Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 108: Siêu quật xuất lâm
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - HẢ?????????????????????? - cả đám tụi nó mở to mắt hết cỡ- Gì? - Gin gắt - Làm chi mà nhìn anh như người ngoài hành tinh vậy?- HAHAHAHA! - cả đám tụi hắn ôm bụng cười sặc sụa- Thôi đi........ - nó lừ mắt về phía ba tên nhóc đang cười - Bây giờ em có ý này nè anh!- Gì? - Gin dịu giọng hơn một chút nhì cô em gái "siêu quậy" đang cười tủm tỉm.- Anh làm gì thì làm nhưng ngày mai cứ đi gặp mặt người ta đi. - nó bình thản- Em nói gì vậy? - Gin bực bội - Tưởng em có kế gì hay lắm, ai ngờ......- Hazz! IQ cao ngất ngưởng của anh để làm gì thế? - nó lắc đầu - Anh biết cô gái đó tên gì không? Dương Ngọc Linh Như! Anh nghĩ ông tại sao lại tìm ý trung nhân cho anh với cái tên mà anh nhạy cảm nhất?- Là ông bảo Linh Như này sẽ thay thế được Linh Như kia. - Huy vỗ trán - Ông tìm cô gái tên Linh Nhưđể anh hết nhạy cảm với cái tên này nữa.- Vậy thì giờ em muốn anh làm gì? - Gin hỏi- Là vậy nè....... - nó cười gian xảo - abc.............xyz..........................----------------------------Chiều hôm sau- Gin, con ăn mặc gì kì vậy? - bác nó hỏi- Kì sao? - anh chàng nhà ta xuất hiện với mái tóc được nhuộm đỏ, áo pull hình đầu lâu và quần jean mài.- Con không giống con của mọi ngày. - ông nó lắc đầu- Mọi lần đi gặp Linh Như con đều mặc vậy mà? - Gin vẫn bình thản cho tay vào túi- Con quen Linh Như? - cả nhà sững sốt- Mọi người nói gì kì vậy. Trần Ngọc Linh Như là vị hôn phu của con cơ mà. - Gin cười tươi - A, Yan, em đến rồi!- Huh? - Tiểu thư nhà họ Dương bước xuống xe trong một chiếc váy xòe màu đỏ đính kim cương sáng lấp lánh. - Con chào mọi người!- Yan, tụi mình chơi với nhau từ nhỏ rồi mà, sao hôm nay em xa cách vậy? - Gin lay tay cô nàng- Anh nói gì vậy? Yan là sao? - cô nàng kia tỏ vẻ bức bội- Em ăn gì? Mực hấp nhé? Món khoái khẩu của em mà. - Gin kéo tay cô nàng - Em ngồi xuống đi.- Mực hấp ư? - Cô nàng kia hơi hoảng - Em đâu có thích ăn mực hấp đâu!- Em nói gì vậy Yan? - Gin ngồi xuống ghế đối diện- Anh bị gì vậy? Ai là Yan? - cô nàng kia quạu- Ô, em là Trần Ngọc Linh Như. Là Yan của anh mà. Ba năm không gặp em, giờ em xinh hẳn ra đấy. - Gin vẫn giả vờ ngây ngô- Anh thôi đi, tôi là Dương Ngọc Linh Như. Không phải Trần Ngọc Linh Như của anh. Ok? - cô nàng kia bật dậy - Tôi về đây. Hẹn gặp lại vào chủ nhật tới, trong lễ đính hôn.- Gi ỏi. - đám tụi nó ở phòng bên cạnh bước sang - Anh diễn kịch tài thật.- Nhờ em đấy! - Gin mỉm cười- Còn vụ chủ nhật nữa thì sao? - Cin hơi hoảng- Từ từ rồi tính, giờ ăn đã. - Yun vẫn ngây ngô- HAHAHA!
- HẢ?????????????????????? - cả đám tụi nó mở to mắt hết cỡ
- Gì? - Gin gắt - Làm chi mà nhìn anh như người ngoài hành tinh vậy?
- HAHAHAHA! - cả đám tụi hắn ôm bụng cười sặc sụa
- Thôi đi........ - nó lừ mắt về phía ba tên nhóc đang cười - Bây giờ em có ý này nè anh!
- Gì? - Gin dịu giọng hơn một chút nhì cô em gái "siêu quậy" đang cười tủm tỉm.
- Anh làm gì thì làm nhưng ngày mai cứ đi gặp mặt người ta đi. - nó bình thản
- Em nói gì vậy? - Gin bực bội - Tưởng em có kế gì hay lắm, ai ngờ......
- Hazz! IQ cao ngất ngưởng của anh để làm gì thế? - nó lắc đầu - Anh biết cô gái đó tên gì không? Dương Ngọc Linh Như! Anh nghĩ ông tại sao lại tìm ý trung nhân cho anh với cái tên mà anh nhạy cảm nhất?
- Là ông bảo Linh Như này sẽ thay thế được Linh Như kia. - Huy vỗ trán - Ông tìm cô gái tên Linh Nhưđể anh hết nhạy cảm với cái tên này nữa.
- Vậy thì giờ em muốn anh làm gì? - Gin hỏi
- Là vậy nè....... - nó cười gian xảo - abc.............xyz..........................
----------------------------
Chiều hôm sau
- Gin, con ăn mặc gì kì vậy? - bác nó hỏi
- Kì sao? - anh chàng nhà ta xuất hiện với mái tóc được nhuộm đỏ, áo pull hình đầu lâu và quần jean mài.
