Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 6: Bị ám sát, anh quang minh chính đại hôn nàng

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Đang mãi lo nghĩ anh cảm thấy tay trái hơi đau, khi nhận ra thì tay đã bị phi tiêu găm vào, ngay thức khắc một đám sát thủ tìm tới hắn. Anh nhết môi cười khinh bỉ bọn chúng nghĩ như vậy sẽ hạ được anh sao vậy thì quá thơ ngây rồi. Anh nhấc thanh kiếm nằm trong tay áo của mình len chỉ là vài đạo quang lóe lên đám người ngơ ngác ngã xuống mà không biết lý do.Mất máu khiến anh cũng hơi mơ màng dựa vào góc tường ngồi phờ phạt.Nàng vì quá ham chơi nên lạc mất Tiểu Ly tỷ rồi,nàng khóc a, khóc như đứa trẻ rồi đi vào 1 con ngõ vắng nàng thấy một chàng trai đeo mặt nạ đang ngồi đó máu chảy không ngừng,không nghĩ gì nhiều nàng chạy vội lại. Anh đang nhắm mắt dưỡng thương thì cảm nhận một ban tay mềm mại chạm vào nơi vết thương ấy.Mở mắt, con ngươi của anh hơi bất ngờ khi thấy khuôn mặt mà mình ngày nhớ đêm mong đang kề gần. Anh có thể nhìn thấy rõ làn da trắng hồng mịn màng của nàng, đôi mắt to tròn vẫn còn ngân ngấn nước đang nhìm chằm chằm vết thương của anh,đôi lông mi cong dài khiến anh mê mẫn,cái mũi nhỏ nhắn còn vương ít mồ hôi khiến anh lay động,đôi môi hồng đỏ mọng như dụ hoặc anh. Kim lòng không nỏi anh kẹo đầu nhỏ quay qua nhìn mình rồi đặt nụ hôn lên môi nàng. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng không hề xâm chiếm nhưng khiến nàng sợ hãi trời ơi nụ hôn đầu... Nhìn nàng ngơ ngác anh buông nàng ra và khẽ mỉm cười, nàng hồi phục và lấy trong túi vải của mỉnh liều thuốc cầm máu đưa cho hắn uống,nhìn loại vật kỳ lạ hắn không khỏi nhíu mày"Đây là thứ gì a?""thuốc cầm máu nha, uống đi rồi ta giúp ngươi băng bó!" nàng nói rồi đưa chai nước bên người mình cho hắn.Đợi hắn uống xong nàng dìu hắn tới một ngôi nhà hoang nhưng cũng có đống rơm chắc do các đứa trẻ mục đồng để lại,tay nhỏ bè của nàng băng bó vết thương của hắn..Hương thơm của nàng khiến hắn nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ,nàng lẳng lặng nhìn hắn ngủ rồi để và viên thuốc bên tay hắn rồi lẳng lặng rời đi.

Đang mãi lo nghĩ anh cảm thấy tay trái
hơi đau, khi nhận ra thì tay đã bị phi tiêu găm vào, ngay thức khắc
một đám sát thủ tìm tới hắn. Anh nhết môi cười khinh bỉ bọn chúng nghĩ
như vậy sẽ hạ được anh sao vậy thì quá thơ ngây rồi. Anh nhấc thanh kiếm nằm trong tay áo của mình len chỉ là vài đạo quang lóe lên đám người
ngơ ngác ngã xuống mà không biết lý do.Mất máu khiến anh cũng hơi mơ
màng dựa vào góc tường ngồi phờ phạt.

