Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 144: Cuộc tranh cử "Chiếc ghế vàng" (part 8)

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Hừ......... - Nó khẽ nhăn mặt - Đau quá..........- Cũng biết đau à? - Hắn đang băng bó vết thương ở cổ tay trái cho nó........ - Bất cẩn quá!!!!!!!!!!!- Xì... - Nó chu môi - Á!!!!!!!!!!!!- Đã bảo đừng cử động mạnh mà........ - Hắn nhăn mặt - Vết thương hở miệng bây giờ...........- Nhưng........... Sao giờ......... Cầm kiếm..... Nó đau.............. - Nó mếu máo- Lúc nãy anh thấy em cầm kiếm bằng tay phải, một mình xử cái đám đó có sao đâu............- Nhưng........... Em thuận tay trái mà..............- Vậy anh chịu............. Nhưng em không thể cầm kiếm bằng tay phải được đâu....... OK???????????- Ê thằng nhóc kia....... Anh bảo mày đi cùng với chị Hai mày cơ mà........... Sao ở đây????????????????? - David bước vào - Em gái tao tao lo, mày đi trị vết thương cho lũ kia đi.....- Cho chúng nó chết luôn đi...... Trị gì mà trị........ - Hắn quát - Á!!!!!!!!!!!!!!! - Bốp!!!!!!!!!!!!!- Cho anh chết............... - Nó bay khỏi ghế với tốc độ ánh sáng và thẳng tay tặng hắn một cú vào đầu - Anh dám trù mấy đứa bạn bè thân yêu của em chết............. Người chết phải là anh mới đúng ấy................ Anh chết đi cho đời nó đẹp...........- Em nỡ lòng nào.................... - Hắn đưa đôi mắt ngây thơ vô (số) tội ra nhìn nó- Em thì không nỡ nhìn anh chết.......... nhưng.................... em có thể nỡ giết anh chết......... - Nó nói mỉa- Thôi nhá! - David can - Trẻ con vừa thôi........ Chuẩn bị đi..............- Hừ.................... - Hắn hừ mũi - Ai đời lại bị thương ngay trước vòng hai bao giờ cơ chứ................- Kệ tôi........... - Nó lườm nguýt - Anh lo cho thân anh trước đi.............- Anh sẽ không nương tay đâu nhá! - David nhún vai rồi nhe nhửn bước đi - Bye bye!!!!!!!!!!- Còn vợ chồng mình ở lại trong phòng thôi đấy! - David vừa đi khỏi, hắn đã quay sang nhìn nó bằng một ánh mắt.........- Biến đi! - Nó trợn tròn mắt - Tôi đi qua thăm lũ kia....... Anh cứ đứng đây mà ảo tưởng sức mạnh một mình đi.........- Anh có làm gì em đâu mà đỏ mặt thế............ - Hắn ôm bụng cười - Trêu chút thôi mà......... Làm gì mà nghĩ bậy bạ thế............ Vợ yêu nhỉ???- DẸP ĐI! AI THÈM LÀM VỢ YÊU CỦA ANH............... - Nó hét toáng lên rồi tặng cho hắn một cú đá vào chân và bước ra khỏi phòng- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn nhăn nhó ôm chân đuổi theo nó - Giày cao gót màtrời............... WENDY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!p.s: hôm nay tớ bỗng dưngcó hứng viết một truyện mới tên là Hương băng trong anh........ mong mọi người xem và đóng góp ý kiến................ ^_^

- Hừ......... - Nó khẽ nhăn mặt - Đau quá..........

- Cũng biết đau à? - Hắn đang băng bó vết thương ở cổ tay trái cho nó........ - Bất cẩn quá!!!!!!!!!!!

- Xì... - Nó chu môi - Á!!!!!!!!!!!!

- Đã bảo đừng cử động mạnh mà........ - Hắn nhăn mặt - Vết thương hở miệng bây giờ...........

- Nhưng........... Sao giờ......... Cầm kiếm..... Nó đau.............. - Nó mếu máo

- Lúc nãy anh thấy em cầm kiếm bằng tay phải, một mình xử cái đám đó có sao đâu............

- Nhưng........... Em thuận tay trái mà..............

- Vậy anh chịu............. Nhưng em không thể cầm kiếm bằng tay phải được đâu....... OK???????????

- Ê thằng nhóc kia....... Anh bảo mày đi cùng với chị Hai mày cơ mà........... Sao ở đây????????????????? - David bước vào - Em gái tao tao lo, mày đi trị vết thương cho lũ kia đi.....

- Cho chúng nó chết luôn đi...... Trị gì mà trị........ - Hắn quát - Á!!!!!!!!!!!!!!! - Bốp!!!!!!!!!!!!!

- Cho anh chết............... - Nó bay khỏi ghế với tốc độ ánh sáng và thẳng tay tặng hắn một cú vào đầu - Anh dám trù mấy đứa bạn bè thân yêu của em chết............. Người chết phải là anh mới đúng ấy................ Anh chết đi cho đời nó đẹp...........

