Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 159: Rốt cuộc em là ai???

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 5 ngày sauHắn xuất viện- Wen đâu rồi chị??? - Hắn hỏi Sam- Chị không biết.... - Sam nhún vai- Chị.... - Hắn thở dài- Nhớ nó đến thế sao????Hắn không nói gì, chỉ gật đầu- Đùa em thôi.... Lên xe đi..... - Sam hất hàmHắn vừa yên vị ở ghế sau xe- Wen!!!!!!!!! - Nhìn người con gái ngồi ở ghế lái, hắn như không tin vào mắt mình- Đi em! - Sam đóng cửa, liếc xéo thằng em- Cho em lên ghế phụ ngồi. - Hắn chồm người lên- Ngồi yên đó. - Nó liếc hắn qua kính chiếu hậu - Không là bị đạp văng xuống đường nhá!- Em nỡ lòng nào........ Đối xử như vậy với người bệnh sao????? - Hắn giả bộ mếu máo - Nhớ em lắm rồi, cho lên ghế trên ngồi ngắm em chút không được à?????- Không! - Nó lạnh lùng đáp lại hắn mà trong tim đã tan chảy - Yên đi. Đừng có quậy. Ngoan đi... Thương....- Okey. Nghe lời em....- Chưa nghe hết câu mà.... Ngoan đi chị Sam thương....- Hí hí... - Sam ôm bụng cười khúc khích - Nhóc con, ngoan đi hai thương.... Há há.... Dụ con nít.....- Em... - Hắn phụng phịu - Không chơi với hai người nữa......- Vậy đi.... - Nó nín cười - Ngủ đi...------------8h tốiHắn lén Sam lấy xe chạy đến cánh đồng hoa ở khu biệt thự...........Bất chợt lúc ra về, nó bỗng thấy một bóng người con gái đi xe moto phân khối lớn chạy vụt qua- Nhìn như.... là Wen...... - Hắn như không tin vào mắt mình - Không thể nào....Hắn lên xe đuổi theo......Hai chiếc moto chạy khắp thành phố với tốc độ cực kì kinh khủng đuổi nhau khắp thành phố----------Nó chạy dọc theo đường biềnĐến cuối đường, nó bất chợt dừng lạiTheo quán tính, hắn dừng xe ở một rặng phi lao xa xa khuất tầm nhìn c*̉a nó- Tới đây đi, đừng trốn nữa. - Nó rút điện thoại ra nhắn tin cho hắn- Em biết rồi à. - Hắn mỉm cười chạy xe đến- Từ khi em mới vừa ra khỏi nhà, em đã thấy anh rồi. Nhưng không ngờ anh “dai nhách” tới mức đuổi theo em cả thảnh phố đấy. Chơi mèo vờn chuột với anh làm em mất hứng đi bar rồi. Bực bội à......- Ra khỏi nhà????? - Hắn nhíu mày - Em đi từ trong biệt thự đối diện cánh đồng hoa ramà.- Ừ..... - Nó gật đầu- Em.... Rốt cuộc em là ai?????? - Hắn ghì lấy vai nó - Em nói đi....- Em.... Không thể cho anh biết bây giờ được.... Nhưng anh sẽ sớm biết thôi.... Chủ nhật tới là kỉ niệm 40 năm thành lập Đại Phong, anh đã nhận được thiệp mời rồi chứ? Tới lúc đó, em sẽ nói cho anh biết, em là ai.....Nó tháo đôi giày cao gót ra treo lên xe và chạy chân trần xuống bãi cátMái tóc dài c*̉a nó bay phất phơ trong gióNhìn nó bây giờ, đâu ai nghĩ nó là một người đáng gờm trong giới giang hồ- Wen... - ́Hẳ́n mỉm cười chạy theo nó- Đố anh bắt được em.... - Nó trêu ngươi rồi vụt chạy- Em thách anh đấy nhé..... - Hắn cười vangTiếng cười vang vọng khắp bãi biển....- Mệt quá.... - Nó ngồi phịch xuống bãi cát - Em thua.....- Thua rồi thì phải chịu phạt... - Hắn ngồi xuống cạnh nó- Phạt gì????Hắn không trả lời, chỉ mỉm cười c*́i xuống hôn nóMột nụ hôn dài và ngọt ngào...- Anh xin lỗi.... - Hắn ôm chặt nó vào trong lòngNó chỉ khẽ mỉm cười không nói gì- Em còn giận anh không????- Nếu còn giận, em đã không về đây..... - Nó ghì mặt vào trong lồng ngực hắn, nhẹ nhàng đáp - Em nhớ anh quá nên mới về đây nhé......- ANH YÊU EM.... - Hắn hét to- EM c*̃NG YÊU ANH.... - Nó mỉm cười đáp lại rồi chủ động kiễng chân lên hôn hắn - YÊU ANH NHIỀU.....Hắn đáp lại nụ hôn c*̉a nóBức tranh hai người tuyệt đẹp khiến ai c*̃ng phải ganh tịBầu trời đêm, tiếng sóng vỗHai trái tim hướng về nhau, hòa chung một nhịp đập

5 ngày sau

Hắn xuất viện

- Wen đâu rồi chị??? - Hắn hỏi Sam

- Chị không biết.... - Sam nhún vai

- Chị.... - Hắn thở dài

- Nhớ nó đến thế sao????

