Tác giả:

Đêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát…

Chương 163: Đính hôn

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… “Wen, ông bảo em tối nay đi dự tiệc với ông kìa. Ăn mặc đẹp vào.” - Gin nhắn tin cho nó - “Đi với ông đừng có quậy đó.”“Làm gì? Anh có đi không???? Bình thường anh luôn là người đi tiếp khách với ông mà.”“Không. Anh c*̃ng chẳng biết nữa.”“Mấy giờ????”“Ông bảo ra về phải về nhà ngay mới kịp.”- Hazz... - Nó khẽ thở dài rồi cất điện thoại lại - Hôm nay tớ phải về, ông bảo thế. Các cậu cứ đi chơi đi.....- Sao vậy????- Không biết..... - Nó úp mặt xuồng bàn ngủ-----------7h tốiNhà hàngNó c*̀ng ông Phong bước vào.Hôm nay nó thật lỗng lẫy trong bộ váy xòe c*́p ngực khoe tấm lưng trần trắng muốt.- Chào bác.... - Một người đàn ông cỡ 40 đứng dậy chào ông Phong- Chào cậu, Lâm tổng.... Đây là cháu gái tôi.- Chào bác. - Nó lễ phép c*́i chào- Con bé xinh thật.... Đây là con trai c*̉a cháu, Lâm Việt Minh.- Cháu chào ông. - Một người con trai mặc vest đen lịch lãm đứng sau c*́i chào- Cháu năm nay bao nhiêu?????- Dạ 20. Cháu vừa tốt nghiệp xong Harvard và về công ty bố được hơn nửa năm ạ.- Gi ỏi thật.“Đi xem mắt.:(((((“ Nó gửi tin nhắn đến cho cả nhóm- Cháu năm nay bao nhiêu rồi????- Wen.... Hỏi cháu kìa.... - Ông Phong nhắc khéo- Dạ.... 17.... - Nó cố tình không ngước mặt khỏi điện thoại mà trả lời- Wen.... - Ông Phong nhíu mày bực bôi- Cháu ra ngoài một lát.... - Nó mỉm cười c*́i chào, một nụ cười khó hiểu......- Đợi anh lâu chưa????? - Hắn chạy xe đến trước mặt nó - Em mặc thế cho ai coi vậy hả?????- Xì..... - Nó hất mũi- Choàng áo khoác vào đi.....- Hì....- Thùy Trâm.... Em đâu rồi???? - Việt Minh bước ra khỏi cửa tìm nó - Ông bảo em vào kìa..... Em....Ngay trước mắt Việt Minh lúc này là cảnh nó và hắn hôn nhau thắm thiết. Tay hắn ôm chặt eo nó.- Em.... - Việt Minh đứng trước cửa nhà hàng hồi lâu, đến khi hắn buông nó ra và quay đầu nhìn lại.- Người ta nhìn kìa.... - Hắn khẽ nói vào tai nó- Anh đợi em một chút.... - Nó mỉm cười nói với hắn rồi bước lại- Anh thấy rồi chứ????? Tôi đã có người yêu, nên đính ước này tôi không chấp nhận..... Xin lỗi anh..... - Nó quay người bước đi - Anh đã 20 tuổi, tôi chắc anh c*̃ng đã có một người trong tim mình.... Đừng vì chuyện này mà bỏ rơi người mình yêu.....- Cô không hiểu được đâu.... Người tôi yêu..... Không thể kết hôn được..... - Việt Minh c*́i đầu - Phương Nghi.....Xa xa, một cô gái đang bất lực đứng khóc- Anh Minh, tha lỗi cho em..... - Phương Nghi mím môi - Chúng ta không thể ở bên nhau được............- CHÁU.... THẬT LÀ XẤU HỔ..... - Ông Phong giận dữ - MẤT MẶT QUÁ ĐI.....- Ba đừng nóng, kẻo bệnh.... - Bạc Diệp vỗ vai - Wendy, xin lỗi ông đi con.....- Tại sao vậy ông????? Cháu biết cháu cố tình nhưng cháu yêu Win có gì sai??????- Ông..... Không nói với cháu nữa.... Ông quyết định rồi.... Chủ nhật này sẽ cho cháu đính hon với Việt Minh, năm sau, khi cháu tròn 18 sẽ kết hôn....- CON KHÔNG ĐỒNG Ý!!!!!!!!! - Nó gắt lên rồi bỏ đi- Có cần thiết phải vậy không hả ngoại????? - Cin thở dài - Con bé còn nhỏ mà......- Ông đã quyết thì các con đừng cản nữa.... - Bác Diệp thở dài - Lên phòng đi......---------------- Tại sao vậy??????? - Nó bực bội khi mới 6h sáng thì nhà nó đã tấp nập người vào - Tôi không đồng ý đám cưới này. Cac người về đi.- Chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi ạ..... - Nhân viên công ty Đại Phong chuyên ngành thời trang mở va li lấy những bộ váy đã được chuẩn bị sẵn cho nó- Tiểu thư không thể bỏ trốn được đâu.....- Tại sao không?????? - Nó hậm hực nhảy từ tầng hai xuống theo đường ban công- Cô đừng trách sao chúng tôi làm đau cô, tiểu thư.... - Hai mươi người bảo vệ chạy đến bao vây nó- Từng này thôi à, làm khó tôi được sao????? - Nó cắn răng tiêu diệt từng tên rồi nhảy qua hàng rào nhà nó.....- Wen.... - Sam đỗ xe đứng đợi nó - Vào đây.....- Vâng....- Lái đi anh..... - Sam nói với tài xế- Cảm ơn chị.....- Không cần cảm ơn đâu em à...... - Sam từ từ sửa sang lại một chút cho nó- Đi đâu vậy chị????? - Thánh đường hiện ra làm nó giật mình- Đến dự lễ cưới của em. - Sam mở cửa xe- Chị..... Sao chị lại làm vậy??????- Xin lỗi em.... - Ông Phong gọi người kéo nó vào lễ đường. Nó quay lại nhìn Sam..... Sam chỉ lặng lẽ cúi đầu - Mong em hãy hiểu cho chị......