- Em nỡ lòng nào.................... - Hắn đưa đôi mắt ngây thơ vô (số) tội ra nhìn nó

- Em thì không nỡ nhìn anh chết.......... nhưng.................... em có thể nỡ giết anh chết......... - Nó nói mỉa

- Thôi nhá! - David can - Trẻ con vừa thôi........ Chuẩn bị đi..............

- Hừ.................... - Hắn hừ mũi - Ai đời lại bị thương ngay trước vòng hai bao giờ cơ chứ................

- Kệ tôi........... - Nó lườm nguýt - Anh lo cho thân anh trước đi.............

- Anh sẽ không nương tay đâu nhá! - David nhún vai rồi nhe nhửn bước đi - Bye bye!!!!!!!!!!

- Còn vợ chồng mình ở lại trong phòng thôi đấy! - David vừa đi khỏi, hắn đã quay sang nhìn nó bằng một ánh mắt.........

- Biến đi! - Nó trợn tròn mắt - Tôi đi qua thăm lũ kia....... Anh cứ đứng đây mà ảo tưởng sức mạnh một mình đi.........

- Anh có làm gì em đâu mà đỏ mặt thế............ - Hắn ôm bụng cười - Trêu chút thôi mà......... Làm gì mà nghĩ bậy bạ thế............ Vợ yêu nhỉ???

- DẸP ĐI! AI THÈM LÀM VỢ YÊU CỦA ANH............... - Nó hét toáng lên rồi tặng cho hắn một cú đá vào chân và bước ra khỏi phòng

- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn nhăn nhó ôm chân đuổi theo nó - Giày cao gót mà

trời............... WENDY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

p.s: hôm nay tớ bỗng dưngcó hứng viết một truyện mới tên là Hương băng trong anh........ mong mọi người xem và đóng góp ý kiến................ ^_^

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… - Hừ......... - Nó khẽ nhăn mặt - Đau quá..........- Cũng biết đau à? - Hắn đang băng bó vết thương ở cổ tay trái cho nó........ - Bất cẩn quá!!!!!!!!!!!- Xì... - Nó chu môi - Á!!!!!!!!!!!!- Đã bảo đừng cử động mạnh mà........ - Hắn nhăn mặt - Vết thương hở miệng bây giờ...........- Nhưng........... Sao giờ......... Cầm kiếm..... Nó đau.............. - Nó mếu máo- Lúc nãy anh thấy em cầm kiếm bằng tay phải, một mình xử cái đám đó có sao đâu............- Nhưng........... Em thuận tay trái mà..............- Vậy anh chịu............. Nhưng em không thể cầm kiếm bằng tay phải được đâu....... OK???????????- Ê thằng nhóc kia....... Anh bảo mày đi cùng với chị Hai mày cơ mà........... Sao ở đây????????????????? - David bước vào - Em gái tao tao lo, mày đi trị vết thương cho lũ kia đi.....- Cho chúng nó chết luôn đi...... Trị gì mà trị........ - Hắn quát - Á!!!!!!!!!!!!!!! - Bốp!!!!!!!!!!!!!- Cho anh chết............... - Nó bay khỏi ghế với tốc độ ánh sáng và thẳng tay tặng hắn một cú vào đầu - Anh dám trù mấy đứa bạn bè thân yêu của em chết............. Người chết phải là anh mới đúng ấy................ Anh chết đi cho đời nó đẹp...........- Em nỡ lòng nào.................... - Hắn đưa đôi mắt ngây thơ vô (số) tội ra nhìn nó- Em thì không nỡ nhìn anh chết.......... nhưng.................... em có thể nỡ giết anh chết......... - Nó nói mỉa- Thôi nhá! - David can - Trẻ con vừa thôi........ Chuẩn bị đi..............- Hừ.................... - Hắn hừ mũi - Ai đời lại bị thương ngay trước vòng hai bao giờ cơ chứ................- Kệ tôi........... - Nó lườm nguýt - Anh lo cho thân anh trước đi.............- Anh sẽ không nương tay đâu nhá! - David nhún vai rồi nhe nhửn bước đi - Bye bye!!!!!!!!!!- Còn vợ chồng mình ở lại trong phòng thôi đấy! - David vừa đi khỏi, hắn đã quay sang nhìn nó bằng một ánh mắt.........- Biến đi! - Nó trợn tròn mắt - Tôi đi qua thăm lũ kia....... Anh cứ đứng đây mà ảo tưởng sức mạnh một mình đi.........- Anh có làm gì em đâu mà đỏ mặt thế............ - Hắn ôm bụng cười - Trêu chút thôi mà......... Làm gì mà nghĩ bậy bạ thế............ Vợ yêu nhỉ???- DẸP ĐI! AI THÈM LÀM VỢ YÊU CỦA ANH............... - Nó hét toáng lên rồi tặng cho hắn một cú đá vào chân và bước ra khỏi phòng- Á!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!! - Hắn nhăn nhó ôm chân đuổi theo nó - Giày cao gót màtrời............... WENDY!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!p.s: hôm nay tớ bỗng dưngcó hứng viết một truyện mới tên là Hương băng trong anh........ mong mọi người xem và đóng góp ý kiến................ ^_^

Chương 144: Cuộc tranh cử "Chiếc ghế vàng" (part 8)