Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 112: Cuộc hội ngộ bất ngờ
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 10h đêm, buổi họp fan mới kết thúc.- Ai như chị Yan? - Kull chỉ tay về phía người con gái đang nói chuyện với lễ tân- Sao giống chị ấy vậy nhỉ? - Ji nhíu mày - Ngay cả cách ăn mặc, tướng đi đứng và nụ cười cũng giống.- Không thể nào! - Jin kinh ngạc- Chắc là người giống người......... - Yun lắc đầu, cố rũ bỏ hình ảnh người con gái trước mặt- Không.......... là chị ấy! - nó nói rồi bước đến - Chị Yan!- Huh? - người con gái nhìn sững nó một hồi - Cô là ai?- Em là Wen nè chị! - nó mừng rỡ - Chị Yan........- Wen................ - cô gái kia thốt lên một tiếng rồi ngất đi......- Hoàng Phương. - một người đàn ông trung niên chạy đến bế thốc người con gái kia vào thang máy. - Các cô cậu đi theo tôi.--------------------------------------- Các cô cậu quen biết Hoàng Phương? - người đàn ông kia e dè hỏi- Hoàng Phương? Vậy là...... - năm tụi nó kinh ngạc - Vậy là không phải chị Yan rồi.- Dạ, tụi cháu nhận nhầm người. - Jin cúi đầu - Tại chị ấy giống với một người thân của tụi cháu.- Các cháu có biết ngày 23.7 cách đây ba năm có chuyện gì không? - người đàn ông đó hỏi- Là ngày xảy ra vụ quyết chiến, cũng là ngày chị Yan mất. - Yun òa khóc- Hoàng Phương không phải con gái của tôi. Tôi thấy cô gái này bị ngất bên vệ đường ngày hôm ấy nên tôi mang về nhà chăm sóc. Tôi là Bác sĩ Chu. Sau khi tỉnh dậy, cô gái này bị mất trí hớ nên tôi đã nhận cô ấy làm con nuôi.- Thật ạ? - năm tụi nó kinh ngạc - Sao mọi chuyện lại rắc rối thế này?- Bây giờ chỉ còn phải cho Hoàng Phương hồi phục trí nhớ thì mới biết được.- YUN! WEN! JI! KULL! JIN! - Yan đột ngột chạy vào phòng - Chị nhớ rồi!- Chị Yan!!!!!!!!!!!!!!!!! - năm tụi nó bật dậy- Chị........ Chị hồi phục trí nhwos rồi. Con hồi phục trí nhớ rồi ba ơi! - Yan ngồi xuống ghế- Sao chị còn................- Mọi người sao rồi? Gin sao rồi? Có khòe không?- Mọi người vẫn khỏe! - Jin nói- Nhưng ba mẹ đã hủy hôn ước của chị và anh Gin rồi! - Yun ôm chầm lại Yan- Thật không? Hủy lâu chưa? - Yan hơi bất ngờ - Nhưng cũng phải thôi, ai cũng nghĩ chị mất rồi mà.......- Mới thôi chị. Và anh Gin sắp bị ông ép kết hôn với Dương Tiểu Thư. - Ji nói- Sáng mốt chị à. - nó lắc đầu- Con đã hồi phục trí nhớ rồi thì hãy về gia đình thật sự của con đi Hoàng Phương.....- Vâng ạ! - Yan cúi dầu đáp lễ - Cảm ơn ba đã sinh con ra lần nữa.- Mọi chuyện thế nào? - Năm tụi nó hỏi- Chuyện dài lắm. Các em chỉ cần biết là người mà bị Khánh Duy bắn chết là Khánh Dung. Khánh Dung đã đi phẩu thuật để trở thành chị. Còn cụ thể thì khi nào có mặt đông đủ gia đình thị chị sẽ kể cho
10h đêm, buổi họp fan mới kết thúc.
- Ai như chị Yan? - Kull chỉ tay về phía người con gái đang nói chuyện với lễ tân
- Sao giống chị ấy vậy nhỉ? - Ji nhíu mày - Ngay cả cách ăn mặc, tướng đi đứng và nụ cười cũng giống.
- Không thể nào! - Jin kinh ngạc
- Chắc là người giống người......... - Yun lắc đầu, cố rũ bỏ hình ảnh người con gái trước mặt
- Không.......... là chị ấy! - nó nói rồi bước đến - Chị Yan!
- Huh? - người con gái nhìn sững nó một hồi - Cô là ai?
- Em là Wen nè chị! - nó mừng rỡ - Chị Yan........
- Wen................ - cô gái kia thốt lên một tiếng rồi ngất đi......
- Hoàng Phương. - một người đàn ông trung niên chạy đến bế thốc người con gái kia vào thang máy. - Các cô cậu đi theo tôi.
--------------------------------------
- Các cô cậu quen biết Hoàng Phương? - người đàn ông kia e dè hỏi
- Hoàng Phương? Vậy là...... - năm tụi nó kinh ngạc - Vậy là không phải chị Yan rồi.
- Dạ, tụi cháu nhận nhầm người. - Jin cúi đầu - Tại chị ấy giống với một người thân của tụi cháu.
- Các cháu có biết ngày 23.7 cách đây ba năm có chuyện gì không? - người đàn ông đó hỏi
- Là ngày xảy ra vụ quyết chiến, cũng là ngày chị Yan mất. - Yun òa khóc
- Hoàng Phương không phải con gái của tôi. Tôi thấy cô gái này bị ngất bên vệ đường ngày hôm ấy nên tôi mang về nhà chăm sóc. Tôi là Bác sĩ Chu. Sau khi tỉnh dậy, cô gái này bị mất trí hớ nên tôi đã nhận cô ấy làm con nuôi.