“Wen, ông bảo em tối nay đi dự tiệc với ông kìa. Ăn mặc đẹp vào.” - Gin nhắn tin cho nó - “Đi với ông đừng có quậy đó.”

“Làm gì? Anh có đi không???? Bình thường anh luôn là người đi tiếp khách với ông mà.”

“Không. Anh c*̃ng chẳng biết nữa.”

“Mấy giờ????”

“Ông bảo ra về phải về nhà ngay mới kịp.”

- Hazz... - Nó khẽ thở dài rồi cất điện thoại lại - Hôm nay tớ phải về, ông bảo thế. Các cậu cứ đi chơi đi.....

- Sao vậy????

- Không biết..... - Nó úp mặt xuồng bàn ngủ

-----------

7h tối

Nhà hàng

Nó c*̀ng ông Phong bước vào.Hôm nay nó thật lỗng lẫy trong bộ váy xòe c*́p ngực khoe tấm lưng trần trắng muốt.

- Chào bác.... - Một người đàn ông cỡ 40 đứng dậy chào ông Phong

- Chào cậu, Lâm tổng.... Đây là cháu gái tôi.

- Chào bác. - Nó lễ phép c*́i chào

- Con bé xinh thật.... Đây là con trai c*̉a cháu, Lâm Việt Minh.

- Cháu chào ông. - Một người con trai mặc vest đen lịch lãm đứng sau c*́i chào

- Cháu năm nay bao nhiêu?????

- Dạ 20. Cháu vừa tốt nghiệp xong Harvard và về công ty bố được hơn nửa năm ạ.

- Gi ỏi thật.

“Đi xem mắt.:(((((“ Nó gửi tin nhắn đến cho cả nhóm

- Cháu năm nay bao nhiêu rồi????

