Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 106: Sự sắp đặt của ông

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Wen, qua nhà có chuyện! - ông nó chỉ gọi cho nó đúng một câu như thế rồi tắt máy.- Hazz! Chuyện gì đây? - nó lắc đầu rồi chọn cho mình một chhiếc quần jean dài cùng một chiếc áo sơ mi trắng rồi bước vào phòng tắm.-------------------------------15ph sau, cả nhà nó có mặt đông đủ.- Có chuyện gì vậy ông? - nó hỏi- Hôm nay ta tụ tập các con lại để nói một chuyện. Ta đã hủy hôn wocs giữa Nguyexn Gia và Trần Gia.- ÔNG, SAO ÔNG LẠI LÀM THẾ? - Gin quát- Ông bà Trần đã đồng ý rồi. - nội nó điềm lĩnh. Chiều mai con sẽ đi gặp mặt người mới, cháu gái của Dương Gia, ta rất chấm cô bé này.- CON KHÔNG ĐI! - Gin nói giọng chắc nịch- Kệ con, ông quyết rồi. Chiều mai hai đứa gặp mặt. Chủ nhật này hai gia đình sẽ làm lễ đính hôn.- ÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - nó và Cin cũng bức xúc- Anh thấy ông nói cũng đúng. Dù sao thì Yan cũng đã........ - David nhẹ nhàng đáp- Nhưng ông hãy để anh Gin tự quyết định cuộc đời anh ấy đi, anh ấy mới 17, 18 tuổi đầu. Đến khi anh ấy tìm được người anh ấy thích thì anh ấy sẽ quên chị Yan thôi mà...........- Em nói gì vậy Wen! - Gin không hiểu ý tứ trong câu nói của nó- Hai, ngồi xuống. - Cin kéo tay Gin - Wen đang tìm cách hoãn binh, cho anh thoát vụ chiều mai đấy!- Ông quyết rồi, mai hai gia đình sẽ gặp mặt.--------------------- Gì thế? Sao mà kéo vali sang đây vậy? - Jin hỏi- Ở ké. - Gin và Cin cùng đáp- Tại hai nhóc ấy không muốn nhìn mặt ông. - David cười- Anh theo phe ông thì về đi! - nó cầm nguyên cái gối ném vào mặt ông anh- Hỗn nè! - anh nó chụp được cái gối- Không - quan - tâm! - nó nhấn giọng. - Ở nhà chớ không phải ở trường.- Học bài xong hết chưa mà xem phim? - David chống hông- Anh nghĩ tụi em là ai? - nó hếch môi - Mấy bài tập Anh văn anh ra dễ ẹc. Tụi em đường đường cũng đi du học mấy năm đấy nhá, cũng tốt nghiệp đại học rồi. Anh đừng tưởng chỉ có mình anh tốt nghiệp.- Con nhỏ này..... - David bỏ lên phòng- Không hay rồi, nhanh nhanh. Lũ kia đang tới. - Jin hét to, tay anh chàng đang cầm cái điện thoại.- Lũ kia? - nó nhíu mày - Windy, Jin và Ken?- Ukm.- Xời, tưởng gì! Kệ. - nó nhún vai- Học sinh học bổng ở biệt thự. - Ji lo lắng- Đầu đất, cứ bảo đây là nhà anh David, tụi mình đến chơi. Không lẽ lũ ấy lên phòng tụi mình điề utra à?- Ờ hen. - hai ông bà đồng thanh- Sao lại có anh trong vụ này? - David giật mình- Chị Sam sắp đến, anh ở dưới này đi. Lũ kia nữa, năn nỉ đấy. Anh cứ xem anh là chủ, tụi em là khách đến thăm đi. - nó nhìn ông anh- Ờ Ờ! - David hí hửng----------------------------- Nhà đẹp nhỉ? - ba tụi hắn trầm trồ- Nhà thầy đấy. - David đằng hắng- Uả sao? - ba tụi hắn nhìn năm tụi nó trân trối- Đến thăm thầy. - nó ngồi từ tốn ăn bánh và xem phim.- Hôm nay đến nhà thầy chơi chi vậy? - David hỏi- Tụi em đến tìm Jin. - Yin nói- Có gì không? - Jin hỏi- Đi bar. - Yin đáp- Nhà đang rối. Không cho! - Ji đáp nhanh- Chuyện gì? - Ken quan tâm- Anh sắp lấy vợ. - Gin từ trên nhà bước xuống

- Wen, qua nhà có chuyện! - ông nó chỉ gọi cho nó đúng một câu như thế rồi tắt máy.

