật mà. Không tin cậu hỏi quản gia Lâm thử coi.- Jin nói với vẻ mặt tội nghiệp- Nhưng muốn ở đây thì phải bị hỏi tội, ok???? - Yun hừ mũi- Tội gì? - Jin ngơ ngác- Tội bỏ quên bạn bè. - Kull cười. - Chuyện cách đây ba năm......-Xin lỗi. Thực sự hôm đó tớ có đến nhưng mà anh Gin không cho tớ vào. Anh ấy bảo tớ vào thì Ji sẽ không chịu đi cho nên..... - Jin ngồi phịch xuống sofa- Anh Gin........ Anh có biết là vì anh mà con Ji phải đau khổ suốt ba năm nay không? - nó rút điện thoại- Thằng Jin nói vậy hả? - Gin thở dài - Anh chỉ muốn tốt cho hai tụi nó thôi mà.- Thôi được rồi, anh qua đây, giải thích cho con Ji mau. - nói rồi nó cúp máy - Jin, lên phòng giải thích với Ji đi...............Tại phòng Ji, cô nàng đang cắm cúi vào máy tính- Lên đây làm gì? - giọng lạnh lùng- Cho tớ giải thích đi......... - Jin trưng ra bộ mặt cún con- Không cần. - nhỏ quay qua nhìn Jin - Tớ nghe hết rồi.......- Cảm ơn cậu. - Jin cúi xuống nhìn nhỏ gian xảo- Ê, muốn làm gì đó? - Ji liếc - Mặc dù cậu vô tội nhưng không có nghĩa là..... Um.... um....Jin cúi xuống, đặt một nụ hôn trên môi JiCả bọn đứng ở phòng bên cạnh ôm bụng cười.....Ngay lúc đó.....- Ji ơi, cho anh xin lỗi - Gin xông vào phòng - Á, xem như là anh chưa thấy gì đi!!!!Tụi nó chạy vào phòng thì thấy Gin đứng trước cửa phòng, Jin đang đưa ánh mắt đằng đằng sát khí nhìn Gin còn Ji thì ngượng chín cả mặt- HAHAHAHAHA! - Bọn nó được một trân cười vỡ bụng như chưa từng được cười

Chương 25: Lời xin lỗi