- Wen.... Hỏi cháu kìa.... - Ông Phong nhắc khéo

- Dạ.... 17.... - Nó cố tình không ngước mặt khỏi điện thoại mà trả lời

- Wen.... - Ông Phong nhíu mày bực bôi

- Cháu ra ngoài một lát.... - Nó mỉm cười c*́i chào, một nụ cười khó hiểu.

.....

- Đợi anh lâu chưa????? - Hắn chạy xe đến trước mặt nó - Em mặc thế cho ai coi vậy hả?????

- Xì..... - Nó hất mũi

- Choàng áo khoác vào đi.....

- Hì....

- Thùy Trâm.... Em đâu rồi???? - Việt Minh bước ra khỏi cửa tìm nó - Ông bảo em vào kìa..... Em....

Ngay trước mắt Việt Minh lúc này là cảnh nó và hắn hôn nhau thắm thiết. Tay hắn ôm chặt eo nó.

- Em.... - Việt Minh đứng trước cửa nhà hàng hồi lâu, đến khi hắn buông nó ra và quay đầu nhìn lại.

- Người ta nhìn kìa.... - Hắn khẽ nói vào tai nó

- Anh đợi em một chút.... - Nó mỉm cười nói với hắn rồi bước lại

- Anh thấy rồi chứ????? Tôi đã có người yêu, nên đính ước này tôi không chấp nhận..... Xin lỗi anh..... - Nó quay người bước đi - Anh đã 20 tuổi, tôi chắc anh c*̃ng đã có một người trong tim mình.... Đừng vì chuyện này mà bỏ rơi người mình yêu.....

- Cô không hiểu được đâu.... Người tôi yêu..... Không thể kết hôn được..... - Việt Minh c*́i đầu - Phương Nghi.....

Xa xa, một cô gái đang bất lực đứng khóc

- Anh Minh, tha lỗi cho em..... - Phương Nghi mím môi - Chúng ta không thể ở bên nhau được.....

.......

- CHÁU.... THẬT LÀ XẤU HỔ..... - Ông Phong giận dữ - MẤT MẶT QUÁ ĐI.....

- Ba đừng nóng, kẻo bệnh.... - Bạc Diệp vỗ vai - Wendy, xin lỗi ông đi con.....

- Tại sao vậy ông????? Cháu biết cháu cố tình nhưng cháu yêu Win có gì sai??????

- Ông..... Không nói với cháu nữa.... Ông quyết định rồi.... Chủ nhật này sẽ cho cháu đính hon với Việt Minh, năm sau, khi cháu tròn 18 sẽ kết hôn....

- CON KHÔNG ĐỒNG Ý!!!!!!!!! - Nó gắt lên rồi bỏ đi

- Có cần thiết phải vậy không hả ngoại????? - Cin thở dài - Con bé còn nhỏ mà......

- Ông đã quyết thì các con đừng cản nữa.... - Bác Diệp thở dài - Lên phòng đi......

---------------

- Tại sao vậy??????? - Nó bực bội khi mới 6h sáng thì nhà nó đã tấp nập người vào - Tôi không đồng ý đám cưới này. Cac người về đi.

- Chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi ạ..... - Nhân viên công ty Đại Phong chuyên ngành thời trang mở va li lấy những bộ váy đã được chuẩn bị sẵn cho nó

- Tiểu thư không thể bỏ trốn được đâu.....

- Tại sao không?????? - Nó hậm hực nhảy từ tầng hai xuống theo đường ban công

- Cô đừng trách sao chúng tôi làm đau cô, tiểu thư.... - Hai mươi người bảo vệ chạy đến bao vây nó

- Từng này thôi à, làm khó tôi được sao????? - Nó cắn răng tiêu diệt từng tên rồi nhảy qua hàng rào nhà nó

.....

- Wen.... - Sam đỗ xe đứng đợi nó - Vào đây.....

- Vâng....

- Lái đi anh..... - Sam nói với tài xế

- Cảm ơn chị.....

- Không cần cảm ơn đâu em à...... - Sam từ từ sửa sang lại một chút cho nó

- Đi đâu vậy chị????? - Thánh đường hiện ra làm nó giật mình

- Đến dự lễ cưới của em. - Sam mở cửa xe

- Chị..... Sao chị lại làm vậy??????

