Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 93: Gieo nhân nào gặp quả nấy (part 1)

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Jame! - nó bước vào bar (Jame là môt cậu bé bụi đời nhưng đã được nó giúp đỡ và đưa về đây làm quản lí bar trong lúc Su đi học).- Da........ Em chào mấy anh chị! - Jame chạy ra- Tụi kia đâu? - Ji hỏi- Dạ dưới hầm ạ.- Đi thôi. - Yun hất hàm.------------------------- Ôi, tội quá! - ba cô nàng nhếch mép nhìn bốn đứa con gái đang nằm la liệt dưới sàn.- Lũ kia, chết thì bỏ. Sống thì tuyển vào K&W và A&D. - Nó khoát tay ngồi xuống ghế.- Dạ. - Jame kính cẩn- Lấy nước muối tạt vào đi cho tỉnh. - hắn phẩy tay- Gi ỏi quá ha! - nó lườm - Ai cho anh ngồi? - lúc này hắn ngồi xuống cái ghế ngồi cạnh nó.- Khách đến đấy! - hắn tỉnh bơ- Xì..........- Muốn làm gì nữa hả? Bộ tôi là trò cười của mấy người sao? - Sasa quát ầm ĩ- Đến giờ mà còn chưa chịu tỉnh ngộ à? - Lily nhìn nhỏ bằng ánh mắt căm phẫn- Để tớ xử trước. - Kull đứng dậy và bước đến chỗ nhỏ Oanh - Cô nhớ con dao này chứ?- Cô....... Cô....... Cô định làm gì? - nhỏ Oanh sợ hãi- Sao thế? Sợ à? Tội nhỉ? - Kull cười khảy - Lúc đấy đòi giết tôi hùng dũng lắm mà.....- Để đó cho tôi. - Ken bước tới"Chát....." - một cái tát trời đánh dáng vào mặt nhỏ- KIỀU - DIỄM - OANH! TÔI THỀ TÔI SẼ GIẾT CÔ!!!!!!!!!!!!! - Ken gằn từng tiếng.- Thôi đi. - Cin bật dậy - Đùa thế đủ rồi. Diễm Oanh! Nếu khuôn mặt này có một vết sẹo thì sao nhỉ? - Cin giật con dao từ tay Kull và cứa nhẹ một đường vào má nhỏ Oanh.- Á! Hức....... hức........ - Oanh khóc - Tôi xin đấy......... Tôi xin đấy.......- Thôi Cin. - Kull cười - Đau em ấy.......... Cô sợ lắm phải không? Cô đang cầu xin tôi tha thứ đấy à? Haxx! Được rồi. Tôi đây rất hiền. Nên.......... cho cô một con đường sống. Cô chỉ cầm nhận con dao này và rạch một đường thật sâu, thật dài vào má của kẻ đã sai khiến cô, kẻ cầm đầu vụ này.- Đừng mà Oanh........ Tụi mình là bạn mà........ - Sasa òa khóc- Xin lỗi nhưng tao muốn được sống........ - con dao vừa đáp xuống (cách khuôn mặt nhỏ Sasa khoảng 2cm) thì.....- Dừng lại đi. - nó nghiêm giọng. - Kull. Sasa là em gái tớ đấy!- Chị........ - Su nhìn nó- Đừng nhìn chị như thế. Sasa xử sau. - nó hất hàm- Đổi địa chỉ. PHƯƠNG - NHÃ - UYÊN! - Jin mở giọng- Không........ Không mà........ - nhỏ Uyên mặt cắt không còn giọt máu - Á!!!!!!!!!!!!!! Hức...... Hức....... - khuôn mặt xinh đẹp của nhỏ Uyên bây giờ đã hiện nguyên một vệ dài, máu thành dòng.- Tốt........ - cả đám vỗ tay

- Jame! - nó bước vào bar (Jame là môt cậu bé bụi đời nhưng đã được nó giúp đỡ và đưa về đây làm quản lí bar trong lúc Su đi học).

- Da........ Em chào mấy anh chị! - Jame chạy ra

- Tụi kia đâu? - Ji hỏi

- Dạ dưới hầm ạ.

- Đi thôi. - Yun hất hàm.

------------------------

- Ôi, tội quá! - ba cô nàng nhếch mép nhìn bốn đứa con gái đang nằm la liệt dưới sàn.

- Lũ kia, chết thì bỏ. Sống thì tuyển vào K&W và A&D. - Nó khoát tay ngồi xuống ghế.

- Dạ. - Jame kính cẩn

- Lấy nước muối tạt vào đi cho tỉnh. - hắn phẩy tay

- Gi ỏi quá ha! - nó lườm - Ai cho anh ngồi? - lúc này hắn ngồi xuống cái ghế ngồi cạnh nó.

- Khách đến đấy! - hắn tỉnh bơ

- Xì..........

- Muốn làm gì nữa hả? Bộ tôi là trò cười của mấy người sao? - Sasa quát ầm ĩ

- Đến giờ mà còn chưa chịu tỉnh ngộ à? - Lily nhìn nhỏ bằng ánh mắt căm phẫn

- Để tớ xử trước. - Kull đứng dậy và bước đến chỗ nhỏ Oanh - Cô nhớ con dao này chứ?

- Cô....... Cô....... Cô định làm gì? - nhỏ Oanh sợ hãi

- Sao thế? Sợ à? Tội nhỉ? - Kull cười khảy - Lúc đấy đòi giết tôi hùng dũng lắm mà.....

- Để đó cho tôi. - Ken bước tới

"Chát....." - một cái tát trời đánh dáng vào mặt nhỏ

- KIỀU - DIỄM - OANH! TÔI THỀ TÔI SẼ GIẾT CÔ!!!!!!!!!!!!! - Ken gằn từng tiếng.