- Hazz! Chuyện gì đây? - nó lắc đầu rồi chọn cho mình một chhiếc quần jean dài cùng một chiếc áo sơ mi trắng rồi bước vào phòng tắm.

-------------------------------

15ph sau, cả nhà nó có mặt đông đủ.

- Có chuyện gì vậy ông? - nó hỏi

- Hôm nay ta tụ tập các con lại để nói một chuyện. Ta đã hủy hôn wocs giữa Nguyexn Gia và Trần Gia.

- ÔNG, SAO ÔNG LẠI LÀM THẾ? - Gin quát

- Ông bà Trần đã đồng ý rồi. - nội nó điềm lĩnh. Chiều mai con sẽ đi gặp mặt người mới, cháu gái của Dương Gia, ta rất chấm cô bé này.

- CON KHÔNG ĐI! - Gin nói giọng chắc nịch

- Kệ con, ông quyết rồi. Chiều mai hai đứa gặp mặt. Chủ nhật này hai gia đình sẽ làm lễ đính hôn.

- ÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - nó và Cin cũng bức xúc

- Anh thấy ông nói cũng đúng. Dù sao thì Yan cũng đã........ - David nhẹ nhàng đáp

- Nhưng ông hãy để anh Gin tự quyết định cuộc đời anh ấy đi, anh ấy mới 17, 18 tuổi đầu. Đến khi anh ấy tìm được người anh ấy thích thì anh ấy sẽ quên chị Yan thôi mà...........

- Em nói gì vậy Wen! - Gin không hiểu ý tứ trong câu nói của nó

- Hai, ngồi xuống. - Cin kéo tay Gin - Wen đang tìm cách hoãn binh, cho anh thoát vụ chiều mai đấy!

- Ông quyết rồi, mai hai gia đình sẽ gặp mặt.

--------------------

- Gì thế? Sao mà kéo vali sang đây vậy? - Jin hỏi

- Ở ké. - Gin và Cin cùng đáp

- Tại hai nhóc ấy không muốn nhìn mặt ông. - David cười

- Anh theo phe ông thì về đi! - nó cầm nguyên cái gối ném vào mặt ông anh

- Hỗn nè! - anh nó chụp được cái gối

- Không - quan - tâm! - nó nhấn giọng. - Ở nhà chớ không phải ở trường.

- Học bài xong hết chưa mà xem phim? - David chống hông

- Anh nghĩ tụi em là ai? - nó hếch môi - Mấy bài tập Anh văn anh ra dễ ẹc. Tụi em đường đường cũng đi du học mấy năm đấy nhá, cũng tốt nghiệp đại học rồi. Anh đừng tưởng chỉ có mình anh tốt nghiệp.

- Con nhỏ này..... - David bỏ lên phòng

- Không hay rồi, nhanh nhanh. Lũ kia đang tới. - Jin hét to, tay anh chàng đang cầm cái điện thoại.

- Lũ kia? - nó nhíu mày - Windy, Jin và Ken?

- Ukm.

- Xời, tưởng gì! Kệ. - nó nhún vai

- Học sinh học bổng ở biệt thự. - Ji lo lắng

- Đầu đất, cứ bảo đây là nhà anh David, tụi mình đến chơi. Không lẽ lũ ấy lên phòng tụi mình điề utra à?

- Ờ hen. - hai ông bà đồng thanh

- Sao lại có anh trong vụ này? - David giật mình

- Chị Sam sắp đến, anh ở dưới này đi. Lũ kia nữa, năn nỉ đấy. Anh cứ xem anh là chủ, tụi em là khách đến thăm đi. - nó nhìn ông anh

- Ờ Ờ! - David hí hửng

----------------------------

- Nhà đẹp nhỉ? - ba tụi hắn trầm trồ

- Nhà thầy đấy. - David đằng hắng

- Uả sao? - ba tụi hắn nhìn năm tụi nó trân trối

- Đến thăm thầy. - nó ngồi từ tốn ăn bánh và xem phim.