Nàng vì quá ham chơi nên
lạc mất Tiểu Ly tỷ rồi,nàng khóc a, khóc như đứa trẻ rồi đi vào 1 con
ngõ vắng nàng thấy một chàng trai đeo mặt nạ đang ngồi đó máu chảy không ngừng,không nghĩ gì nhiều nàng chạy vội lại. Anh đang nhắm mắt dưỡng
thương thì cảm nhận một ban tay mềm mại chạm vào nơi vết thương ấy.Mở
mắt, con ngươi của anh hơi bất ngờ khi thấy khuôn mặt mà mình ngày
nhớ đêm mong đang kề gần. Anh có thể nhìn thấy rõ làn da trắng hồng mịn
màng của nàng, đôi mắt to tròn vẫn còn ngân ngấn nước đang nhìm chằm
chằm vết thương của anh,đôi lông mi cong dài khiến anh mê mẫn,cái mũi
nhỏ nhắn còn vương ít mồ hôi khiến anh lay động,đôi môi hồng đỏ mọng như dụ hoặc anh. Kim lòng không nỏi anh kẹo đầu nhỏ quay qua nhìn mình
rồi đặt nụ hôn lên môi nàng. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng không hề xâm chiếm nhưng khiến nàng sợ hãi trời ơi nụ hôn đầu... Nhìn nàng ngơ ngác anh
buông nàng ra và khẽ mỉm cười, nàng hồi phục và lấy trong túi vải của
mỉnh liều thuốc cầm máu đưa cho hắn uống,nhìn loại vật kỳ lạ hắn không
khỏi nhíu mày"Đây là thứ gì a?""thuốc cầm máu nha, uống đi rồi ta giúp
ngươi băng bó!" nàng nói rồi đưa chai nước bên người mình cho hắn.Đợi
hắn uống xong nàng dìu hắn tới một ngôi nhà hoang nhưng cũng có đống rơm chắc do các đứa trẻ mục đồng để lại,tay nhỏ bè của nàng băng bó vết
thương của hắn..Hương thơm của nàng khiến hắn nhẹ nhàng chìm vào giấc
ngủ,nàng lẳng lặng nhìn hắn ngủ rồi để và viên thuốc bên tay hắn rồi
lẳng lặng rời đi.

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Đang mãi lo nghĩ anh cảm thấy tay trái hơi đau, khi nhận ra thì tay đã bị phi tiêu găm vào, ngay thức khắc một đám sát thủ tìm tới hắn. Anh nhết môi cười khinh bỉ bọn chúng nghĩ như vậy sẽ hạ được anh sao vậy thì quá thơ ngây rồi. Anh nhấc thanh kiếm nằm trong tay áo của mình len chỉ là vài đạo quang lóe lên đám người ngơ ngác ngã xuống mà không biết lý do.Mất máu khiến anh cũng hơi mơ màng dựa vào góc tường ngồi phờ phạt.Nàng vì quá ham chơi nên lạc mất Tiểu Ly tỷ rồi,nàng khóc a, khóc như đứa trẻ rồi đi vào 1 con ngõ vắng nàng thấy một chàng trai đeo mặt nạ đang ngồi đó máu chảy không ngừng,không nghĩ gì nhiều nàng chạy vội lại. Anh đang nhắm mắt dưỡng thương thì cảm nhận một ban tay mềm mại chạm vào nơi vết thương ấy.Mở mắt, con ngươi của anh hơi bất ngờ khi thấy khuôn mặt mà mình ngày nhớ đêm mong đang kề gần. Anh có thể nhìn thấy rõ làn da trắng hồng mịn màng của nàng, đôi mắt to tròn vẫn còn ngân ngấn nước đang nhìm chằm chằm vết thương của anh,đôi lông mi cong dài khiến anh mê mẫn,cái mũi nhỏ nhắn còn vương ít mồ hôi khiến anh lay động,đôi môi hồng đỏ mọng như dụ hoặc anh. Kim lòng không nỏi anh kẹo đầu nhỏ quay qua nhìn mình rồi đặt nụ hôn lên môi nàng. Nụ hôn của anh nhẹ nhàng không hề xâm chiếm nhưng khiến nàng sợ hãi trời ơi nụ hôn đầu... Nhìn nàng ngơ ngác anh buông nàng ra và khẽ mỉm cười, nàng hồi phục và lấy trong túi vải của mỉnh liều thuốc cầm máu đưa cho hắn uống,nhìn loại vật kỳ lạ hắn không khỏi nhíu mày"Đây là thứ gì a?""thuốc cầm máu nha, uống đi rồi ta giúp ngươi băng bó!" nàng nói rồi đưa chai nước bên người mình cho hắn.Đợi hắn uống xong nàng dìu hắn tới một ngôi nhà hoang nhưng cũng có đống rơm chắc do các đứa trẻ mục đồng để lại,tay nhỏ bè của nàng băng bó vết thương của hắn..Hương thơm của nàng khiến hắn nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ,nàng lẳng lặng nhìn hắn ngủ rồi để và viên thuốc bên tay hắn rồi lẳng lặng rời đi.

Chương 6: Bị ám sát, anh quang minh chính đại hôn nàng