- Xin lỗi em.... - Ông Phong gọi người kéo nó vào lễ đường. Nó quay lại nhìn Sam..... Sam chỉ lặng lẽ cúi đầu - Mong em hãy hiểu cho chị......

Công Chúa Thế Giới ĐêmTác giả: Kanade MinaminoĐêm ấy là một đêm cuối tháng tám oi bức. Không một chút gió, không một hạt mưa. Cây cối cũng không buồn nói chuyện. Bỗng nhiên một tiếng kêu thất thanh đã xé toạc bầu không khí ngột ngạt ấy: - Cháy! Cháy nhà! Cháy nhà rồi! Cháy nhà rồi bà con ơi! Một ngôi biệt thự xinh xắn màu xanh nước biển đang chìm trong biển lửa. Hơn mười chiếc xe cứu hả được điều đến gần như là ngay lập tức. Trong đám lửa, một anh sinh viên trẻ ẳm một cô bé khoảng bốn tháng tuổi, mặt mày đen nhẻm, thất thần khóc không thành tiếng phóng ra..... Nhiều ngày sau đó, công an cũng đã huy động toàn bộ lực lượng điều tra. Mọi người ai cũng xôn xao về việc này. Bởi vì hai nạn nhân trong vụ cháy này là ông Nguyễn Đại Bảo - giám đốc tập đoàn Đại Phong - tập đoàn lớn nhất đất nước thời bấy giờ và ngôi sao màn bạc xuất sắc của đất nước - Tạ Thị Thùy Trân. Nhưng sau tám tháng điều tra, kết quả cảnh sát thu về được chỉ là: TỰ SÁT. Gạt đi giọt nước mắt đau đớn, Nguyễn Đại Phong - Chủ tịch tập đoàn Đại Phong đã xin phía cảnh sát… “Wen, ông bảo em tối nay đi dự tiệc với ông kìa. Ăn mặc đẹp vào.” - Gin nhắn tin cho nó - “Đi với ông đừng có quậy đó.”“Làm gì? Anh có đi không???? Bình thường anh luôn là người đi tiếp khách với ông mà.”“Không. Anh c*̃ng chẳng biết nữa.”“Mấy giờ????”“Ông bảo ra về phải về nhà ngay mới kịp.”- Hazz... - Nó khẽ thở dài rồi cất điện thoại lại - Hôm nay tớ phải về, ông bảo thế. Các cậu cứ đi chơi đi.....- Sao vậy????- Không biết..... - Nó úp mặt xuồng bàn ngủ-----------7h tốiNhà hàngNó c*̀ng ông Phong bước vào.Hôm nay nó thật lỗng lẫy trong bộ váy xòe c*́p ngực khoe tấm lưng trần trắng muốt.- Chào bác.... - Một người đàn ông cỡ 40 đứng dậy chào ông Phong- Chào cậu, Lâm tổng.... Đây là cháu gái tôi.- Chào bác. - Nó lễ phép c*́i chào- Con bé xinh thật.... Đây là con trai c*̉a cháu, Lâm Việt Minh.- Cháu chào ông. - Một người con trai mặc vest đen lịch lãm đứng sau c*́i chào- Cháu năm nay bao nhiêu?????- Dạ 20. Cháu vừa tốt nghiệp xong Harvard và về công ty bố được hơn nửa năm ạ.- Gi ỏi thật.“Đi xem mắt.:(((((“ Nó gửi tin nhắn đến cho cả nhóm- Cháu năm nay bao nhiêu rồi????- Wen.... Hỏi cháu kìa.... - Ông Phong nhắc khéo- Dạ.... 17.... - Nó cố tình không ngước mặt khỏi điện thoại mà trả lời- Wen.... - Ông Phong nhíu mày bực bôi- Cháu ra ngoài một lát.... - Nó mỉm cười c*́i chào, một nụ cười khó hiểu......- Đợi anh lâu chưa????? - Hắn chạy xe đến trước mặt nó - Em mặc thế cho ai coi vậy hả?????- Xì..... - Nó hất mũi- Choàng áo khoác vào đi.....