Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 57: Vết thương
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Hắn bế nó (vẫn còn ngủ) vào ghế sofa.- Thùy Trâm! - hắn lay tay nó - Dậy đi!- Huh? - nó mở mắt - Tôi đang ở đâu đây?- Nhà tôi! - hắn đáp rồi đến kệ lấy một hộp cứu thương- Nhà anh á! - nó nhìn quanh. Một ngôi biệt thự lỗng lẫy màu vàng tươi - Oh! Nhà đẹp dữ!- Cô chưa bao giờ bước vào biệt thự đâu nhỉ? - hắn mỉa nó- Hừ. Biệt thự Hoa lan nhà tôi đẹp hơn nhiều. - nó đáp- Hả????? - hắn ngạc nhiên- Á không không! - nó xua tay - Ý tôi là biệt thự nhà Jin....- Hahaha! - hắn cười - Vậy nhà ai đẹp hơn?- Không biết - nó nhún vai - Còn cái vật - thể - lạ ấy là gì vậy? - nó chỉ vào cái hộp trên tay hắn.- Hộp cứu thương ấy! - hắn quỳ bên nó - Vết thương trên chân cô bị đâm khá sâu nhưng may là ở phần mềm nên không sao, để tôi băng bó lại.- Cảm ơn! - nó mỉm cười5ph sau- Xong rồi đấy! Cô đứng dậy đi thử đi. - hắn nóiNó bước từng bước loạng chạng, khẽ nhăn mặt vì đau, nó lắn đầu.- Vậy thì cô ngồi xuống đây đi!- Vết thương của anh sao rồi? - nó hỏi - Đưa đây tôi băng cho.- Được không đấy? - hắn nghi ngờ- Anh khinh tôi quá vậy? - nó bũi môi rồi sát trùng vết thương cho nó...................- Thôi, tôi về đây! - nó nói rồi chập chững bước ra cửa- Để tôi chở cô về.- Không cần đâu, tôi tự về được. - nó lắc đầu - Nhà tôi nhỏ lắm, sâu trong hẻm nữa, xe anh không vào được đâu. - mục đích thật sự là không muốn cho hắn biết thân phận thật sự của mình.- Vậy cô định đi về bằng các nào? - hắn hỏi- Xe buýt, taxi. - nó nhún vai- Điên à? - hắn lườm nó - 11h khuya rồi, cô định đón xe ở đâu?- Vậy tôi phải làm gì?- Một là ở lại đây, sáng mai tôi đưa cô đi học luôn. Hai là tôi chở về.- Ở lại đi. Tôi có về cũng bị mấy con nhỏ kia cho ở ngoài đường à! - nó bịa một lí do.- Vậy cô lên trên phòng đầu tiên của tầng 2 đi. Phòng tôi đấy! - hắn chỉ tay - Vào tắm đi. Người cô dính đầy máu rồi kìa. Tôi đem quần áo của chị tôi cho cô thay.
Hắn bế nó (vẫn còn ngủ) vào ghế sofa.
- Thùy Trâm! - hắn lay tay nó - Dậy đi!
- Huh? - nó mở mắt - Tôi đang ở đâu đây?
- Nhà tôi! - hắn đáp rồi đến kệ lấy một hộp cứu thương
- Nhà anh á! - nó nhìn quanh. Một ngôi biệt thự lỗng lẫy màu vàng tươi - Oh! Nhà đẹp dữ!
- Cô chưa bao giờ bước vào biệt thự đâu nhỉ? - hắn mỉa nó
- Hừ. Biệt thự Hoa lan nhà tôi đẹp hơn nhiều. - nó đáp
- Hả????? - hắn ngạc nhiên
- Á không không! - nó xua tay - Ý tôi là biệt thự nhà Jin....
- Hahaha! - hắn cười - Vậy nhà ai đẹp hơn?
- Không biết - nó nhún vai - Còn cái vật - thể - lạ ấy là gì vậy? - nó chỉ vào cái hộp trên tay hắn.
- Hộp cứu thương ấy! - hắn quỳ bên nó - Vết thương trên chân cô bị đâm khá sâu nhưng may là ở phần mềm nên không sao, để tôi băng bó lại.
- Cảm ơn! - nó mỉm cười
5ph sau
- Xong rồi đấy! Cô đứng dậy đi thử đi. - hắn nói
Nó bước từng bước loạng chạng, khẽ nhăn mặt vì đau, nó lắn đầu.