- Con không giống con của mọi ngày. - ông nó lắc đầu
- Mọi lần đi gặp Linh Như con đều mặc vậy mà? - Gin vẫn bình thản cho tay vào túi
- Con quen Linh Như? - cả nhà sững sốt
- Mọi người nói gì kì vậy. Trần Ngọc Linh Như là vị hôn phu của con cơ mà. - Gin cười tươi - A, Yan, em đến rồi!
- Huh? - Tiểu thư nhà họ Dương bước xuống xe trong một chiếc váy xòe màu đỏ đính kim cương sáng lấp lánh. - Con chào mọi người!
- Yan, tụi mình chơi với nhau từ nhỏ rồi mà, sao hôm nay em xa cách vậy? - Gin lay tay cô nàng
- Anh nói gì vậy? Yan là sao? - cô nàng kia tỏ vẻ bức bội
- Em ăn gì? Mực hấp nhé? Món khoái khẩu của em mà. - Gin kéo tay cô nàng - Em ngồi xuống đi.
- Mực hấp ư? - Cô nàng kia hơi hoảng - Em đâu có thích ăn mực hấp đâu!
- Em nói gì vậy Yan? - Gin ngồi xuống ghế đối diện
- Anh bị gì vậy? Ai là Yan? - cô nàng kia quạu
- Ô, em là Trần Ngọc Linh Như. Là Yan của anh mà. Ba năm không gặp em, giờ em xinh hẳn ra đấy. - Gin vẫn giả vờ ngây ngô
- Anh thôi đi, tôi là Dương Ngọc Linh Như. Không phải Trần Ngọc Linh Như của anh. Ok? - cô nàng kia bật dậy - Tôi về đây. Hẹn gặp lại vào chủ nhật tới, trong lễ đính hôn.
- Gi ỏi. - đám tụi nó ở phòng bên cạnh bước sang - Anh diễn kịch tài thật.
- Nhờ em đấy! - Gin mỉm cười
- Còn vụ chủ nhật nữa thì sao? - Cin hơi hoảng
- Từ từ rồi tính, giờ ăn đã. - Yun vẫn ngây ngô
- HAHAHA!
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - HẢ?????????????????????? - cả đám tụi nó mở to mắt hết cỡ- Gì? - Gin gắt - Làm chi mà nhìn anh như người ngoài hành tinh vậy?- HAHAHAHA! - cả đám tụi hắn ôm bụng cười sặc sụa- Thôi đi........ - nó lừ mắt về phía ba tên nhóc đang cười - Bây giờ em có ý này nè anh!- Gì? - Gin dịu giọng hơn một chút nhì cô em gái "siêu quậy" đang cười tủm tỉm.- Anh làm gì thì làm nhưng ngày mai cứ đi gặp mặt người ta đi. - nó bình thản- Em nói gì vậy? - Gin bực bội - Tưởng em có kế gì hay lắm, ai ngờ......- Hazz! IQ cao ngất ngưởng của anh để làm gì thế? - nó lắc đầu - Anh biết cô gái đó tên gì không? Dương Ngọc Linh Như! Anh nghĩ ông tại sao lại tìm ý trung nhân cho anh với cái tên mà anh nhạy cảm nhất?- Là ông bảo Linh Như này sẽ thay thế được Linh Như kia. - Huy vỗ trán - Ông tìm cô gái tên Linh Nhưđể anh hết nhạy cảm với cái tên này nữa.- Vậy thì giờ em muốn anh làm gì? - Gin hỏi- Là vậy nè....... - nó cười gian xảo - abc.............xyz..........................----------------------------Chiều hôm sau- Gin, con ăn mặc gì kì vậy? - bác nó hỏi- Kì sao? - anh chàng nhà ta xuất hiện với mái tóc được nhuộm đỏ, áo pull hình đầu lâu và quần jean mài.- Con không giống con của mọi ngày. - ông nó lắc đầu- Mọi lần đi gặp Linh Như con đều mặc vậy mà? - Gin vẫn bình thản cho tay vào túi- Con quen Linh Như? - cả nhà sững sốt- Mọi người nói gì kì vậy. Trần Ngọc Linh Như là vị hôn phu của con cơ mà. - Gin cười tươi - A, Yan, em đến rồi!- Huh? - Tiểu thư nhà họ Dương bước xuống xe trong một chiếc váy xòe màu đỏ đính kim cương sáng lấp lánh. - Con chào mọi người!- Yan, tụi mình chơi với nhau từ nhỏ rồi mà, sao hôm nay em xa cách vậy? - Gin lay tay cô nàng- Anh nói gì vậy? Yan là sao? - cô nàng kia tỏ vẻ bức bội- Em ăn gì? Mực hấp nhé? Món khoái khẩu của em mà. - Gin kéo tay cô nàng - Em ngồi xuống đi.- Mực hấp ư? - Cô nàng kia hơi hoảng - Em đâu có thích ăn mực hấp đâu!- Em nói gì vậy Yan? - Gin ngồi xuống ghế đối diện- Anh bị gì vậy? Ai là Yan? - cô nàng kia quạu- Ô, em là Trần Ngọc Linh Như. Là Yan của anh mà. Ba năm không gặp em, giờ em xinh hẳn ra đấy. - Gin vẫn giả vờ ngây ngô- Anh thôi đi, tôi là Dương Ngọc Linh Như. Không phải Trần Ngọc Linh Như của anh. Ok? - cô nàng kia bật dậy - Tôi về đây. Hẹn gặp lại vào chủ nhật tới, trong lễ đính hôn.- Gi ỏi. - đám tụi nó ở phòng bên cạnh bước sang - Anh diễn kịch tài thật.- Nhờ em đấy! - Gin mỉm cười- Còn vụ chủ nhật nữa thì sao? - Cin hơi hoảng- Từ từ rồi tính, giờ ăn đã. - Yun vẫn ngây ngô- HAHAHA!