Hắn không nói gì, chỉ gật đầu

- Đùa em thôi.... Lên xe đi..... - Sam hất hàm

Hắn vừa yên vị ở ghế sau xe

- Wen!!!!!!!!! - Nhìn người con gái ngồi ở ghế lái, hắn như không tin vào mắt mình

- Đi em! - Sam đóng cửa, liếc xéo thằng em

- Cho em lên ghế phụ ngồi. - Hắn chồm người lên

- Ngồi yên đó. - Nó liếc hắn qua kính chiếu hậu - Không là bị đạp văng xuống đường nhá!

- Em nỡ lòng nào........ Đối xử như vậy với người bệnh sao????? - Hắn giả bộ mếu máo - Nhớ em lắm rồi, cho lên ghế trên ngồi ngắm em chút không được à?????

- Không! - Nó lạnh lùng đáp lại hắn mà trong tim đã tan chảy - Yên đi. Đừng có quậy. Ngoan đi... Thương....

- Okey. Nghe lời em....

- Chưa nghe hết câu mà.... Ngoan đi chị Sam thương....

- Hí hí... - Sam ôm bụng cười khúc khích - Nhóc con, ngoan đi hai thương.... Há há.... Dụ con nít.....

- Em... - Hắn phụng phịu - Không chơi với hai người nữa......

- Vậy đi.... - Nó nín cười - Ngủ đi...

------------

8h tối

Hắn lén Sam lấy xe chạy đến cánh đồng hoa ở khu biệt thự

...........

Bất chợt lúc ra về, nó bỗng thấy một bóng người con gái đi xe moto phân khối lớn chạy vụt qua

- Nhìn như.... là Wen...... - Hắn như không tin vào mắt mình - Không thể nào....

Hắn lên xe đuổi theo

......

Hai chiếc moto chạy khắp thành phố với tốc độ cực kì kinh khủng đuổi nhau khắp thành phố

----------

Nó chạy dọc theo đường biền

Đến cuối đường, nó bất chợt dừng lại

Theo quán tính, hắn dừng xe ở một rặng phi lao xa xa khuất tầm nhìn c*̉a nó

- Tới đây đi, đừng trốn nữa. - Nó rút điện thoại ra nhắn tin cho hắn

- Em biết rồi à. - Hắn mỉm cười chạy xe đến

- Từ khi em mới vừa ra khỏi nhà, em đã thấy anh rồi. Nhưng không ngờ anh “dai nhách” tới mức đuổi theo em cả thảnh phố đấy. Chơi mèo vờn chuột với anh làm em mất hứng đi bar rồi. Bực bội à......

- Ra khỏi nhà????? - Hắn nhíu mày - Em đi từ trong biệt thự đối diện cánh đồng hoa ramà.

- Ừ..... - Nó gật đầu

- Em.... Rốt cuộc em là ai?????? - Hắn ghì lấy vai nó - Em nói đi....

- Em.... Không thể cho anh biết bây giờ được.... Nhưng anh sẽ sớm biết thôi.... Chủ nhật tới là kỉ niệm 40 năm thành lập Đại Phong, anh đã nhận được thiệp mời rồi chứ? Tới lúc đó, em sẽ nói cho anh biết, em là ai.....

Nó tháo đôi giày cao gót ra treo lên xe và chạy chân trần xuống bãi cát

Mái tóc dài c*̉a nó bay phất phơ trong gió

Nhìn nó bây giờ, đâu ai nghĩ nó là một người đáng gờm trong giới giang hồ

- Wen... - ́Hẳ́n mỉm cười chạy theo nó

- Đố anh bắt được em.... - Nó trêu ngươi rồi vụt chạy

- Em thách anh đấy nhé..... - Hắn cười vang

Tiếng cười vang vọng khắp bãi biển

....

- Mệt quá.... - Nó ngồi phịch xuống bãi cát - Em thua.....

- Thua rồi thì phải chịu phạt... - Hắn ngồi xuống cạnh nó

- Phạt gì????

Hắn không trả lời, chỉ mỉm cười c*́i xuống hôn nó

Một nụ hôn dài và ngọt ngào

...

- Anh xin lỗi.... - Hắn ôm chặt nó vào trong lòng

Nó chỉ khẽ mỉm cười không nói gì

- Em còn giận anh không????

- Nếu còn giận, em đã không về đây..... - Nó ghì mặt vào trong lồng ngực hắn, nhẹ nhàng đáp - Em nhớ anh quá nên mới về đây nhé......

- ANH YÊU EM.... - Hắn hét to

- EM c*̃NG YÊU ANH.... - Nó mỉm cười đáp lại rồi chủ động kiễng chân lên hôn hắn - YÊU ANH NHIỀU.....