- Hôm nay đến nhà thầy chơi chi vậy? - David hỏi

- Tụi em đến tìm Jin. - Yin nói

- Có gì không? - Jin hỏi- Đi bar. - Yin đáp

- Nhà đang rối. Không cho! - Ji đáp nhanh

- Chuyện gì? - Ken quan tâm

- Anh sắp lấy vợ. - Gin từ trên nhà bước xuống

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Wen, qua nhà có chuyện! - ông nó chỉ gọi cho nó đúng một câu như thế rồi tắt máy.- Hazz! Chuyện gì đây? - nó lắc đầu rồi chọn cho mình một chhiếc quần jean dài cùng một chiếc áo sơ mi trắng rồi bước vào phòng tắm.-------------------------------15ph sau, cả nhà nó có mặt đông đủ.- Có chuyện gì vậy ông? - nó hỏi- Hôm nay ta tụ tập các con lại để nói một chuyện. Ta đã hủy hôn wocs giữa Nguyexn Gia và Trần Gia.- ÔNG, SAO ÔNG LẠI LÀM THẾ? - Gin quát- Ông bà Trần đã đồng ý rồi. - nội nó điềm lĩnh. Chiều mai con sẽ đi gặp mặt người mới, cháu gái của Dương Gia, ta rất chấm cô bé này.- CON KHÔNG ĐI! - Gin nói giọng chắc nịch- Kệ con, ông quyết rồi. Chiều mai hai đứa gặp mặt. Chủ nhật này hai gia đình sẽ làm lễ đính hôn.- ÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - nó và Cin cũng bức xúc- Anh thấy ông nói cũng đúng. Dù sao thì Yan cũng đã........ - David nhẹ nhàng đáp- Nhưng ông hãy để anh Gin tự quyết định cuộc đời anh ấy đi, anh ấy mới 17, 18 tuổi đầu. Đến khi anh ấy tìm được người anh ấy thích thì anh ấy sẽ quên chị Yan thôi mà...........- Em nói gì vậy Wen! - Gin không hiểu ý tứ trong câu nói của nó- Hai, ngồi xuống. - Cin kéo tay Gin - Wen đang tìm cách hoãn binh, cho anh thoát vụ chiều mai đấy!- Ông quyết rồi, mai hai gia đình sẽ gặp mặt.--------------------- Gì thế? Sao mà kéo vali sang đây vậy? - Jin hỏi- Ở ké. - Gin và Cin cùng đáp- Tại hai nhóc ấy không muốn nhìn mặt ông. - David cười- Anh theo phe ông thì về đi! - nó cầm nguyên cái gối ném vào mặt ông anh- Hỗn nè! - anh nó chụp được cái gối- Không - quan - tâm! - nó nhấn giọng. - Ở nhà chớ không phải ở trường.- Học bài xong hết chưa mà xem phim? - David chống hông- Anh nghĩ tụi em là ai? - nó hếch môi - Mấy bài tập Anh văn anh ra dễ ẹc. Tụi em đường đường cũng đi du học mấy năm đấy nhá, cũng tốt nghiệp đại học rồi. Anh đừng tưởng chỉ có mình anh tốt nghiệp.- Con nhỏ này..... - David bỏ lên phòng- Không hay rồi, nhanh nhanh. Lũ kia đang tới. - Jin hét to, tay anh chàng đang cầm cái điện thoại.- Lũ kia? - nó nhíu mày - Windy, Jin và Ken?- Ukm.- Xời, tưởng gì! Kệ. - nó nhún vai- Học sinh học bổng ở biệt thự. - Ji lo lắng- Đầu đất, cứ bảo đây là nhà anh David, tụi mình đến chơi. Không lẽ lũ ấy lên phòng tụi mình điề utra à?- Ờ hen. - hai ông bà đồng thanh- Sao lại có anh trong vụ này? - David giật mình- Chị Sam sắp đến, anh ở dưới này đi. Lũ kia nữa, năn nỉ đấy. Anh cứ xem anh là chủ, tụi em là khách đến thăm đi. - nó nhìn ông anh- Ờ Ờ! - David hí hửng----------------------------- Nhà đẹp nhỉ? - ba tụi hắn trầm trồ- Nhà thầy đấy. - David đằng hắng- Uả sao? - ba tụi hắn nhìn năm tụi nó trân trối- Đến thăm thầy. - nó ngồi từ tốn ăn bánh và xem phim.- Hôm nay đến nhà thầy chơi chi vậy? - David hỏi- Tụi em đến tìm Jin. - Yin nói- Có gì không? - Jin hỏi- Đi bar. - Yin đáp- Nhà đang rối. Không cho! - Ji đáp nhanh- Chuyện gì? - Ken quan tâm- Anh sắp lấy vợ. - Gin từ trên nhà bước xuống

Chương 106: Sự sắp đặt của ông