Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 29: Sự thật

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… *Vì trong những chap này là thời hienj đại nên xưng anh em nha,mình có sữa chút Trần Lãnh là anh, Nguyệt Nhu về với tên hiện đại là Tú Nhi,còn Âu Hàn cơ vẫn là hắn nhé*Trần Lãnh nhìn Tú Nhi trầm mặc,lòng đau nhói,anh biết có lẽ bây giờ và mãi mãi nàng sẽ không để anh vào tim mình nữa vì nàng chỉ yêu mình Âu Hàn Cơ, thế thì anh níu kéo làm gì nữa,thà cứ mãi như vậy buông tay để nàng hạnh phúc..."Anh muốn nói chuyên với em?"_Trần Lãnh nói."..."_Nàng trầm mặc chờ đợi."Sự thật người cứu em không phải anh mà là ca ca của em,hắn đã cứu em,nhưng hắn lại rời đi,anh đã nhìn thấy hắn rời đi nên mơi lén đem em về nơi đây...."_Anh hơi dừng lại nhìn biểu cảm của nàng rồi khẽ nói tiếp"Anh biết có lẽ hành vi của mình là không quân tử nhưng anh không mong hắn gay tổn thương cho em,vì thế anh.."Không đợi anh nói hết câu nàng đã kéo nhẹ cánh tay anh mà nói."Em không giận anh...anh...em hơi mệt muốn ngủ nha!"_Nàng gượng cười.Anh biết lúc này nên để nàng xuy nghĩ nên sau khi dặn dò nàng vài diều rồi cũng rời đi.Còn mình nàng trong phòng,lúc này nàng trút đi tất cả sự mạnh mẽ giả tạo kia,nàng bật khóc,những giọt lệ long lanh rơi trên má nàng khiến cảnh vật càng thêm thê lương hơn.Nàng biết sự thật thì sao,có ý nghĩa gì đâu,mọi thứ đã chấm dứt,hắn chán ghét nàng,sự thật này nàng không bỏ được..."ngươi thật sự quá đê tiện..ngươi thật sự quá đê tiện" lời nói ấy của hắn tựa như vết dao đã hoàn toàn chém nát trái tim nàng rồi...vậy thì thôi đi,cứ để nàng buông tay là được...

*Vì trong những chap này là thời hienj đại nên xưng anh em nha,mình có sữa chút Trần Lãnh là anh, Nguyệt Nhu về với tên hiện đại là Tú Nhi,còn Âu Hàn cơ vẫn là hắn nhé*

Trần Lãnh nhìn Tú Nhi trầm mặc,lòng đau nhói,anh biết có lẽ bây giờ và mãi mãi nàng sẽ không để anh vào tim mình nữa vì nàng chỉ yêu mình Âu Hàn Cơ, thế thì anh níu kéo làm gì nữa,thà cứ mãi như vậy buông tay để nàng hạnh phúc...

"Anh muốn nói chuyên với em?"_Trần Lãnh nói.

"..."_Nàng trầm mặc chờ đợi.

"Sự thật người cứu em không phải anh mà là ca ca của em,hắn đã cứu em,nhưng hắn lại rời đi,anh đã nhìn thấy hắn rời đi nên mơi lén đem em về nơi đây...."_Anh hơi dừng lại nhìn biểu cảm của nàng rồi khẽ nói tiếp

"Anh biết có lẽ hành vi của mình là không quân tử nhưng anh không mong hắn gay tổn thương cho em,vì thế anh.."

Không đợi anh nói hết câu nàng đã kéo nhẹ cánh tay anh mà nói.

"Em không giận anh...anh...em hơi mệt muốn ngủ nha!"_Nàng gượng cười.

Anh biết lúc này nên để nàng xuy nghĩ nên sau khi dặn dò nàng vài diều rồi cũng rời đi.

Còn mình nàng trong phòng,lúc này nàng trút đi tất cả sự mạnh mẽ giả tạo kia,nàng bật khóc,những giọt lệ long lanh rơi trên má nàng khiến cảnh vật càng thêm thê lương hơn.

Nàng biết sự thật thì sao,có ý nghĩa gì đâu,mọi thứ đã chấm dứt,hắn chán ghét nàng,sự thật này nàng không bỏ được..."ngươi thật sự quá đê tiện..ngươi thật sự quá đê tiện" lời nói ấy của hắn tựa như vết dao đã hoàn toàn chém nát trái tim nàng rồi...vậy thì thôi đi,cứ để nàng buông tay là được...

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… *Vì trong những chap này là thời hienj đại nên xưng anh em nha,mình có sữa chút Trần Lãnh là anh, Nguyệt Nhu về với tên hiện đại là Tú Nhi,còn Âu Hàn cơ vẫn là hắn nhé*Trần Lãnh nhìn Tú Nhi trầm mặc,lòng đau nhói,anh biết có lẽ bây giờ và mãi mãi nàng sẽ không để anh vào tim mình nữa vì nàng chỉ yêu mình Âu Hàn Cơ, thế thì anh níu kéo làm gì nữa,thà cứ mãi như vậy buông tay để nàng hạnh phúc..."Anh muốn nói chuyên với em?"_Trần Lãnh nói."..."_Nàng trầm mặc chờ đợi."Sự thật người cứu em không phải anh mà là ca ca của em,hắn đã cứu em,nhưng hắn lại rời đi,anh đã nhìn thấy hắn rời đi nên mơi lén đem em về nơi đây...."_Anh hơi dừng lại nhìn biểu cảm của nàng rồi khẽ nói tiếp"Anh biết có lẽ hành vi của mình là không quân tử nhưng anh không mong hắn gay tổn thương cho em,vì thế anh.."Không đợi anh nói hết câu nàng đã kéo nhẹ cánh tay anh mà nói."Em không giận anh...anh...em hơi mệt muốn ngủ nha!"_Nàng gượng cười.Anh biết lúc này nên để nàng xuy nghĩ nên sau khi dặn dò nàng vài diều rồi cũng rời đi.Còn mình nàng trong phòng,lúc này nàng trút đi tất cả sự mạnh mẽ giả tạo kia,nàng bật khóc,những giọt lệ long lanh rơi trên má nàng khiến cảnh vật càng thêm thê lương hơn.Nàng biết sự thật thì sao,có ý nghĩa gì đâu,mọi thứ đã chấm dứt,hắn chán ghét nàng,sự thật này nàng không bỏ được..."ngươi thật sự quá đê tiện..ngươi thật sự quá đê tiện" lời nói ấy của hắn tựa như vết dao đã hoàn toàn chém nát trái tim nàng rồi...vậy thì thôi đi,cứ để nàng buông tay là được...

Chương 29: Sự thật