Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…
Chương 12: Hắn là Lãnh Mặc Phong
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Quả thật phút giây ấy nàng thật sự muốn khóc,giữa một thế giới xa lạ nàng lại tìm được người đến cùng thời đại với nàng.Sợ hắn rời đi,nàng níu lấy cánh tay của hắn dẫu biết như thế thật khó coi nhưng nàng muốn biết sự kỳ vọng này liệu có thể tồn tại không."Huynh đừng đi, huynh cũng như muội cũng là người thế giới hiện đại cách đây 1500 năm phải không?"_Nàng ngước đôi mắt ửng đỏ hỏi hắn.Nhìn nàng đỏ mắt sắp khóc hắn thấy sợ,lúc đầu hắn nhìn thấy nàng đàn khúc nhạc quen thuộc này hắn thật sự khá bất ngờ nhưng sau đó lại không tự chủ hát cùng nàng,phải chăng khi ở thế giới này nàng quá cô đơn đi nên hắn càng muốn bảo vệ cô gái hắn mới gặp đã yêu."Đúng,huynh ở hiện đại tên Trần Lãnh ở đây tên Lãnh Mặc Phong,muội đừng khóc ta sẽ ở bên muội luôn bảo vệ muội sẽ không để muội gặp nguy hiểm,hãy tin ta." hắn vươn tay lau vài giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên má nàng,da nàng thật mịn khiến hắn xúc động.Bên kia Âu Hàn Cơ nghe thấy hết thì ra đó là lai lịch của nàng.thảo nào hắn không tìm được lai lịch của nàng.Hắn đang ghen nhưng hắn biết giờ phút này nàng cần một người cùng thế giới an ủi nàng,hắn can tâm...hắn tình nguyện...đứng sau nàng,bảo vệ nàng...hãy khóc đi người huynh yêu ơi, một lần thôi nhé,sau đó hãy để huynh như thiên sứ đem cho muội hạnh phúc bất tận...nhìn nàng đau tim hắn càng đau nhiều hơn vì thế hắn tình nguyện chờ đợi một nhày nàng tin hắn sẽ đem hạnh phúc tới cho nàng....
Quả thật phút giây ấy nàng thật sự muốn khóc,giữa một thế giới xa lạ nàng lại tìm được người đến cùng thời đại với nàng.
Sợ hắn rời đi,nàng níu lấy cánh tay của hắn dẫu biết như thế thật khó coi
nhưng nàng muốn biết sự kỳ vọng này liệu có thể tồn tại không.
"Huynh đừng đi, huynh cũng như muội cũng là người thế giới hiện đại cách đây 1500 năm
phải không?"_Nàng ngước đôi mắt ửng đỏ hỏi hắn.
Nhìn nàng đỏ mắt
sắp khóc hắn thấy sợ,lúc đầu hắn nhìn thấy nàng đàn khúc nhạc quen thuộc này hắn thật sự khá bất ngờ nhưng sau đó lại không tự chủ hát cùng
nàng,phải chăng khi ở thế giới này nàng quá cô đơn đi nên hắn càng muốn
bảo vệ cô gái hắn mới gặp đã yêu.
"Đúng,huynh ở hiện đại tên Trần
Lãnh ở đây tên Lãnh Mặc Phong,muội đừng khóc ta sẽ ở bên muội luôn bảo
vệ muội sẽ không để muội gặp nguy hiểm,hãy tin ta." hắn vươn tay lau vài giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên má nàng,da nàng thật mịn khiến hắn
xúc động.
Bên kia Âu Hàn Cơ nghe thấy hết thì ra đó là lai lịch
của nàng.thảo nào hắn không tìm được lai lịch của nàng.Hắn đang ghen
nhưng hắn biết giờ phút này nàng cần một người cùng thế giới an ủi
nàng,hắn can tâm...hắn tình nguyện...đứng sau nàng,bảo vệ nàng...hãy
khóc đi người huynh yêu ơi, một lần thôi nhé,sau đó hãy để huynh như
thiên sứ đem cho muội hạnh phúc bất tận...nhìn nàng đau tim hắn càng đau nhiều hơn vì thế hắn tình nguyện chờ đợi một nhày nàng tin hắn sẽ đem
hạnh phúc tới cho nàng....
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Quả thật phút giây ấy nàng thật sự muốn khóc,giữa một thế giới xa lạ nàng lại tìm được người đến cùng thời đại với nàng.Sợ hắn rời đi,nàng níu lấy cánh tay của hắn dẫu biết như thế thật khó coi nhưng nàng muốn biết sự kỳ vọng này liệu có thể tồn tại không."Huynh đừng đi, huynh cũng như muội cũng là người thế giới hiện đại cách đây 1500 năm phải không?"_Nàng ngước đôi mắt ửng đỏ hỏi hắn.Nhìn nàng đỏ mắt sắp khóc hắn thấy sợ,lúc đầu hắn nhìn thấy nàng đàn khúc nhạc quen thuộc này hắn thật sự khá bất ngờ nhưng sau đó lại không tự chủ hát cùng nàng,phải chăng khi ở thế giới này nàng quá cô đơn đi nên hắn càng muốn bảo vệ cô gái hắn mới gặp đã yêu."Đúng,huynh ở hiện đại tên Trần Lãnh ở đây tên Lãnh Mặc Phong,muội đừng khóc ta sẽ ở bên muội luôn bảo vệ muội sẽ không để muội gặp nguy hiểm,hãy tin ta." hắn vươn tay lau vài giọt nước mắt đang lăn nhẹ trên má nàng,da nàng thật mịn khiến hắn xúc động.Bên kia Âu Hàn Cơ nghe thấy hết thì ra đó là lai lịch của nàng.thảo nào hắn không tìm được lai lịch của nàng.Hắn đang ghen nhưng hắn biết giờ phút này nàng cần một người cùng thế giới an ủi nàng,hắn can tâm...hắn tình nguyện...đứng sau nàng,bảo vệ nàng...hãy khóc đi người huynh yêu ơi, một lần thôi nhé,sau đó hãy để huynh như thiên sứ đem cho muội hạnh phúc bất tận...nhìn nàng đau tim hắn càng đau nhiều hơn vì thế hắn tình nguyện chờ đợi một nhày nàng tin hắn sẽ đem hạnh phúc tới cho nàng....