Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…
Chương 126: Tại sao chúng ta phải chia tay?
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… "Lặng yên nghe tiếng mưa rơiLặng yên để thấy đêm trôiLặng yên nghe tiếng thở dàiLặng yên nghe xót xa trong tôiLặng yên khi em nói câu chia tayLặng yên nghe nước mắt rơiLặng yên trong cơn mưa buồnLặng yên nghe nỗi cô đơn...."(Lặng yên - 365daband)Những câu hát giai điệu bài "Lặng yên" báo hiệu điện thoại nó vừa có một tin nhắn mới. Là của Nhật Nam: "Đến thư viện trường, anh có chuyện muốn nói!"- Đi chút! - nó mỉm cười với mấy cô bạn- Em đi đâu? - hắn hỏi- Lên thư viện trường chút. - nó hôn nhẹ lên môi hắn - Đợi em chút thôi, em có chuyện cần giải quyết. - nói rồi nó chạy vụt đi trong ánh mắt khó hiểu của mọi người.--------------------- Nhật Nam! Có ở đó không? - nó bước vào thư viện- Lên nhanh nhỉ? Em nói với Minh Tuấn lí do gì? Nói là lên gặp tình cũ à? - Nhật Nam nhếch môi - Ngồi xuống đi!- Chuyện gì? - nó hỏi- Uống nước...... - Nhật Nam đẩy ly nước cam về phía nó- Cảm ơn. - nó nhấp một ngụm cước - Có chuyện gì?- Anh chỉ muốn biết một chuyện. Tại sao chúng ta phải chia tay?- Vì tôi không còn yêu anh. - nó nhún vai - Chỉ vậy thôi.- Thật chứ? - Nhật Nam gằn từng giọng- Phải.- Em yêu Minh Tuấn?- Thì sao?- Kể cả khi cậu ấy đã có hôn phu? - Nhật Nam vẫn kiên trì hỏi- Hôn phu? Tôi khinh cái thể loại đó. - nó hừ giọng - Mua bán, lợi nhuận? Không bao giờ có hạnh phúc nếu như không có tình yêu. Còn gì không? Tôi đi. - nó đẩy ghế đứng dậy- Em không được đi. - Nhật Nam đã nhanh chóng kéo tay nó - Anh không cam tâm chuyện chúng ta chia tay.- Tôi đã hết tình yêu đối với anh, và chuyện của chúng ta đã chấm dứt cách đây sáu tháng. ok?- Không. Em là của anh. - Nhật Nam đẩy nó dựa vào một kệ sách gần đấy.Chát......... Một cú tát trời giáng làm khuôn mặt Nhật Nam đỏ lên.- Em..... Em dám???????? - Nhật Nam sững sờ- Tất nhiên. - nó nhún vai rồi bỏ đi.........12345Nó bỗng gục xuống đất............- Thuốc mê đã có tác dụng. - Nhật Nam nhếch môi- Giỏi lắm. - Hải kiệt bước ra - Để tôi xem tên Minh Tuấn này sẽ làm gì!- Đi! - Nhật Nam xõa mái tóc dài của nó xuống rồi bế nó lên- Cẩn thận coi chừng mọi người thấy. Dù sao con nhỏ này cũng là tâm điểm của đêm nay mà. - Hải Kiệt nhếch môi rồi lấy một cái áo khoác và một cái khẩu trang trùm lên người nó - Như thế để mọi người tưởng bạn gái cậu bị bệnh ngất xỉu nên cậu đưa về nhà, chỉ vậy thôi.- Đi cửa sau đi. Xe tôi đậu sẵn ngoài đó rồi. - Nhật Nam gật đầu rồi bế nó đi ra khỏi thư viện.
"Lặng yên nghe tiếng mưa rơi
Lặng yên để thấy đêm trôi
Lặng yên nghe tiếng thở dài
Lặng yên nghe xót xa trong tôi
Lặng yên khi em nói câu chia tay
Lặng yên nghe nước mắt rơi
Lặng yên trong cơn mưa buồn
Lặng yên nghe nỗi cô đơn...."
(Lặng yên - 365daband)
Những câu hát giai điệu bài "Lặng yên" báo hiệu điện thoại nó vừa có một
tin nhắn mới. Là của Nhật Nam: "Đến thư viện trường, anh có chuyện muốn nói!"
- Đi chút! - nó mỉm cười với mấy cô bạn
- Em đi đâu? - hắn hỏi
- Lên thư viện trường chút. - nó hôn nhẹ lên môi hắn - Đợi em chút thôi,
em có chuyện cần giải quyết. - nói rồi nó chạy vụt đi trong ánh mắt khó
hiểu của mọi người.
--------------------
- Nhật Nam! Có ở đó không? - nó bước vào thư viện
- Lên nhanh nhỉ? Em nói với Minh Tuấn lí do gì? Nói là lên gặp tình cũ à? - Nhật Nam nhếch môi - Ngồi xuống đi!
- Chuyện gì? - nó hỏi
- Uống nước...... - Nhật Nam đẩy ly nước cam về phía nó
- Cảm ơn. - nó nhấp một ngụm cước - Có chuyện gì?
- Anh chỉ muốn biết một chuyện. Tại sao chúng ta phải chia tay?
- Vì tôi không còn yêu anh. - nó nhún vai - Chỉ vậy thôi.
- Thật chứ? - Nhật Nam gằn từng giọng
- Phải.
- Em yêu Minh Tuấn?
- Thì sao?
