Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 129: Trong bệnh viện

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Các em...... - Sam từ từ bước vào lớp - Bạn Thùy Trâm bị bệnh nên nghỉ học. Và cô sẽ làm giáo viên dạy Anh văn tạm thời của các em.- Thầy đẹp trai đâu rồi ạ? - lũ con gái nhao nhao- Uhm........... - Sam cười nhưng trong lòng thì muốn bốc hỏa (ghen.... ♥) - Thùy Trâm là em thầy Huy, Thùy Trâm bị ốm thì thầy phải nghỉ để chăm sóc rồi.- Oh............... - lũ con gái ỉu xìu- Vậy mà chị lại bắt em đi học. - hắn hậm hực"Chóc........" một viên phấn bay ngay xuống đầu hắn- Ai da.......... Sao chị ném em?........... - hắn ôm đầu suýt xoa- Đi học mà cứ đòi nghỉ. - Sam hừ giọng - Mách ba mẹ đấy!- Xì.......... - hắn bĩu môi ngồi xuống ghế trong ánh nhìn sốc - toàn - tập của cả lớp- NHÌN CÁI GÌ MÀ DÒM? - hắn quát- MINH TUẤN. MẤT TRẬT TỰ. - Sam hét lên- Hai chị em giống nhau kinh. - Jin nói thầm, ngay lập tức đã nhận những cái gật đầu của lũ còn lại-----------------Một tuần sau......... Nó tỉnh lại trong bệnh viện- Ui.......... - nó xoa xoa thái dương rồi từ từ ngồi dậy - Mình đang ở đâu đây?- Bệnh viện chớ đâu. - David ngồi vắt vẻo trên bàn- Uả? Sao anh ở đây? - nó nhíu mày- Không ở đây thì ở đâu. - David khoát tay - Biết mình nhóm máu hiếm rồi mà còn bày đặt làm anh hùng nữa.- Anh hùng gì cơ chứ! Mọi người đâu?- Trên trường. Em nghĩ bây giờ là mấy giờ rồi?- Sao anh không đi dạy? Trốn?- Con kia, muốn chết à? - David hằm hè - Ông với cậu bận đi Anh Quốc, anh không cho dì Diệp biết, chỉ nói là em bị ốm nên ở nhà. Dì mà biết em nằm bệnh viện như thế này rồi làm um lên. Em nghĩ ông sẽ để yên cho em à? Không biết ơn rồi mà còn........- Được rồi - nó xua tay - Cảm ơn, được chưa? Ông già.- Em nói ai ông già? - David giơ nắm đấm- Hôm nay ngày mấy? - nó giả ngơ- Em bất tỉnh một tuần rồi. Hôm nay là 2.10.- 2.10............ - nó gật gù - Vậy là sắp đến ngày rồi?- Ukm....... 8 ngày nữa. 10.10. - David đổi giọng - Cuộc thi tranh chấp Chiếc ghế vàng sẽ diễn ra.- Ukm........ - một bầu không khí im lặng và căng thẳng vây lấy căn phòng

- Các em...... - Sam từ từ bước vào lớp - Bạn Thùy Trâm bị bệnh nên nghỉ
học. Và cô sẽ làm giáo viên dạy Anh văn tạm thời của các em.

- Thầy đẹp trai đâu rồi ạ? - lũ con gái nhao nhao

- Uhm........... - Sam cười nhưng trong lòng thì muốn bốc hỏa (ghen....
♥) - Thùy Trâm là em thầy Huy, Thùy Trâm bị ốm thì thầy phải nghỉ để
chăm sóc rồi.

- Oh............... - lũ con gái ỉu xìu

- Vậy mà chị lại bắt em đi học. - hắn hậm hực

"Chóc........" một viên phấn bay ngay xuống đầu hắn

- Ai da.......... Sao chị ném em?........... - hắn ôm đầu suýt xoa

- Đi học mà cứ đòi nghỉ. - Sam hừ giọng - Mách ba mẹ đấy!

- Xì.......... - hắn bĩu môi ngồi xuống ghế trong ánh nhìn sốc - toàn - tập của cả lớp

- NHÌN CÁI GÌ MÀ DÒM? - hắn quát

- MINH TUẤN. MẤT TRẬT TỰ. - Sam hét lên

- Hai chị em giống nhau kinh. - Jin nói thầm, ngay lập tức đã nhận những cái gật đầu của lũ còn lại

-----------------

Một tuần sau......... Nó tỉnh lại trong bệnh viện

- Ui.......... - nó xoa xoa thái dương rồi từ từ ngồi dậy - Mình đang ở đâu đây?

