Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 79: Bắt cóc

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Bỗng nhiên có đến hơn 100 tên con trai tiến đến chỗ tụi nó. Trông giống như là người Việt.- Muốn gì? - nó cất giọng lạnh lùng- Vậy mấy cô em nghĩ tụi này muốn gì? - một tên cười- Chân tớ vẫn còn đau, chưa đánh nhau được. Với lại tớ mặc váy. Một mình các cậu xử nổi không? - nó quay sang hỏi mấy con bạn- Hên là hôm nay ba tụi mình đều mặc quần. - Kull nhún vai- Có lẽ là được.- Nhưng tụi mình không có vũ khí đấy. - Yun nhíu mày - Lấy cái mày được nè. - cô nàng cúi xuống nhặt hai hòn đá có vẻ sắc.- Sao lại quên mang súng được nhỉ? - Ji cười - Nhưng mà đây là đất Mỹ, nỏ súng ồn ào người ta tưởng tụi mình chiến tranh. Thôi thì tay không vậy.- Ok. Vậy lên đi. - Nó hất mặt.Trận chiến bây giờ là hơn 100 tên con trai đầu có gậy gộc, vũ khí và ba cô gái không có thứ gì trên tay. Nhưng không ngờ, 15ph sau, ba tụi nó đã xử đẹp lũ kia.- Xong. - Kull nhăn mặt - Chiếc áo trắng mới mặc lần đầu. Hix hix.- Đi thôi! - nó hất hàmBốn tụi nó đứng dậy bước đi nhưng....... có bốn tên con trai vùng dậy, vung gậy đánh vào đầu tụi nó. Chưa kịp định thần, bốn tụi nó đã ngất đi. Nhưng trước khi ngất, nó đã tháo sợi ruy băng buộc tóc ra và thả xuống - sợi dây ruy băng màu hồng phấn đã được nhuộm bằng một màu đỏ của máu.-------------------------------Một lát sau, Yin và Ken chạy đến.- Mọi người đâu cả rồi? - Yin nhíu mày- Kull đâu rồi? - Ken chạy quanh mỏm đá- Sáu người đi đâu rồi? - Yin điện thoại cho Jin- Jin nói gì? - Ken thở hồng hộc vì đã chạy một vòng quanh mỏm đá.- Cậu ấy nói là sau khi tụi mình đi thì cậu ấy và Win cũng đi có chuyện. Chỉ còn bố cô nàng kia ở đây.- Vậy bốn cô nàng ấy đâu?- Mọi người đâu cả rồi. - hắn chạy tới- Không biết. - Yin và Ken nhún vai- Nè, nhìn đi. - hắn nhíu mày nhìn những vũng máu - Máu!- Vậy là ở đây mới có đánh nhau. - Jin đập tay- Nhìn đi. Sợi dây ruy băng của Wendy. - hắn nhặt sợi ruy băng đã dính máu lên. - Sợi ruy băng này nằm khá xa so với vũng máu, nó nằm ở trên đường đi vào mỏm đá, có nghĩa máu này không phải là của lũ kia rơi trong trận chiến.- Qủa không hổ danh là hoàng tử thế giới đêm. Phân tích rất giỏi. - Jin gượng cười- Giờ này còn đùa hả? - Ken quát - Mấy cô nàng kia đang gặp nguy hiểm kìa!- Ý cậu là..... Đây là máu của Wendy...... - mặt Yin biến sắc- Đúng là vậy.- Về nhà đi. Tớ biết bọn họ ở đâu rồi. - Jin giục.- Ở ĐÂU? - Yin và Ken cùng đồng thanh- Về nhà đi.Bốn tụi hắn chạy đi với tốc độ ánh sáng

Bỗng nhiên có đến hơn 100 tên con trai tiến đến chỗ tụi nó. Trông giống như là người Việt.

- Muốn gì? - nó cất giọng lạnh lùng

- Vậy mấy cô em nghĩ tụi này muốn gì? - một tên cười

- Chân tớ vẫn còn đau, chưa đánh nhau được. Với lại tớ mặc váy. Một mình các cậu xử nổi không? - nó quay sang hỏi mấy con bạn

- Hên là hôm nay ba tụi mình đều mặc quần. - Kull nhún vai

- Có lẽ là được.

- Nhưng tụi mình không có vũ khí đấy. - Yun nhíu mày - Lấy cái mày được nè. - cô nàng cúi xuống nhặt hai hòn đá có vẻ sắc.

- Sao lại quên mang súng được nhỉ? - Ji cười - Nhưng mà đây là đất Mỹ, nỏ súng ồn ào người ta tưởng tụi mình chiến tranh. Thôi thì tay không vậy.

- Ok. Vậy lên đi. - Nó hất mặt.

Trận chiến bây giờ là hơn 100 tên con trai đầu có gậy gộc, vũ khí và ba cô gái không có thứ gì trên tay. Nhưng không ngờ, 15ph sau, ba tụi nó đã xử đẹp lũ kia.

- Xong. - Kull nhăn mặt - Chiếc áo trắng mới mặc lần đầu. Hix hix.

- Đi thôi! - nó hất hàm

Bốn tụi nó đứng dậy bước đi nhưng....... có bốn tên con trai vùng dậy, vung gậy đánh vào đầu tụi nó. Chưa kịp định thần, bốn tụi nó đã ngất đi. Nhưng trước khi ngất, nó đã tháo sợi ruy băng buộc tóc ra và thả xuống - sợi dây ruy băng màu hồng phấn đã được nhuộm bằng một màu đỏ của máu.