- Thật ạ? - năm tụi nó kinh ngạc - Sao mọi chuyện lại rắc rối thế này?
- Bây giờ chỉ còn phải cho Hoàng Phương hồi phục trí nhớ thì mới biết được.
- YUN! WEN! JI! KULL! JIN! - Yan đột ngột chạy vào phòng - Chị nhớ rồi!
- Chị Yan!!!!!!!!!!!!!!!!! - năm tụi nó bật dậy
- Chị........ Chị hồi phục trí nhwos rồi. Con hồi phục trí nhớ rồi ba ơi! - Yan ngồi xuống ghế
- Sao chị còn................
- Mọi người sao rồi? Gin sao rồi? Có khòe không?
- Mọi người vẫn khỏe! - Jin nói
- Nhưng ba mẹ đã hủy hôn ước của chị và anh Gin rồi! - Yun ôm chầm lại Yan
- Thật không? Hủy lâu chưa? - Yan hơi bất ngờ - Nhưng cũng phải thôi, ai cũng nghĩ chị mất rồi mà.......
- Mới thôi chị. Và anh Gin sắp bị ông ép kết hôn với Dương Tiểu Thư. - Ji nói
- Sáng mốt chị à. - nó lắc đầu
- Con đã hồi phục trí nhớ rồi thì hãy về gia đình thật sự của con đi Hoàng Phương.....
- Vâng ạ! - Yan cúi dầu đáp lễ - Cảm ơn ba đã sinh con ra lần nữa.
- Mọi chuyện thế nào? - Năm tụi nó hỏi
- Chuyện dài lắm. Các em chỉ cần biết là người mà bị Khánh Duy bắn chết là Khánh Dung. Khánh Dung đã đi phẩu thuật để trở thành chị. Còn cụ thể thì khi nào có mặt đông đủ gia đình thị chị sẽ kể cho
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 10h đêm, buổi họp fan mới kết thúc.- Ai như chị Yan? - Kull chỉ tay về phía người con gái đang nói chuyện với lễ tân- Sao giống chị ấy vậy nhỉ? - Ji nhíu mày - Ngay cả cách ăn mặc, tướng đi đứng và nụ cười cũng giống.- Không thể nào! - Jin kinh ngạc- Chắc là người giống người......... - Yun lắc đầu, cố rũ bỏ hình ảnh người con gái trước mặt- Không.......... là chị ấy! - nó nói rồi bước đến - Chị Yan!- Huh? - người con gái nhìn sững nó một hồi - Cô là ai?- Em là Wen nè chị! - nó mừng rỡ - Chị Yan........- Wen................ - cô gái kia thốt lên một tiếng rồi ngất đi......- Hoàng Phương. - một người đàn ông trung niên chạy đến bế thốc người con gái kia vào thang máy. - Các cô cậu đi theo tôi.--------------------------------------- Các cô cậu quen biết Hoàng Phương? - người đàn ông kia e dè hỏi- Hoàng Phương? Vậy là...... - năm tụi nó kinh ngạc - Vậy là không phải chị Yan rồi.- Dạ, tụi cháu nhận nhầm người. - Jin cúi đầu - Tại chị ấy giống với một người thân của tụi cháu.- Các cháu có biết ngày 23.7 cách đây ba năm có chuyện gì không? - người đàn ông đó hỏi- Là ngày xảy ra vụ quyết chiến, cũng là ngày chị Yan mất. - Yun òa khóc- Hoàng Phương không phải con gái của tôi. Tôi thấy cô gái này bị ngất bên vệ đường ngày hôm ấy nên tôi mang về nhà chăm sóc. Tôi là Bác sĩ Chu. Sau khi tỉnh dậy, cô gái này bị mất trí hớ nên tôi đã nhận cô ấy làm con nuôi.- Thật ạ? - năm tụi nó kinh ngạc - Sao mọi chuyện lại rắc rối thế này?- Bây giờ chỉ còn phải cho Hoàng Phương hồi phục trí nhớ thì mới biết được.- YUN! WEN! JI! KULL! JIN! - Yan đột ngột chạy vào phòng - Chị nhớ rồi!- Chị Yan!!!!!!!!!!!!!!!!! - năm tụi nó bật dậy- Chị........ Chị hồi phục trí nhwos rồi. Con hồi phục trí nhớ rồi ba ơi! - Yan ngồi xuống ghế- Sao chị còn................- Mọi người sao rồi? Gin sao rồi? Có khòe không?- Mọi người vẫn khỏe! - Jin nói- Nhưng ba mẹ đã hủy hôn ước của chị và anh Gin rồi! - Yun ôm chầm lại Yan- Thật không? Hủy lâu chưa? - Yan hơi bất ngờ - Nhưng cũng phải thôi, ai cũng nghĩ chị mất rồi mà.......- Mới thôi chị. Và anh Gin sắp bị ông ép kết hôn với Dương Tiểu Thư. - Ji nói- Sáng mốt chị à. - nó lắc đầu- Con đã hồi phục trí nhớ rồi thì hãy về gia đình thật sự của con đi Hoàng Phương.....- Vâng ạ! - Yan cúi dầu đáp lễ - Cảm ơn ba đã sinh con ra lần nữa.- Mọi chuyện thế nào? - Năm tụi nó hỏi- Chuyện dài lắm. Các em chỉ cần biết là người mà bị Khánh Duy bắn chết là Khánh Dung. Khánh Dung đã đi phẩu thuật để trở thành chị. Còn cụ thể thì khi nào có mặt đông đủ gia đình thị chị sẽ kể cho