Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 133: Cuộc tranh cử

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 10.10.20146h tối, tại nhà hắn- Eo!!!!!!!!!!! Ngưu Ngưu tuần này lĩnh vực may mắn là tình cảm này! - nó chăm chăm vào tờ báo Hoa Học Trò.- Em lúc nào không may mắn! - Hắn ngồi bên cạnh phá tóc nó, nghe nó nói vậy liền hếch mũi lên trời - Nhất là lĩnh vực này.- Này! - Nó khẽ tay hắn - Tóc người ta đang đẹp tự nhiên phá.......... Hừ! May mắn chỗ nào?- May mắn vì có bạn trai là anh này! - hắn tự sướng- Thôi đi ông cụ non. Trẻ con vừa thôi. - nó liếc hắn- Ơ kìa! Đã "cụ non" rồi mà còn "trẻ con". Là sao?- Ơ............ - nó phát cáu - Giờ muốn sao? Ngữ văn thì học dở mà sao đi bắt bẻ từng chữ người khác thì giỏi quá vậy?- Em cũng đọc báo đấy thôi, có làm bài đâu!- Xong rồi. - nó nhún vai - EM làm bài xong mới đọc báo chớ có ai đời như anh, mới được vài chữ. LÀ SAO????????- Dạ dạ........ Em làm liền. - hắn bĩu môi - Bà chằn.............- Nói gì đấy????????????? - nó thặng cho hắn một ánh mắt rất ư là trìu mến- Dạ...... Không có gì ạ!- Giỏi....... Làm bài đi! - nó hếch môi rồi thong thả.. vắt chân lên bàn ngồi đọc báo tiếp----------------"Có những ngày mà ta từng yêu say đắmCó nỗi buồn nào qua làm anh luôn nhớ một vòng tay ấm bên mìnhDù rằng anh đứng bên người và rồi cứ thế, cứ thế mãi trôi.Và em cơn mưa đã qua đi rồiCòn lại đây những nỗi buồn giấc mơ biến tanTìm lại em nơi phương xa xôi.Tìm lại bao thời gian khi ta luôn chung đườngTìm lại nơi lặng câm trong tim này bấy lâuTìm lại ấm áp khi em mang đi rồiAnh không thể nhớ đến chiếc hônTừng dòng bao người qua trong ta như cơn mộngĐể rồi khi nhận ra trong anh đã mất emDù rằng nhiều người đã đến với anh bao ngàyNhưng không thể lấp đi hết bóng emAnh sợ mất em............."(Anh sợ mất em - 365daband)Điện thoại của hắn và nó đều đổ chuông cùng một lúc.- Dạ? Em nghe!- Dạ? Dạ. Vâng! - nó và hắn cùng đáp như một cái máy............- Ai gọi em vậy? - hắn quay sang nó- Anh David chớ ai. Chuẩn bị......... - nó thở dài- Chị Sam gọi anh.- Thôi để em về nhà chuẩn bị. - nó đứng dậy dọn dẹp sách vở.- Anh đưa em về.- Không cần đâu. Anh chuẩn bị đi. Em đi xe buýt về được rồi.- Ai lại làm thế!- Em đã nói không rồi mà....... - nó gắt nhẹ rồi quay gót ra cửa, để hắn lại với vô vàn dấu hỏi chấm - Hẹn gặp lại. Bye!- Sao cô ấy lại không cho mình đưa về nhỉ?

10.10.2014

6h tối, tại nhà hắn

- Eo!!!!!!!!!!! Ngưu Ngưu tuần này lĩnh vực may mắn là tình cảm này! - nó chăm chăm vào tờ báo Hoa Học Trò.

- Em lúc nào không may mắn! - Hắn ngồi bên cạnh phá tóc nó, nghe nó nói vậy liền hếch mũi lên trời - Nhất là lĩnh vực này.

- Này! - Nó khẽ tay hắn - Tóc người ta đang đẹp tự nhiên phá.......... Hừ! May mắn chỗ nào?

- May mắn vì có bạn trai là anh này! - hắn tự sướng

- Thôi đi ông cụ non. Trẻ con vừa thôi. - nó liếc hắn

- Ơ kìa! Đã "cụ non" rồi mà còn "trẻ con". Là sao?

- Ơ............ - nó phát cáu - Giờ muốn sao? Ngữ văn thì học dở mà sao đi bắt bẻ từng chữ người khác thì giỏi quá vậy?

- Em cũng đọc báo đấy thôi, có làm bài đâu!

- Xong rồi. - nó nhún vai - EM làm bài xong mới đọc báo chớ có ai đời như anh, mới được vài chữ. LÀ SAO????????

- Dạ dạ........ Em làm liền. - hắn bĩu môi - Bà chằn.............

- Nói gì đấy????????????? - nó thặng cho hắn một ánh mắt rất ư là trìu mến

- Dạ...... Không có gì ạ!

- Giỏi....... Làm bài đi! - nó hếch môi rồi thong thả.. vắt chân lên bàn ngồi đọc báo tiếp

----------------

"Có những ngày mà ta từng yêu say đắm

Có nỗi buồn nào qua làm anh luôn nhớ một vòng tay ấm bên mình

Dù rằng anh đứng bên người và rồi cứ thế, cứ thế mãi trôi.