-------------------------------

Một lát sau, Yin và Ken chạy đến.

- Mọi người đâu cả rồi? - Yin nhíu mày

- Kull đâu rồi? - Ken chạy quanh mỏm đá

- Sáu người đi đâu rồi? - Yin điện thoại cho Jin

- Jin nói gì? - Ken thở hồng hộc vì đã chạy một vòng quanh mỏm đá.

- Cậu ấy nói là sau khi tụi mình đi thì cậu ấy và Win cũng đi có chuyện. Chỉ còn bố cô nàng kia ở đây.

- Vậy bốn cô nàng ấy đâu?

- Mọi người đâu cả rồi. - hắn chạy tới

- Không biết. - Yin và Ken nhún vai

- Nè, nhìn đi. - hắn nhíu mày nhìn những vũng máu - Máu!

- Vậy là ở đây mới có đánh nhau. - Jin đập tay

- Nhìn đi. Sợi dây ruy băng của Wendy. - hắn nhặt sợi ruy băng đã dính máu lên. - Sợi ruy băng này nằm khá xa so với vũng máu, nó nằm ở trên đường đi vào mỏm đá, có nghĩa máu này không phải là của lũ kia rơi trong trận chiến.

- Qủa không hổ danh là hoàng tử thế giới đêm. Phân tích rất giỏi. - Jin gượng cười

- Giờ này còn đùa hả? - Ken quát - Mấy cô nàng kia đang gặp nguy hiểm kìa!

- Ý cậu là..... Đây là máu của Wendy...... - mặt Yin biến sắc

- Đúng là vậy.

- Về nhà đi. Tớ biết bọn họ ở đâu rồi. - Jin giục.

- Ở ĐÂU? - Yin và Ken cùng đồng thanh

- Về nhà đi.

Bốn tụi hắn chạy đi với tốc độ ánh sáng

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… Bỗng nhiên có đến hơn 100 tên con trai tiến đến chỗ tụi nó. Trông giống như là người Việt.- Muốn gì? - nó cất giọng lạnh lùng- Vậy mấy cô em nghĩ tụi này muốn gì? - một tên cười- Chân tớ vẫn còn đau, chưa đánh nhau được. Với lại tớ mặc váy. Một mình các cậu xử nổi không? - nó quay sang hỏi mấy con bạn- Hên là hôm nay ba tụi mình đều mặc quần. - Kull nhún vai- Có lẽ là được.- Nhưng tụi mình không có vũ khí đấy. - Yun nhíu mày - Lấy cái mày được nè. - cô nàng cúi xuống nhặt hai hòn đá có vẻ sắc.- Sao lại quên mang súng được nhỉ? - Ji cười - Nhưng mà đây là đất Mỹ, nỏ súng ồn ào người ta tưởng tụi mình chiến tranh. Thôi thì tay không vậy.- Ok. Vậy lên đi. - Nó hất mặt.Trận chiến bây giờ là hơn 100 tên con trai đầu có gậy gộc, vũ khí và ba cô gái không có thứ gì trên tay. Nhưng không ngờ, 15ph sau, ba tụi nó đã xử đẹp lũ kia.- Xong. - Kull nhăn mặt - Chiếc áo trắng mới mặc lần đầu. Hix hix.- Đi thôi! - nó hất hàmBốn tụi nó đứng dậy bước đi nhưng....... có bốn tên con trai vùng dậy, vung gậy đánh vào đầu tụi nó. Chưa kịp định thần, bốn tụi nó đã ngất đi. Nhưng trước khi ngất, nó đã tháo sợi ruy băng buộc tóc ra và thả xuống - sợi dây ruy băng màu hồng phấn đã được nhuộm bằng một màu đỏ của máu.-------------------------------Một lát sau, Yin và Ken chạy đến.- Mọi người đâu cả rồi? - Yin nhíu mày- Kull đâu rồi? - Ken chạy quanh mỏm đá- Sáu người đi đâu rồi? - Yin điện thoại cho Jin- Jin nói gì? - Ken thở hồng hộc vì đã chạy một vòng quanh mỏm đá.- Cậu ấy nói là sau khi tụi mình đi thì cậu ấy và Win cũng đi có chuyện. Chỉ còn bố cô nàng kia ở đây.- Vậy bốn cô nàng ấy đâu?- Mọi người đâu cả rồi. - hắn chạy tới- Không biết. - Yin và Ken nhún vai- Nè, nhìn đi. - hắn nhíu mày nhìn những vũng máu - Máu!- Vậy là ở đây mới có đánh nhau. - Jin đập tay- Nhìn đi. Sợi dây ruy băng của Wendy. - hắn nhặt sợi ruy băng đã dính máu lên. - Sợi ruy băng này nằm khá xa so với vũng máu, nó nằm ở trên đường đi vào mỏm đá, có nghĩa máu này không phải là của lũ kia rơi trong trận chiến.- Qủa không hổ danh là hoàng tử thế giới đêm. Phân tích rất giỏi. - Jin gượng cười- Giờ này còn đùa hả? - Ken quát - Mấy cô nàng kia đang gặp nguy hiểm kìa!- Ý cậu là..... Đây là máu của Wendy...... - mặt Yin biến sắc- Đúng là vậy.- Về nhà đi. Tớ biết bọn họ ở đâu rồi. - Jin giục.- Ở ĐÂU? - Yin và Ken cùng đồng thanh- Về nhà đi.Bốn tụi hắn chạy đi với tốc độ ánh sáng

Chương 79: Bắt cóc