- Hì....- Thùy Trâm.... Em đâu rồi???? - Việt Minh bước ra khỏi cửa tìm nó - Ông bảo em vào kìa..... Em....Ngay trước mắt Việt Minh lúc này là cảnh nó và hắn hôn nhau thắm thiết. Tay hắn ôm chặt eo nó.- Em.... - Việt Minh đứng trước cửa nhà hàng hồi lâu, đến khi hắn buông nó ra và quay đầu nhìn lại.- Người ta nhìn kìa.... - Hắn khẽ nói vào tai nó- Anh đợi em một chút.... - Nó mỉm cười nói với hắn rồi bước lại- Anh thấy rồi chứ????? Tôi đã có người yêu, nên đính ước này tôi không chấp nhận..... Xin lỗi anh..... - Nó quay người bước đi - Anh đã 20 tuổi, tôi chắc anh c*̃ng đã có một người trong tim mình.... Đừng vì chuyện này mà bỏ rơi người mình yêu.....- Cô không hiểu được đâu.... Người tôi yêu..... Không thể kết hôn được..... - Việt Minh c*́i đầu - Phương Nghi.....Xa xa, một cô gái đang bất lực đứng khóc- Anh Minh, tha lỗi cho em..... - Phương Nghi mím môi - Chúng ta không thể ở bên nhau được............- CHÁU.... THẬT LÀ XẤU HỔ..... - Ông Phong giận dữ - MẤT MẶT QUÁ ĐI.....- Ba đừng nóng, kẻo bệnh.... - Bạc Diệp vỗ vai - Wendy, xin lỗi ông đi con.....- Tại sao vậy ông????? Cháu biết cháu cố tình nhưng cháu yêu Win có gì sai??????- Ông..... Không nói với cháu nữa.... Ông quyết định rồi.... Chủ nhật này sẽ cho cháu đính hon với Việt Minh, năm sau, khi cháu tròn 18 sẽ kết hôn....- CON KHÔNG ĐỒNG Ý!!!!!!!!! - Nó gắt lên rồi bỏ đi- Có cần thiết phải vậy không hả ngoại????? - Cin thở dài - Con bé còn nhỏ mà......- Ông đã quyết thì các con đừng cản nữa.... - Bác Diệp thở dài - Lên phòng đi......---------------- Tại sao vậy??????? - Nó bực bội khi mới 6h sáng thì nhà nó đã tấp nập người vào - Tôi không đồng ý đám cưới này. Cac người về đi.- Chúng tôi chỉ làm theo lệnh thôi ạ..... - Nhân viên công ty Đại Phong chuyên ngành thời trang mở va li lấy những bộ váy đã được chuẩn bị sẵn cho nó- Tiểu thư không thể bỏ trốn được đâu.....- Tại sao không?????? - Nó hậm hực nhảy từ tầng hai xuống theo đường ban công- Cô đừng trách sao chúng tôi làm đau cô, tiểu thư.... - Hai mươi người bảo vệ chạy đến bao vây nó- Từng này thôi à, làm khó tôi được sao????? - Nó cắn răng tiêu diệt từng tên rồi nhảy qua hàng rào nhà nó.....- Wen.... - Sam đỗ xe đứng đợi nó - Vào đây.....- Vâng....- Lái đi anh..... - Sam nói với tài xế- Cảm ơn chị.....- Không cần cảm ơn đâu em à...... - Sam từ từ sửa sang lại một chút cho nó- Đi đâu vậy chị????? - Thánh đường hiện ra làm nó giật mình- Đến dự lễ cưới của em. - Sam mở cửa xe- Chị..... Sao chị lại làm vậy??????- Xin lỗi em.... - Ông Phong gọi người kéo nó vào lễ đường. Nó quay lại nhìn Sam..... Sam chỉ lặng lẽ cúi đầu - Mong em hãy hiểu cho chị......

Chương 163: Đính hôn