Hắn đáp lại nụ hôn c*̉a nó

Bức tranh hai người tuyệt đẹp khiến ai c*̃ng phải ganh tị

Bầu trời đêm, tiếng sóng vỗ

Hai trái tim hướng về nhau, hòa chung một nhịp đập

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… 5 ngày sauHắn xuất viện- Wen đâu rồi chị??? - Hắn hỏi Sam- Chị không biết.... - Sam nhún vai- Chị.... - Hắn thở dài- Nhớ nó đến thế sao????Hắn không nói gì, chỉ gật đầu- Đùa em thôi.... Lên xe đi..... - Sam hất hàmHắn vừa yên vị ở ghế sau xe- Wen!!!!!!!!! - Nhìn người con gái ngồi ở ghế lái, hắn như không tin vào mắt mình- Đi em! - Sam đóng cửa, liếc xéo thằng em- Cho em lên ghế phụ ngồi. - Hắn chồm người lên- Ngồi yên đó. - Nó liếc hắn qua kính chiếu hậu - Không là bị đạp văng xuống đường nhá!- Em nỡ lòng nào........ Đối xử như vậy với người bệnh sao????? - Hắn giả bộ mếu máo - Nhớ em lắm rồi, cho lên ghế trên ngồi ngắm em chút không được à?????- Không! - Nó lạnh lùng đáp lại hắn mà trong tim đã tan chảy - Yên đi. Đừng có quậy. Ngoan đi... Thương....- Okey. Nghe lời em....- Chưa nghe hết câu mà.... Ngoan đi chị Sam thương....- Hí hí... - Sam ôm bụng cười khúc khích - Nhóc con, ngoan đi hai thương.... Há há.... Dụ con nít.....- Em... - Hắn phụng phịu - Không chơi với hai người nữa......- Vậy đi.... - Nó nín cười - Ngủ đi...------------8h tốiHắn lén Sam lấy xe chạy đến cánh đồng hoa ở khu biệt thự...........Bất chợt lúc ra về, nó bỗng thấy một bóng người con gái đi xe moto phân khối lớn chạy vụt qua- Nhìn như.... là Wen...... - Hắn như không tin vào mắt mình - Không thể nào....Hắn lên xe đuổi theo......Hai chiếc moto chạy khắp thành phố với tốc độ cực kì kinh khủng đuổi nhau khắp thành phố----------Nó chạy dọc theo đường biềnĐến cuối đường, nó bất chợt dừng lạiTheo quán tính, hắn dừng xe ở một rặng phi lao xa xa khuất tầm nhìn c*̉a nó- Tới đây đi, đừng trốn nữa. - Nó rút điện thoại ra nhắn tin cho hắn- Em biết rồi à. - Hắn mỉm cười chạy xe đến- Từ khi em mới vừa ra khỏi nhà, em đã thấy anh rồi. Nhưng không ngờ anh “dai nhách” tới mức đuổi theo em cả thảnh phố đấy. Chơi mèo vờn chuột với anh làm em mất hứng đi bar rồi. Bực bội à......- Ra khỏi nhà????? - Hắn nhíu mày - Em đi từ trong biệt thự đối diện cánh đồng hoa ramà.- Ừ..... - Nó gật đầu- Em.... Rốt cuộc em là ai?????? - Hắn ghì lấy vai nó - Em nói đi....- Em.... Không thể cho anh biết bây giờ được.... Nhưng anh sẽ sớm biết thôi.... Chủ nhật tới là kỉ niệm 40 năm thành lập Đại Phong, anh đã nhận được thiệp mời rồi chứ? Tới lúc đó, em sẽ nói cho anh biết, em là ai.....Nó tháo đôi giày cao gót ra treo lên xe và chạy chân trần xuống bãi cátMái tóc dài c*̉a nó bay phất phơ trong gióNhìn nó bây giờ, đâu ai nghĩ nó là một người đáng gờm trong giới giang hồ- Wen... - ́Hẳ́n mỉm cười chạy theo nó- Đố anh bắt được em.... - Nó trêu ngươi rồi vụt chạy- Em thách anh đấy nhé..... - Hắn cười vangTiếng cười vang vọng khắp bãi biển....- Mệt quá.... - Nó ngồi phịch xuống bãi cát - Em thua.....- Thua rồi thì phải chịu phạt... - Hắn ngồi xuống cạnh nó- Phạt gì????Hắn không trả lời, chỉ mỉm cười c*́i xuống hôn nóMột nụ hôn dài và ngọt ngào...- Anh xin lỗi.... - Hắn ôm chặt nó vào trong lòngNó chỉ khẽ mỉm cười không nói gì- Em còn giận anh không????- Nếu còn giận, em đã không về đây..... - Nó ghì mặt vào trong lồng ngực hắn, nhẹ nhàng đáp - Em nhớ anh quá nên mới về đây nhé......- ANH YÊU EM.... - Hắn hét to- EM c*̃NG YÊU ANH.... - Nó mỉm cười đáp lại rồi chủ động kiễng chân lên hôn hắn - YÊU ANH NHIỀU.....Hắn đáp lại nụ hôn c*̉a nóBức tranh hai người tuyệt đẹp khiến ai c*̃ng phải ganh tịBầu trời đêm, tiếng sóng vỗHai trái tim hướng về nhau, hòa chung một nhịp đập

Chương 159: Rốt cuộc em là ai???