Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 19: Huynh chán ghét ta

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Cả một đêm nàng không tài nào ngủ được,Sáng hôm sau tâm trạng lờ đờ nàng xuống ăn điểm tâm cùng mọi người. Mẫu thân nhìn thấy nàng như vậy cũng hiểu lí do hẳn là liên quan đến tên tiểu tử kia đi."Nhu Nhi ăn nhanh đi, con dạo này hơi ốm đấy!"_Bà gắp miếng thịt bỏ vào trong chén nàng rồi nói."Vâng,ca ca huynh ăn đi!"_Nàng trả lời mẫu thân rồi gắp cá bỏ vào chén hân.Hắn nhìn hành động ấy lại nghĩ tới có lẽ nàng đã gắp cho tên kia như vậy nên vứt miếng cá kia xuống bàn, hành động ấy khiến nàng cảm thấy đau khổ."Huynh chán ghét ta đến mức này sao?"_Nàng ngước đôi mắt đã phiếm hồng lên hỏi."Phải,ta chán ghét ngươi,chán ghét ngươi,ngươi hiểu chưa?"_Hắn tức giận nói nhưng lại giật mình khi nhận ra hắn nói những lời này thật gây tổn thương cho nàng rồi."À,thì ra là vậy...muội không ăn nữa,muội sẽ rời đi huynh không cần lo,muội sẽ không khiến huynh vướn mắt nữa đâu"_Nàng nhìn hắn ung dung noi,rồi đứng dậy rời đi về phòng,khoảnh khắc quay lưng ấy,nước mắt nàng đã rơi,sự thật...hắn chán ghét nàng...thật sự chán ghét nàng...Nhìn nàng rời đi,hắn si ngốc,hắn vừa làm gì thế này,hắn sao có thể chính tay mình đẩy Nhi Nhi đi,hắn thật sự hận bản thân,lo lắng chạy đi tìm nàng hăn muốn tìm nàng giải thích nhưng rốt cuộc nàng ở đâu,hắn nào biết nào biết cuộc đối thoại ấy không chỉ mẫu thân nghe mà còn một đôi tai lặng nghe nữa.

Cả một đêm nàng không tài nào ngủ được,Sáng hôm sau tâm trạng lờ đờ nàng xuống ăn điểm tâm cùng mọi người. Mẫu thân nhìn thấy nàng như vậy cũng hiểu lí do hẳn là liên quan đến tên tiểu tử kia đi.

"Nhu Nhi ăn nhanh đi, con dạo này hơi ốm đấy!"_Bà gắp miếng thịt bỏ vào trong chén nàng rồi nói.

"Vâng,ca ca huynh ăn đi!"_Nàng trả lời mẫu thân rồi gắp cá bỏ vào chén hân.

Hắn nhìn hành động ấy lại nghĩ tới có lẽ nàng đã gắp cho tên kia như vậy nên vứt miếng cá kia xuống bàn, hành động ấy khiến nàng cảm thấy đau khổ.

"Huynh chán ghét ta đến mức này sao?"_Nàng ngước đôi mắt đã phiếm hồng lên hỏi.

"Phải,ta chán ghét ngươi,chán ghét ngươi,ngươi hiểu chưa?"_Hắn tức giận nói nhưng lại giật mình khi nhận ra hắn nói những lời này thật gây tổn thương cho nàng rồi.

"À,thì ra là vậy...muội không ăn nữa,muội sẽ rời đi huynh không cần lo,muội sẽ không khiến huynh vướn mắt nữa đâu"_Nàng nhìn hắn ung dung noi,rồi đứng dậy rời đi về phòng,khoảnh khắc quay lưng ấy,nước mắt nàng đã rơi,sự thật...hắn chán ghét nàng...thật sự chán ghét nàng...

Nhìn nàng rời đi,hắn si ngốc,hắn vừa làm gì thế này,hắn sao có thể chính tay mình đẩy Nhi Nhi đi,hắn thật sự hận bản thân,lo lắng chạy đi tìm nàng hăn muốn tìm nàng giải thích nhưng rốt cuộc nàng ở đâu,hắn nào biết nào biết cuộc đối thoại ấy không chỉ mẫu thân nghe mà còn một đôi tai lặng nghe nữa.

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Cả một đêm nàng không tài nào ngủ được,Sáng hôm sau tâm trạng lờ đờ nàng xuống ăn điểm tâm cùng mọi người. Mẫu thân nhìn thấy nàng như vậy cũng hiểu lí do hẳn là liên quan đến tên tiểu tử kia đi."Nhu Nhi ăn nhanh đi, con dạo này hơi ốm đấy!"_Bà gắp miếng thịt bỏ vào trong chén nàng rồi nói."Vâng,ca ca huynh ăn đi!"_Nàng trả lời mẫu thân rồi gắp cá bỏ vào chén hân.Hắn nhìn hành động ấy lại nghĩ tới có lẽ nàng đã gắp cho tên kia như vậy nên vứt miếng cá kia xuống bàn, hành động ấy khiến nàng cảm thấy đau khổ."Huynh chán ghét ta đến mức này sao?"_Nàng ngước đôi mắt đã phiếm hồng lên hỏi."Phải,ta chán ghét ngươi,chán ghét ngươi,ngươi hiểu chưa?"_Hắn tức giận nói nhưng lại giật mình khi nhận ra hắn nói những lời này thật gây tổn thương cho nàng rồi."À,thì ra là vậy...muội không ăn nữa,muội sẽ rời đi huynh không cần lo,muội sẽ không khiến huynh vướn mắt nữa đâu"_Nàng nhìn hắn ung dung noi,rồi đứng dậy rời đi về phòng,khoảnh khắc quay lưng ấy,nước mắt nàng đã rơi,sự thật...hắn chán ghét nàng...thật sự chán ghét nàng...Nhìn nàng rời đi,hắn si ngốc,hắn vừa làm gì thế này,hắn sao có thể chính tay mình đẩy Nhi Nhi đi,hắn thật sự hận bản thân,lo lắng chạy đi tìm nàng hăn muốn tìm nàng giải thích nhưng rốt cuộc nàng ở đâu,hắn nào biết nào biết cuộc đối thoại ấy không chỉ mẫu thân nghe mà còn một đôi tai lặng nghe nữa.

Chương 19: Huynh chán ghét ta