- Bệnh viện chớ đâu. - David ngồi vắt vẻo trên bàn

- Uả? Sao anh ở đây? - nó nhíu mày

- Không ở đây thì ở đâu. - David khoát tay - Biết mình nhóm máu hiếm rồi mà còn bày đặt làm anh hùng nữa.

- Anh hùng gì cơ chứ! Mọi người đâu?

- Trên trường. Em nghĩ bây giờ là mấy giờ rồi?

- Sao anh không đi dạy? Trốn?

- Con kia, muốn chết à? - David hằm hè - Ông với cậu bận đi Anh Quốc, anh không cho dì Diệp biết, chỉ nói là em bị ốm nên ở nhà. Dì mà biết em
nằm bệnh viện như thế này rồi làm um lên. Em nghĩ ông sẽ để yên cho em
à? Không biết ơn rồi mà còn........

- Được rồi - nó xua tay - Cảm ơn, được chưa? Ông già.

- Em nói ai ông già? - David giơ nắm đấm

- Hôm nay ngày mấy? - nó giả ngơ

- Em bất tỉnh một tuần rồi. Hôm nay là 2.10.

- 2.10............ - nó gật gù - Vậy là sắp đến ngày rồi?

- Ukm....... 8 ngày nữa. 10.10. - David đổi giọng - Cuộc thi tranh chấp Chiếc ghế vàng sẽ diễn ra.

- Ukm........ - một bầu không khí im lặng và căng thẳng vây lấy căn phòng

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Các em...... - Sam từ từ bước vào lớp - Bạn Thùy Trâm bị bệnh nên nghỉ học. Và cô sẽ làm giáo viên dạy Anh văn tạm thời của các em.- Thầy đẹp trai đâu rồi ạ? - lũ con gái nhao nhao- Uhm........... - Sam cười nhưng trong lòng thì muốn bốc hỏa (ghen.... ♥) - Thùy Trâm là em thầy Huy, Thùy Trâm bị ốm thì thầy phải nghỉ để chăm sóc rồi.- Oh............... - lũ con gái ỉu xìu- Vậy mà chị lại bắt em đi học. - hắn hậm hực"Chóc........" một viên phấn bay ngay xuống đầu hắn- Ai da.......... Sao chị ném em?........... - hắn ôm đầu suýt xoa- Đi học mà cứ đòi nghỉ. - Sam hừ giọng - Mách ba mẹ đấy!- Xì.......... - hắn bĩu môi ngồi xuống ghế trong ánh nhìn sốc - toàn - tập của cả lớp- NHÌN CÁI GÌ MÀ DÒM? - hắn quát- MINH TUẤN. MẤT TRẬT TỰ. - Sam hét lên- Hai chị em giống nhau kinh. - Jin nói thầm, ngay lập tức đã nhận những cái gật đầu của lũ còn lại-----------------Một tuần sau......... Nó tỉnh lại trong bệnh viện- Ui.......... - nó xoa xoa thái dương rồi từ từ ngồi dậy - Mình đang ở đâu đây?- Bệnh viện chớ đâu. - David ngồi vắt vẻo trên bàn- Uả? Sao anh ở đây? - nó nhíu mày- Không ở đây thì ở đâu. - David khoát tay - Biết mình nhóm máu hiếm rồi mà còn bày đặt làm anh hùng nữa.- Anh hùng gì cơ chứ! Mọi người đâu?- Trên trường. Em nghĩ bây giờ là mấy giờ rồi?- Sao anh không đi dạy? Trốn?- Con kia, muốn chết à? - David hằm hè - Ông với cậu bận đi Anh Quốc, anh không cho dì Diệp biết, chỉ nói là em bị ốm nên ở nhà. Dì mà biết em nằm bệnh viện như thế này rồi làm um lên. Em nghĩ ông sẽ để yên cho em à? Không biết ơn rồi mà còn........- Được rồi - nó xua tay - Cảm ơn, được chưa? Ông già.- Em nói ai ông già? - David giơ nắm đấm- Hôm nay ngày mấy? - nó giả ngơ- Em bất tỉnh một tuần rồi. Hôm nay là 2.10.- 2.10............ - nó gật gù - Vậy là sắp đến ngày rồi?- Ukm....... 8 ngày nữa. 10.10. - David đổi giọng - Cuộc thi tranh chấp Chiếc ghế vàng sẽ diễn ra.- Ukm........ - một bầu không khí im lặng và căng thẳng vây lấy căn phòng

Chương 129: Trong bệnh viện