Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…
Chương 31: Muội theo huynh về nhà đi!
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Sau khi Trần Lãnh đưa nàng về nhà,nàng nghĩ ngơi ở nhà mấy ngày rồi được đi học lại.Hôm nay sân trường rộn ràng hơn vì hôm nay thiên tài bảo bối của trường Vân Trung trở về sau nhiều tháng mất tích.Khi nàng bước chân vào trường,nàng đã bị một lũ người vây quanh,ai ai cũng náo nức chờ đón nàng. Nàng mỉm cười trả lời những câu hỏi thăm của mọi người, nhưng nàng luôn có cảm giác có 1 đôi mắt đang theo dõi mình nhưng khi quay đầu lại thì không phát hiện điều gì lạ,nàng nghĩ có lẽ dạo này mệt mỏi quá nên mới có cảm giác này.Vào lớp nàng đang tựa người lên ghế, mơ màng nhìn ra cửa thì có một giọng nói kéo nàng về thực tại."Tú Nhi thì ra em học lớp này, hay nha,anh cùng em chung lớp rồi!""A, Phương Khải sao cậu ở đây?"_Nhìn thấy Phương Khải đi vào nàng hơi thắc mắc không phải hiện tại hắn đang ở thế giới kia sao?"Anh nhớ em nha!"_Nói xong hắn còn rất khoa trương ôm nàng vào ngực,nàng chỉ có thể nín cười nhìn tên con trai chưa đủ lớn này,mặc dù muốn thoát cũng không thể nha,hắn là con trai còn nàng là tiểu nữ thôi sức lực không bằng nha. Đang vui vẻ chợt nàng nghe thấy tiếng hô to lớn của một nhóm nữ sinh"Oa,thật đẹp trai nha,oa,tim ta...""Thật đẹp,anh ấy là ai thế nhỉ?.."...Nàng tò mò quay đầu lại xem thì thấy thân ảnh to lớn đã đến bên nàng,kéo nàng từ tay Phương Khải vào ngực mình...là hắn...hắn đã đến đây..."Nhu Nhi huynh nhớ muội, muội theo huynh về nhà đi!"
Sau khi Trần Lãnh đưa nàng về nhà,nàng nghĩ ngơi ở nhà mấy ngày rồi được đi học lại.
Hôm nay sân trường rộn ràng hơn vì hôm nay thiên tài bảo bối của trường Vân Trung trở về sau nhiều tháng mất tích.
Khi nàng bước chân vào trường,nàng đã bị một lũ người vây quanh,ai ai cũng náo nức chờ đón nàng. Nàng mỉm cười trả lời những câu hỏi thăm của mọi người, nhưng nàng luôn có cảm giác có 1 đôi mắt đang theo dõi mình nhưng khi quay đầu lại thì không phát hiện điều gì lạ,nàng nghĩ có lẽ dạo này mệt mỏi quá nên mới có cảm giác này.
Vào lớp nàng đang tựa người lên ghế, mơ màng nhìn ra cửa thì có một giọng nói kéo nàng về thực tại.
"Tú Nhi thì ra em học lớp này, hay nha,anh cùng em chung lớp rồi!"
"A, Phương Khải sao cậu ở đây?"_Nhìn thấy Phương Khải đi vào nàng hơi thắc mắc không phải hiện tại hắn đang ở thế giới kia sao?
"Anh nhớ em nha!"_Nói xong hắn còn rất khoa trương ôm nàng vào ngực,nàng chỉ có thể nín cười nhìn tên con trai chưa đủ lớn này,mặc dù muốn thoát cũng không thể nha,hắn là con trai còn nàng là tiểu nữ thôi sức lực không bằng nha. Đang vui vẻ chợt nàng nghe thấy tiếng hô to lớn của một nhóm nữ sinh
"Oa,thật đẹp trai nha,oa,tim ta..."
"Thật đẹp,anh ấy là ai thế nhỉ?.."
...
Nàng tò mò quay đầu lại xem thì thấy thân ảnh to lớn đã đến bên nàng,kéo nàng từ tay Phương Khải vào ngực mình...là hắn...hắn đã đến đây...
"Nhu Nhi huynh nhớ muội, muội theo huynh về nhà đi!"
Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Sau khi Trần Lãnh đưa nàng về nhà,nàng nghĩ ngơi ở nhà mấy ngày rồi được đi học lại.Hôm nay sân trường rộn ràng hơn vì hôm nay thiên tài bảo bối của trường Vân Trung trở về sau nhiều tháng mất tích.Khi nàng bước chân vào trường,nàng đã bị một lũ người vây quanh,ai ai cũng náo nức chờ đón nàng. Nàng mỉm cười trả lời những câu hỏi thăm của mọi người, nhưng nàng luôn có cảm giác có 1 đôi mắt đang theo dõi mình nhưng khi quay đầu lại thì không phát hiện điều gì lạ,nàng nghĩ có lẽ dạo này mệt mỏi quá nên mới có cảm giác này.Vào lớp nàng đang tựa người lên ghế, mơ màng nhìn ra cửa thì có một giọng nói kéo nàng về thực tại."Tú Nhi thì ra em học lớp này, hay nha,anh cùng em chung lớp rồi!""A, Phương Khải sao cậu ở đây?"_Nhìn thấy Phương Khải đi vào nàng hơi thắc mắc không phải hiện tại hắn đang ở thế giới kia sao?"Anh nhớ em nha!"_Nói xong hắn còn rất khoa trương ôm nàng vào ngực,nàng chỉ có thể nín cười nhìn tên con trai chưa đủ lớn này,mặc dù muốn thoát cũng không thể nha,hắn là con trai còn nàng là tiểu nữ thôi sức lực không bằng nha. Đang vui vẻ chợt nàng nghe thấy tiếng hô to lớn của một nhóm nữ sinh"Oa,thật đẹp trai nha,oa,tim ta...""Thật đẹp,anh ấy là ai thế nhỉ?.."...Nàng tò mò quay đầu lại xem thì thấy thân ảnh to lớn đã đến bên nàng,kéo nàng từ tay Phương Khải vào ngực mình...là hắn...hắn đã đến đây..."Nhu Nhi huynh nhớ muội, muội theo huynh về nhà đi!"