Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 53: Nhạc chờ

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 7 tối, nó đang ngồi trong Nila một mình. Hôm nay nó mặc một chiếc áo pull màu đỏ cùng một chiếc váy xòe jean, ngắn trên gối. Rút kinh nghiệm hôm qua, hôm nay nó mặc một chiếc quần sooc ở trong. Đôi giày bata màu hồng trắng rất hợp với nó. Mái tóc dài được nó buộc cao lên bằng một chiếc nơ lớn màu hồng. Nó bật điện thoại, điện cho hắn."Khi xưa tôi vẫn ước mơ ngày mai sẽ bay xa vờiBao năm tôi sống với những niềm tin ước mơ tuyệt vờiNụ cười có đôi lần bỏ rơi tôiVà cũng nhiều khi nhận ra ước mơ không thànhNhững thiên thần để quên tôiOH.......Tìm lại đôi cánh mỏi rời giá buốtTôi sẽ bay l*n đ*nh trờiChạm vào ngôi sao một điều ước mớiTôi đang bay vềYEAH..... YEAH.....Ư ớ c mơ thiên thần, bỗng nhiên rất gầnNiềm tin đang cháy lênCất cánh bay lên, đến nơi chân trờiNhững thiên thần trong timSẽ mãi cho tôi niềm tin......YEAH..... OH... HUH..... OH......"(Đôi cánh màu bạc -365daband)Nó nhận ra nhóm nhạc thầm tượng, nó hát theo bài nhạc chờ của hắn, không để ý bài hát đã kết thúc, hắn đã bắt máy là nghe nó hát 2/3 bài hát. Nó hát hết bài mới sực để ý đến tiếng cười lớn của hắn.- HAHAHAHA! - Hắn cười - Cô bị điên à?- Hừ. - nó bặm môi nghĩ thầm " Không biết mình thích tên khùng này ở chỗ nào nhỉ?" - Anh đến Nila ngay đi. Cho anh 15ph- Làm gì??? - hắn hỏi - Tôi bận rồi.- Tôi biết hết rồi. Tụi Angel thách đầu chứ gì. - nó hừ mũi - Sáng nay tôi không ngủ nên nghe anh và thằng Su nói chuyện rồi. Nhanh đến đó tôi, tôi nghèo nên không có xe giống anh đâu! - nói rồi nó cúp máy.Nó không đi xe vì sợ hắn sẽ phát hiện ra thân phận thật sự.

7 tối, nó đang ngồi trong Nila một mình. Hôm nay nó mặc một chiếc áo pull màu đỏ cùng một chiếc váy xòe jean, ngắn trên gối. Rút kinh nghiệm hôm qua, hôm nay nó mặc một chiếc quần sooc ở trong. Đôi giày bata màu hồng trắng rất hợp với nó. Mái tóc dài được nó buộc cao lên bằng một chiếc nơ lớn màu hồng. Nó bật điện thoại, điện cho hắn.

"Khi xưa tôi vẫn ước mơ ngày mai sẽ bay xa vời

Bao năm tôi sống với những niềm tin ước mơ tuyệt vời

Nụ cười có đôi lần bỏ rơi tôi

Và cũng nhiều khi nhận ra ước mơ không thành

Những thiên thần để quên tôi

OH.......

Tìm lại đôi cánh mỏi rời giá buốt

Tôi sẽ bay l*n đ*nh trời

Chạm vào ngôi sao một điều ước mới

Tôi đang bay về

YEAH..... YEAH.....

Ư ớ c mơ thiên thần, bỗng nhiên rất gần

Niềm tin đang cháy lên

Cất cánh bay lên, đến nơi chân trời

Những thiên thần trong tim

Sẽ mãi cho tôi niềm tin......

YEAH..... OH... HUH..... OH......"

(Đôi cánh màu bạc -365daband)

Nó nhận ra nhóm nhạc thầm tượng, nó hát theo bài nhạc chờ của hắn, không để ý bài hát đã kết thúc, hắn đã bắt máy là nghe nó hát 2/3 bài hát. Nó hát hết bài mới sực để ý đến tiếng cười lớn của hắn.

- HAHAHAHA! - Hắn cười - Cô bị điên à?

- Hừ. - nó bặm môi nghĩ thầm " Không biết mình thích tên khùng này ở chỗ nào nhỉ?" - Anh đến Nila ngay đi. Cho anh 15ph

- Làm gì??? - hắn hỏi - Tôi bận rồi.

- Tôi biết hết rồi. Tụi Angel thách đầu chứ gì. - nó hừ mũi - Sáng nay tôi không ngủ nên nghe anh và thằng Su nói chuyện rồi. Nhanh đến đó tôi, tôi nghèo nên không có xe giống anh đâu! - nói rồi nó cúp máy.

Nó không đi xe vì sợ hắn sẽ phát hiện ra thân phận thật sự.

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 7 tối, nó đang ngồi trong Nila một mình. Hôm nay nó mặc một chiếc áo pull màu đỏ cùng một chiếc váy xòe jean, ngắn trên gối. Rút kinh nghiệm hôm qua, hôm nay nó mặc một chiếc quần sooc ở trong. Đôi giày bata màu hồng trắng rất hợp với nó. Mái tóc dài được nó buộc cao lên bằng một chiếc nơ lớn màu hồng. Nó bật điện thoại, điện cho hắn."Khi xưa tôi vẫn ước mơ ngày mai sẽ bay xa vờiBao năm tôi sống với những niềm tin ước mơ tuyệt vờiNụ cười có đôi lần bỏ rơi tôiVà cũng nhiều khi nhận ra ước mơ không thànhNhững thiên thần để quên tôiOH.......Tìm lại đôi cánh mỏi rời giá buốtTôi sẽ bay l*n đ*nh trờiChạm vào ngôi sao một điều ước mớiTôi đang bay vềYEAH..... YEAH.....Ư ớ c mơ thiên thần, bỗng nhiên rất gầnNiềm tin đang cháy lênCất cánh bay lên, đến nơi chân trờiNhững thiên thần trong timSẽ mãi cho tôi niềm tin......YEAH..... OH... HUH..... OH......"(Đôi cánh màu bạc -365daband)Nó nhận ra nhóm nhạc thầm tượng, nó hát theo bài nhạc chờ của hắn, không để ý bài hát đã kết thúc, hắn đã bắt máy là nghe nó hát 2/3 bài hát. Nó hát hết bài mới sực để ý đến tiếng cười lớn của hắn.- HAHAHAHA! - Hắn cười - Cô bị điên à?- Hừ. - nó bặm môi nghĩ thầm " Không biết mình thích tên khùng này ở chỗ nào nhỉ?" - Anh đến Nila ngay đi. Cho anh 15ph- Làm gì??? - hắn hỏi - Tôi bận rồi.- Tôi biết hết rồi. Tụi Angel thách đầu chứ gì. - nó hừ mũi - Sáng nay tôi không ngủ nên nghe anh và thằng Su nói chuyện rồi. Nhanh đến đó tôi, tôi nghèo nên không có xe giống anh đâu! - nói rồi nó cúp máy.Nó không đi xe vì sợ hắn sẽ phát hiện ra thân phận thật sự.

Chương 53: Nhạc chờ