Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 14: Về nhà trễ

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Vì có bạn mới nên tối nay nàng quyết định mời hắn cùng vị Lãnh huynh kia ăn cơm thế nhưng nàng lại quên mất có một vị thần giữ cửa đang tức giận khi nàng chưa về nhà.Buổi tối,tại quán cơm Bình Á nàng cùng hai vị bằng hữu kia và Tiểu Ly tỷ kia cùng ngồi trong một căn phòng nhỏ ăn cơm,trò chuyện,nhìn hai vị nam nhân kia tựa như tiếu phi tiếu mỗi người theo ý nghĩ riêng của mình mà lạnh nhạt nàng cố ý gắp thức ăn cho cả hai rồi cùng cả hai trò chuyện về thế giới hiện đại.Theo như Lãnh huynh nói hắn là giầm đốc công ty Trần Lãnh đứng thứ 2 Châu Á,khi hắn đang bơi lội nơi bãi biển cùng bạn bè thì bị một cơn sóng kéo đi và đưa tới đây. May mắn được người nhà Lãnh gia cứu giúp xem hắn là con trai cho hắn kế nghiệp Lãnh gia.Còn Phương bàng hữu thực chất cũng chỉ là học sinh sơ trung và cũng bị tai nạn như nàng nên được đưa tới đây nhưng hắn may mắn hơn là bị đưa tới gần ngôi miếu mà hoàng hậu đã cúng bái với nhan sắc thanh tú hắn đã được hoàng hậu nhận làm con nuôi và giữ ở trong cung làm vương tử.Nàng cũng kể tai nạn và cuộc đời mình sau này cho họ nghe,họ cũng cảm thấy bất bình dùm nàng nên cố gắng an ủi nàngĐang mãi vui chơi thì lòng nàng hơi nhói lên,sực nhớ tới vị ai gia ở nhà kia nên nàng khẩn trương lo về,thật sự nàng rất lo sợ ca ca giận nàng nha. Lâu nay nàng đã quen dần với hắn và đã xem hắn hắn như người thân mình giờ đi lâu vậy nàng thấy thật nhớ hắn nha, nghĩ tới hắn giờ phút này hẳn cũng đang nhớ nàng nàng không khỏi cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào nha,nhưng tại sao lại có cảm giác ngọt ngào ấy,thật rất mơ hồ nha...Thôi không lo xa nữa mau về nhanh thôi nếu không nàng sẽ nhớ hắn lắm đó....

Vì có bạn mới nên tối nay nàng quyết định mời hắn cùng vị Lãnh huynh kia ăn cơm thế nhưng nàng lại quên mất có
một vị thần giữ cửa đang tức giận khi nàng chưa về nhà.

Buổi
tối,tại quán cơm Bình Á nàng cùng hai vị bằng hữu kia và Tiểu Ly tỷ kia
cùng ngồi trong một căn phòng nhỏ ăn cơm,trò chuyện,nhìn hai vị nam nhân kia tựa như tiếu phi tiếu mỗi người theo ý nghĩ riêng của mình mà lạnh
nhạt nàng cố ý gắp thức ăn cho cả hai rồi cùng cả hai trò chuyện về thế
giới hiện đại.

Theo như Lãnh huynh nói hắn là giầm đốc công ty
Trần Lãnh đứng thứ 2 Châu Á,khi hắn đang bơi lội nơi bãi biển cùng bạn
bè thì bị một cơn sóng kéo đi và đưa tới đây. May mắn được người nhà
Lãnh gia cứu giúp xem hắn là con trai cho hắn kế nghiệp Lãnh gia.

Còn Phương bàng hữu thực chất cũng chỉ là học sinh sơ trung và cũng bị tai
nạn như nàng nên được đưa tới đây nhưng hắn may mắn hơn là bị đưa tới
gần ngôi miếu mà hoàng hậu đã cúng bái với nhan sắc thanh tú hắn đã được hoàng hậu nhận làm con nuôi và giữ ở trong cung làm vương tử.

Nàng cũng kể tai nạn và cuộc đời mình sau này cho họ nghe,họ cũng cảm thấy bất bình dùm nàng nên cố gắng an ủi nàng

Đang mãi vui chơi thì lòng nàng hơi nhói lên,sực nhớ tới vị ai gia ở nhà kia nên nàng khẩn trương lo về,thật sự nàng rất lo sợ ca ca giận nàng nha.
Lâu nay nàng đã quen dần với hắn và đã xem hắn hắn như người thân mình
giờ đi lâu vậy nàng thấy thật nhớ hắn nha, nghĩ tới hắn giờ phút này hẳn cũng đang nhớ nàng nàng không khỏi cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào
nha,nhưng tại sao lại có cảm giác ngọt ngào ấy,thật rất mơ hồ nha...Thôi không lo xa nữa mau về nhanh thôi nếu không nàng sẽ nhớ hắn lắm đó....

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Vì có bạn mới nên tối nay nàng quyết định mời hắn cùng vị Lãnh huynh kia ăn cơm thế nhưng nàng lại quên mất có một vị thần giữ cửa đang tức giận khi nàng chưa về nhà.Buổi tối,tại quán cơm Bình Á nàng cùng hai vị bằng hữu kia và Tiểu Ly tỷ kia cùng ngồi trong một căn phòng nhỏ ăn cơm,trò chuyện,nhìn hai vị nam nhân kia tựa như tiếu phi tiếu mỗi người theo ý nghĩ riêng của mình mà lạnh nhạt nàng cố ý gắp thức ăn cho cả hai rồi cùng cả hai trò chuyện về thế giới hiện đại.Theo như Lãnh huynh nói hắn là giầm đốc công ty Trần Lãnh đứng thứ 2 Châu Á,khi hắn đang bơi lội nơi bãi biển cùng bạn bè thì bị một cơn sóng kéo đi và đưa tới đây. May mắn được người nhà Lãnh gia cứu giúp xem hắn là con trai cho hắn kế nghiệp Lãnh gia.Còn Phương bàng hữu thực chất cũng chỉ là học sinh sơ trung và cũng bị tai nạn như nàng nên được đưa tới đây nhưng hắn may mắn hơn là bị đưa tới gần ngôi miếu mà hoàng hậu đã cúng bái với nhan sắc thanh tú hắn đã được hoàng hậu nhận làm con nuôi và giữ ở trong cung làm vương tử.Nàng cũng kể tai nạn và cuộc đời mình sau này cho họ nghe,họ cũng cảm thấy bất bình dùm nàng nên cố gắng an ủi nàngĐang mãi vui chơi thì lòng nàng hơi nhói lên,sực nhớ tới vị ai gia ở nhà kia nên nàng khẩn trương lo về,thật sự nàng rất lo sợ ca ca giận nàng nha. Lâu nay nàng đã quen dần với hắn và đã xem hắn hắn như người thân mình giờ đi lâu vậy nàng thấy thật nhớ hắn nha, nghĩ tới hắn giờ phút này hẳn cũng đang nhớ nàng nàng không khỏi cảm thấy hạnh phúc và ngọt ngào nha,nhưng tại sao lại có cảm giác ngọt ngào ấy,thật rất mơ hồ nha...Thôi không lo xa nữa mau về nhanh thôi nếu không nàng sẽ nhớ hắn lắm đó....

Chương 14: Về nhà trễ