- Vậy thì cô ngồi xuống đây đi!
- Vết thương của anh sao rồi? - nó hỏi - Đưa đây tôi băng cho.
- Được không đấy? - hắn nghi ngờ
- Anh khinh tôi quá vậy? - nó bũi môi rồi sát trùng vết thương cho nó.
..................
- Thôi, tôi về đây! - nó nói rồi chập chững bước ra cửa
- Để tôi chở cô về.
- Không cần đâu, tôi tự về được. - nó lắc đầu - Nhà tôi nhỏ lắm, sâu trong hẻm nữa, xe anh không vào được đâu. - mục đích thật sự là không muốn cho hắn biết thân phận thật sự của mình.
- Vậy cô định đi về bằng các nào? - hắn hỏi
- Xe buýt, taxi. - nó nhún vai
- Điên à? - hắn lườm nó - 11h khuya rồi, cô định đón xe ở đâu?
- Vậy tôi phải làm gì?
- Một là ở lại đây, sáng mai tôi đưa cô đi học luôn. Hai là tôi chở về.
- Ở lại đi. Tôi có về cũng bị mấy con nhỏ kia cho ở ngoài đường à! - nó bịa một lí do.
- Vậy cô lên trên phòng đầu tiên của tầng 2 đi. Phòng tôi đấy! - hắn chỉ tay - Vào tắm đi. Người cô dính đầy máu rồi kìa. Tôi đem quần áo của chị tôi cho cô thay.
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Hắn bế nó (vẫn còn ngủ) vào ghế sofa.- Thùy Trâm! - hắn lay tay nó - Dậy đi!- Huh? - nó mở mắt - Tôi đang ở đâu đây?- Nhà tôi! - hắn đáp rồi đến kệ lấy một hộp cứu thương- Nhà anh á! - nó nhìn quanh. Một ngôi biệt thự lỗng lẫy màu vàng tươi - Oh! Nhà đẹp dữ!- Cô chưa bao giờ bước vào biệt thự đâu nhỉ? - hắn mỉa nó- Hừ. Biệt thự Hoa lan nhà tôi đẹp hơn nhiều. - nó đáp- Hả????? - hắn ngạc nhiên- Á không không! - nó xua tay - Ý tôi là biệt thự nhà Jin....- Hahaha! - hắn cười - Vậy nhà ai đẹp hơn?- Không biết - nó nhún vai - Còn cái vật - thể - lạ ấy là gì vậy? - nó chỉ vào cái hộp trên tay hắn.- Hộp cứu thương ấy! - hắn quỳ bên nó - Vết thương trên chân cô bị đâm khá sâu nhưng may là ở phần mềm nên không sao, để tôi băng bó lại.- Cảm ơn! - nó mỉm cười5ph sau- Xong rồi đấy! Cô đứng dậy đi thử đi. - hắn nóiNó bước từng bước loạng chạng, khẽ nhăn mặt vì đau, nó lắn đầu.- Vậy thì cô ngồi xuống đây đi!- Vết thương của anh sao rồi? - nó hỏi - Đưa đây tôi băng cho.- Được không đấy? - hắn nghi ngờ- Anh khinh tôi quá vậy? - nó bũi môi rồi sát trùng vết thương cho nó...................- Thôi, tôi về đây! - nó nói rồi chập chững bước ra cửa- Để tôi chở cô về.- Không cần đâu, tôi tự về được. - nó lắc đầu - Nhà tôi nhỏ lắm, sâu trong hẻm nữa, xe anh không vào được đâu. - mục đích thật sự là không muốn cho hắn biết thân phận thật sự của mình.- Vậy cô định đi về bằng các nào? - hắn hỏi- Xe buýt, taxi. - nó nhún vai- Điên à? - hắn lườm nó - 11h khuya rồi, cô định đón xe ở đâu?- Vậy tôi phải làm gì?- Một là ở lại đây, sáng mai tôi đưa cô đi học luôn. Hai là tôi chở về.- Ở lại đi. Tôi có về cũng bị mấy con nhỏ kia cho ở ngoài đường à! - nó bịa một lí do.- Vậy cô lên trên phòng đầu tiên của tầng 2 đi. Phòng tôi đấy! - hắn chỉ tay - Vào tắm đi. Người cô dính đầy máu rồi kìa. Tôi đem quần áo của chị tôi cho cô thay.