- Kể cả khi cậu ấy đã có hôn phu? - Nhật Nam vẫn kiên trì hỏi
- Hôn phu? Tôi khinh cái thể loại đó. - nó hừ giọng - Mua bán, lợi nhuận? Không bao giờ có hạnh phúc nếu như không có tình yêu. Còn gì không? Tôi đi. - nó đẩy ghế đứng dậy
- Em không được đi. - Nhật Nam đã nhanh chóng kéo tay nó - Anh không cam tâm chuyện chúng ta chia tay.
- Tôi đã hết tình yêu đối với anh, và chuyện của chúng ta đã chấm dứt cách đây sáu tháng. ok?
- Không. Em là của anh. - Nhật Nam đẩy nó dựa vào một kệ sách gần đấy.
Chát......... Một cú tát trời giáng làm khuôn mặt Nhật Nam đỏ lên.
- Em..... Em dám???????? - Nhật Nam sững sờ
- Tất nhiên. - nó nhún vai rồi bỏ đi.
........
1
2
3
4
5
Nó bỗng gục xuống đất
............
- Thuốc mê đã có tác dụng. - Nhật Nam nhếch môi
- Giỏi lắm. - Hải kiệt bước ra - Để tôi xem tên Minh Tuấn này sẽ làm gì!
- Đi! - Nhật Nam xõa mái tóc dài của nó xuống rồi bế nó lên
- Cẩn thận coi chừng mọi người thấy. Dù sao con nhỏ này cũng là tâm điểm
của đêm nay mà. - Hải Kiệt nhếch môi rồi lấy một cái áo khoác và một cái khẩu trang trùm lên người nó - Như thế để mọi người tưởng bạn gái cậu
bị bệnh ngất xỉu nên cậu đưa về nhà, chỉ vậy thôi.
- Đi cửa sau đi. Xe tôi đậu sẵn ngoài đó rồi. - Nhật Nam gật đầu rồi bế nó đi ra khỏi thư viện.
Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… "Lặng yên nghe tiếng mưa rơiLặng yên để thấy đêm trôiLặng yên nghe tiếng thở dàiLặng yên nghe xót xa trong tôiLặng yên khi em nói câu chia tayLặng yên nghe nước mắt rơiLặng yên trong cơn mưa buồnLặng yên nghe nỗi cô đơn...."(Lặng yên - 365daband)Những câu hát giai điệu bài "Lặng yên" báo hiệu điện thoại nó vừa có một tin nhắn mới. Là của Nhật Nam: "Đến thư viện trường, anh có chuyện muốn nói!"- Đi chút! - nó mỉm cười với mấy cô bạn- Em đi đâu? - hắn hỏi- Lên thư viện trường chút. - nó hôn nhẹ lên môi hắn - Đợi em chút thôi, em có chuyện cần giải quyết. - nói rồi nó chạy vụt đi trong ánh mắt khó hiểu của mọi người.--------------------- Nhật Nam! Có ở đó không? - nó bước vào thư viện- Lên nhanh nhỉ? Em nói với Minh Tuấn lí do gì? Nói là lên gặp tình cũ à? - Nhật Nam nhếch môi - Ngồi xuống đi!- Chuyện gì? - nó hỏi- Uống nước...... - Nhật Nam đẩy ly nước cam về phía nó- Cảm ơn. - nó nhấp một ngụm cước - Có chuyện gì?- Anh chỉ muốn biết một chuyện. Tại sao chúng ta phải chia tay?- Vì tôi không còn yêu anh. - nó nhún vai - Chỉ vậy thôi.- Thật chứ? - Nhật Nam gằn từng giọng- Phải.- Em yêu Minh Tuấn?- Thì sao?- Kể cả khi cậu ấy đã có hôn phu? - Nhật Nam vẫn kiên trì hỏi- Hôn phu? Tôi khinh cái thể loại đó. - nó hừ giọng - Mua bán, lợi nhuận? Không bao giờ có hạnh phúc nếu như không có tình yêu. Còn gì không? Tôi đi. - nó đẩy ghế đứng dậy- Em không được đi. - Nhật Nam đã nhanh chóng kéo tay nó - Anh không cam tâm chuyện chúng ta chia tay.- Tôi đã hết tình yêu đối với anh, và chuyện của chúng ta đã chấm dứt cách đây sáu tháng. ok?- Không. Em là của anh. - Nhật Nam đẩy nó dựa vào một kệ sách gần đấy.Chát......... Một cú tát trời giáng làm khuôn mặt Nhật Nam đỏ lên.- Em..... Em dám???????? - Nhật Nam sững sờ- Tất nhiên. - nó nhún vai rồi bỏ đi.........12345Nó bỗng gục xuống đất............- Thuốc mê đã có tác dụng. - Nhật Nam nhếch môi- Giỏi lắm. - Hải kiệt bước ra - Để tôi xem tên Minh Tuấn này sẽ làm gì!- Đi! - Nhật Nam xõa mái tóc dài của nó xuống rồi bế nó lên- Cẩn thận coi chừng mọi người thấy. Dù sao con nhỏ này cũng là tâm điểm của đêm nay mà. - Hải Kiệt nhếch môi rồi lấy một cái áo khoác và một cái khẩu trang trùm lên người nó - Như thế để mọi người tưởng bạn gái cậu bị bệnh ngất xỉu nên cậu đưa về nhà, chỉ vậy thôi.- Đi cửa sau đi. Xe tôi đậu sẵn ngoài đó rồi. - Nhật Nam gật đầu rồi bế nó đi ra khỏi thư viện.