- Thôi đi. - Cin bật dậy - Đùa thế đủ rồi. Diễm Oanh! Nếu khuôn mặt này có một vết sẹo thì sao nhỉ? - Cin giật con dao từ tay Kull và cứa nhẹ một đường vào má nhỏ Oanh.

- Á! Hức....... hức........ - Oanh khóc - Tôi xin đấy......... Tôi xin đấy.......

- Thôi Cin. - Kull cười - Đau em ấy.......... Cô sợ lắm phải không? Cô đang cầu xin tôi tha thứ đấy à? Haxx! Được rồi. Tôi đây rất hiền. Nên.......... cho cô một con đường sống. Cô chỉ cầm nhận con dao này và rạch một đường thật sâu, thật dài vào má của kẻ đã sai khiến cô, kẻ cầm đầu vụ này.

- Đừng mà Oanh........ Tụi mình là bạn mà........ - Sasa òa khóc

- Xin lỗi nhưng tao muốn được sống........ - con dao vừa đáp xuống (cách khuôn mặt nhỏ Sasa khoảng 2cm) thì.....

- Dừng lại đi. - nó nghiêm giọng. - Kull. Sasa là em gái tớ đấy!

- Chị........ - Su nhìn nó

- Đừng nhìn chị như thế. Sasa xử sau. - nó hất hàm

- Đổi địa chỉ. PHƯƠNG - NHÃ - UYÊN! - Jin mở giọng

- Không........ Không mà........ - nhỏ Uyên mặt cắt không còn giọt máu - Á!!!!!!!!!!!!!! Hức...... Hức....... - khuôn mặt xinh đẹp của nhỏ Uyên bây giờ đã hiện nguyên một vệ dài, máu thành dòng.

- Tốt........ - cả đám vỗ tay

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Jame! - nó bước vào bar (Jame là môt cậu bé bụi đời nhưng đã được nó giúp đỡ và đưa về đây làm quản lí bar trong lúc Su đi học).- Da........ Em chào mấy anh chị! - Jame chạy ra- Tụi kia đâu? - Ji hỏi- Dạ dưới hầm ạ.- Đi thôi. - Yun hất hàm.------------------------- Ôi, tội quá! - ba cô nàng nhếch mép nhìn bốn đứa con gái đang nằm la liệt dưới sàn.- Lũ kia, chết thì bỏ. Sống thì tuyển vào K&W và A&D. - Nó khoát tay ngồi xuống ghế.- Dạ. - Jame kính cẩn- Lấy nước muối tạt vào đi cho tỉnh. - hắn phẩy tay- Gi ỏi quá ha! - nó lườm - Ai cho anh ngồi? - lúc này hắn ngồi xuống cái ghế ngồi cạnh nó.- Khách đến đấy! - hắn tỉnh bơ- Xì..........- Muốn làm gì nữa hả? Bộ tôi là trò cười của mấy người sao? - Sasa quát ầm ĩ- Đến giờ mà còn chưa chịu tỉnh ngộ à? - Lily nhìn nhỏ bằng ánh mắt căm phẫn- Để tớ xử trước. - Kull đứng dậy và bước đến chỗ nhỏ Oanh - Cô nhớ con dao này chứ?- Cô....... Cô....... Cô định làm gì? - nhỏ Oanh sợ hãi- Sao thế? Sợ à? Tội nhỉ? - Kull cười khảy - Lúc đấy đòi giết tôi hùng dũng lắm mà.....- Để đó cho tôi. - Ken bước tới"Chát....." - một cái tát trời đánh dáng vào mặt nhỏ- KIỀU - DIỄM - OANH! TÔI THỀ TÔI SẼ GIẾT CÔ!!!!!!!!!!!!! - Ken gằn từng tiếng.- Thôi đi. - Cin bật dậy - Đùa thế đủ rồi. Diễm Oanh! Nếu khuôn mặt này có một vết sẹo thì sao nhỉ? - Cin giật con dao từ tay Kull và cứa nhẹ một đường vào má nhỏ Oanh.- Á! Hức....... hức........ - Oanh khóc - Tôi xin đấy......... Tôi xin đấy.......- Thôi Cin. - Kull cười - Đau em ấy.......... Cô sợ lắm phải không? Cô đang cầu xin tôi tha thứ đấy à? Haxx! Được rồi. Tôi đây rất hiền. Nên.......... cho cô một con đường sống. Cô chỉ cầm nhận con dao này và rạch một đường thật sâu, thật dài vào má của kẻ đã sai khiến cô, kẻ cầm đầu vụ này.- Đừng mà Oanh........ Tụi mình là bạn mà........ - Sasa òa khóc- Xin lỗi nhưng tao muốn được sống........ - con dao vừa đáp xuống (cách khuôn mặt nhỏ Sasa khoảng 2cm) thì.....- Dừng lại đi. - nó nghiêm giọng. - Kull. Sasa là em gái tớ đấy!- Chị........ - Su nhìn nó- Đừng nhìn chị như thế. Sasa xử sau. - nó hất hàm- Đổi địa chỉ. PHƯƠNG - NHÃ - UYÊN! - Jin mở giọng- Không........ Không mà........ - nhỏ Uyên mặt cắt không còn giọt máu - Á!!!!!!!!!!!!!! Hức...... Hức....... - khuôn mặt xinh đẹp của nhỏ Uyên bây giờ đã hiện nguyên một vệ dài, máu thành dòng.- Tốt........ - cả đám vỗ tay

Chương 93: Gieo nhân nào gặp quả nấy (part 1)