Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 27: Biến mất

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Sau khi trở ra,hắn chạy vội vô phòng nàng,nhìn bóng dáng yếu ớt ấy,hắn không khỏi ngã khụy xuống. Hắn,chính hắn khiến nàng đau đớn như thế này,hắn chính hắn không tin nàng,nhìn nàng nằm đó,nhưng sinh mệnh thật yếu khiến ngực hắn quặng đau.Cầm tay nhỏ bé mà trắng nhợt của nàng lên hắn thầm nhũ xin lỗi nàng,hắn không cần cái gì gọi là tôn nghiêm,chỉ cần nàng tỉnh lại hắn có thể quỳ xuống xin lỗi nàng,cầu xin nàng tha thứ.Ngồi đo một lúc,hắn mệt mỏi thiếp đi nằm trên giường của nàng.Sáng hôm sau khi hắn tỉnh lại trời đã sáng, theo thói quen hắn đưa tay ra muốn ôm nàng vào lòng nhưng không thấy đau,hắn cảm giác vui vẻ,có lẽ nàng tỉnh dậy rồi nên đi ăn điểm tâm,nàng đã một ngày không ăn có lẽ đã đói rồi,trong giấy phút ấy,ánh mắt hắn dịu lại đầy yêu thương.Rửa mặt xong xuôi,hắn đi tới phòng ăn để tìm nàng,nhưng ngoài dự liệu của hắn nàng không có ở đấy,lo láng hắn gọi Tiểu Ly lại rồi hỏi nàng"Tiểu Ly,tiểu Nhu Nhi đâu rồi!""A,không phải muội ấy ở trong phòng cùng thiếu gia sao?"_Tiểu Ly thắc mắc hỏiNgớ ngẩn,trong đầu hắn boong một tiếng,không lẽ nàng biến mất rồi. Hắn sợ hãi chạy vào phòng nàng,tìm kĩ nhưng không thấy,hắn lần đầu tiên càu xin thượng đế đừng mang nàng đi mất nhưng mọi thứ lại muộn rồi,hắn tìm thấy một bức thư trong đó chỉ có một câu"Ngươi lại khiến nàng tổn thương,ta đem nàng về thế giới của nàng..."Là y là Lãnh Phong Mặc hắn vẫn nhớ kĩ y từng nói nếu hắn khiến nàng tổn thương,hắn sẽ đem nàng rời đi... không,không thể hắn phải tìm nàng về.

Sau khi trở ra,hắn chạy vội vô phòng nàng,nhìn bóng dáng yếu ớt ấy,hắn không khỏi ngã khụy xuống. Hắn,chính hắn khiến nàng đau đớn như thế này,hắn chính hắn không tin nàng,nhìn nàng nằm đó,nhưng sinh mệnh thật yếu khiến ngực hắn quặng đau.

Cầm tay nhỏ bé mà trắng nhợt của nàng lên hắn thầm nhũ xin lỗi nàng,hắn không cần cái gì gọi là tôn nghiêm,chỉ cần nàng tỉnh lại hắn có thể quỳ xuống xin lỗi nàng,cầu xin nàng tha thứ.Ngồi đo một lúc,hắn mệt mỏi thiếp đi nằm trên giường của nàng.

Sáng hôm sau khi hắn tỉnh lại trời đã sáng, theo thói quen hắn đưa tay ra muốn ôm nàng vào lòng nhưng không thấy đau,hắn cảm giác vui vẻ,có lẽ nàng tỉnh dậy rồi nên đi ăn điểm tâm,nàng đã một ngày không ăn có lẽ đã đói rồi,trong giấy phút ấy,ánh mắt hắn dịu lại đầy yêu thương.

Rửa mặt xong xuôi,hắn đi tới phòng ăn để tìm nàng,nhưng ngoài dự liệu của hắn nàng không có ở đấy,lo láng hắn gọi Tiểu Ly lại rồi hỏi nàng

"Tiểu Ly,tiểu Nhu Nhi đâu rồi!"

"A,không phải muội ấy ở trong phòng cùng thiếu gia sao?"_Tiểu Ly thắc mắc hỏi

Ngớ ngẩn,trong đầu hắn boong một tiếng,không lẽ nàng biến mất rồi. Hắn sợ hãi chạy vào phòng nàng,tìm kĩ nhưng không thấy,hắn lần đầu tiên càu xin thượng đế đừng mang nàng đi mất nhưng mọi thứ lại muộn rồi,hắn tìm thấy một bức thư trong đó chỉ có một câu

"Ngươi lại khiến nàng tổn thương,ta đem nàng về thế giới của nàng..."

Là y là Lãnh Phong Mặc hắn vẫn nhớ kĩ y từng nói nếu hắn khiến nàng tổn thương,hắn sẽ đem nàng rời đi... không,không thể hắn phải tìm nàng về.

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Sau khi trở ra,hắn chạy vội vô phòng nàng,nhìn bóng dáng yếu ớt ấy,hắn không khỏi ngã khụy xuống. Hắn,chính hắn khiến nàng đau đớn như thế này,hắn chính hắn không tin nàng,nhìn nàng nằm đó,nhưng sinh mệnh thật yếu khiến ngực hắn quặng đau.Cầm tay nhỏ bé mà trắng nhợt của nàng lên hắn thầm nhũ xin lỗi nàng,hắn không cần cái gì gọi là tôn nghiêm,chỉ cần nàng tỉnh lại hắn có thể quỳ xuống xin lỗi nàng,cầu xin nàng tha thứ.Ngồi đo một lúc,hắn mệt mỏi thiếp đi nằm trên giường của nàng.Sáng hôm sau khi hắn tỉnh lại trời đã sáng, theo thói quen hắn đưa tay ra muốn ôm nàng vào lòng nhưng không thấy đau,hắn cảm giác vui vẻ,có lẽ nàng tỉnh dậy rồi nên đi ăn điểm tâm,nàng đã một ngày không ăn có lẽ đã đói rồi,trong giấy phút ấy,ánh mắt hắn dịu lại đầy yêu thương.Rửa mặt xong xuôi,hắn đi tới phòng ăn để tìm nàng,nhưng ngoài dự liệu của hắn nàng không có ở đấy,lo láng hắn gọi Tiểu Ly lại rồi hỏi nàng"Tiểu Ly,tiểu Nhu Nhi đâu rồi!""A,không phải muội ấy ở trong phòng cùng thiếu gia sao?"_Tiểu Ly thắc mắc hỏiNgớ ngẩn,trong đầu hắn boong một tiếng,không lẽ nàng biến mất rồi. Hắn sợ hãi chạy vào phòng nàng,tìm kĩ nhưng không thấy,hắn lần đầu tiên càu xin thượng đế đừng mang nàng đi mất nhưng mọi thứ lại muộn rồi,hắn tìm thấy một bức thư trong đó chỉ có một câu"Ngươi lại khiến nàng tổn thương,ta đem nàng về thế giới của nàng..."Là y là Lãnh Phong Mặc hắn vẫn nhớ kĩ y từng nói nếu hắn khiến nàng tổn thương,hắn sẽ đem nàng rời đi... không,không thể hắn phải tìm nàng về.

Chương 27: Biến mất