Và em cơn mưa đã qua đi rồi

Còn lại đây những nỗi buồn giấc mơ biến tan

Tìm lại em nơi phương xa xôi.

Tìm lại bao thời gian khi ta luôn chung đường

Tìm lại nơi lặng câm trong tim này bấy lâu

Tìm lại ấm áp khi em mang đi rồi

Anh không thể nhớ đến chiếc hôn

Từng dòng bao người qua trong ta như cơn mộng

Để rồi khi nhận ra trong anh đã mất em

Dù rằng nhiều người đã đến với anh bao ngày

Nhưng không thể lấp đi hết bóng em

Anh sợ mất em............."

(Anh sợ mất em - 365daband)

Điện thoại của hắn và nó đều đổ chuông cùng một lúc.

- Dạ? Em nghe!

- Dạ? Dạ. Vâng! - nó và hắn cùng đáp như một cái máy

............

- Ai gọi em vậy? - hắn quay sang nó

- Anh David chớ ai. Chuẩn bị......... - nó thở dài

- Chị Sam gọi anh.

- Thôi để em về nhà chuẩn bị. - nó đứng dậy dọn dẹp sách vở.

- Anh đưa em về.

- Không cần đâu. Anh chuẩn bị đi. Em đi xe buýt về được rồi.

- Ai lại làm thế!

- Em đã nói không rồi mà....... - nó gắt nhẹ rồi quay gót ra cửa, để hắn lại với vô vàn dấu hỏi chấm - Hẹn gặp lại. Bye!

- Sao cô ấy lại không cho mình đưa về nhỉ?

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 10.10.20146h tối, tại nhà hắn- Eo!!!!!!!!!!! Ngưu Ngưu tuần này lĩnh vực may mắn là tình cảm này! - nó chăm chăm vào tờ báo Hoa Học Trò.- Em lúc nào không may mắn! - Hắn ngồi bên cạnh phá tóc nó, nghe nó nói vậy liền hếch mũi lên trời - Nhất là lĩnh vực này.- Này! - Nó khẽ tay hắn - Tóc người ta đang đẹp tự nhiên phá.......... Hừ! May mắn chỗ nào?- May mắn vì có bạn trai là anh này! - hắn tự sướng- Thôi đi ông cụ non. Trẻ con vừa thôi. - nó liếc hắn- Ơ kìa! Đã "cụ non" rồi mà còn "trẻ con". Là sao?- Ơ............ - nó phát cáu - Giờ muốn sao? Ngữ văn thì học dở mà sao đi bắt bẻ từng chữ người khác thì giỏi quá vậy?- Em cũng đọc báo đấy thôi, có làm bài đâu!- Xong rồi. - nó nhún vai - EM làm bài xong mới đọc báo chớ có ai đời như anh, mới được vài chữ. LÀ SAO????????- Dạ dạ........ Em làm liền. - hắn bĩu môi - Bà chằn.............- Nói gì đấy????????????? - nó thặng cho hắn một ánh mắt rất ư là trìu mến- Dạ...... Không có gì ạ!- Giỏi....... Làm bài đi! - nó hếch môi rồi thong thả.. vắt chân lên bàn ngồi đọc báo tiếp----------------"Có những ngày mà ta từng yêu say đắmCó nỗi buồn nào qua làm anh luôn nhớ một vòng tay ấm bên mìnhDù rằng anh đứng bên người và rồi cứ thế, cứ thế mãi trôi.Và em cơn mưa đã qua đi rồiCòn lại đây những nỗi buồn giấc mơ biến tanTìm lại em nơi phương xa xôi.Tìm lại bao thời gian khi ta luôn chung đườngTìm lại nơi lặng câm trong tim này bấy lâuTìm lại ấm áp khi em mang đi rồiAnh không thể nhớ đến chiếc hônTừng dòng bao người qua trong ta như cơn mộngĐể rồi khi nhận ra trong anh đã mất emDù rằng nhiều người đã đến với anh bao ngàyNhưng không thể lấp đi hết bóng emAnh sợ mất em............."(Anh sợ mất em - 365daband)Điện thoại của hắn và nó đều đổ chuông cùng một lúc.- Dạ? Em nghe!- Dạ? Dạ. Vâng! - nó và hắn cùng đáp như một cái máy............- Ai gọi em vậy? - hắn quay sang nó- Anh David chớ ai. Chuẩn bị......... - nó thở dài- Chị Sam gọi anh.- Thôi để em về nhà chuẩn bị. - nó đứng dậy dọn dẹp sách vở.- Anh đưa em về.- Không cần đâu. Anh chuẩn bị đi. Em đi xe buýt về được rồi.- Ai lại làm thế!- Em đã nói không rồi mà....... - nó gắt nhẹ rồi quay gót ra cửa, để hắn lại với vô vàn dấu hỏi chấm - Hẹn gặp lại. Bye!- Sao cô ấy lại không cho mình đưa về nhỉ?

Chương 133: Cuộc tranh cử