Tác giả:

Hôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị…

Chương 38: Để muội theo đuổi huynh

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Nhìn hắn quay lưng rời đi, nàng giật mình nhưng sau đó như một phản xạ tự nhiên nàng chạy tới ôm lấy hắn. Hắn bị hành động này làm ngây ngất, không biết phải làm gì.Nhìn hắn vẫn trầm mặc không lên tiếng, nàng sốt ruột đến phát khóc."Muội...là muội sai mà...huynh làm ơn tha cho muội đi...đừng bỏ rơi muội..."-giọng nàng nghẹn ngào vang lênHắn xoay người nhìn nàng, nàng bây giờ thật thảm mà, nước mắt rơi đầy đọng tren gò mà trông thật đáng thương, nàng như đứa trẻ lo lắng bám víu vào người thân sợ bị bỏ rơi, hắn nhìn thật xót xa, nhưng hắn còn muốn trừng phạt nàng tội dám tự tiện rời đi mà không cho hắn giải thích nên hắn vẫn im lặng.Nàng len lén nhìn khuôn mặt hắn, hắn dường như ốm đi rất nhiều, đôi mắt lại mang nổi buồn sâu thẳm khiến nàng càng ân hận vì những việc làm ngu ngốc của mình.Cắn nhẹ làn môi dưới,nàng ngước khuôn mặt thảm hại của mình lên đối diện với hắn mà nói"Huynh tha thứ cho muội đi rồi muội...muội...để muội theo đuổi huynh nhé, được không?"Nghe câu nói của nàng hắn thật muốn té ngửa, nàng thật dễ thương nha, cố nén cười hắn nhìn nàng"Được, lần này ta tha cho muội nhưng lần sau thì không đâu, ta cho phép muội theo đuổi ta đó!"-hắn nói giọng thật nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại lóe lên tia cưng chiều nhìn nàng.Nghe hắn đồng ý, nàng vui mừng đến quên đi tất cả, nhào tới hô lên đôi má hắn......Cuộc sống trôi qua êm đềm cho đến một ngày, tại hoa viên phủ Âu gia đang diễn ra một màng khiến người muôn đời ghi nhớ mãi. Một cô gái đang quỳ một chân trước người đàn ông, cô gái ấy nâng cao chiếc hộp màu đỏ trong tay lên, nhìn người đàn ông mà nói"Hôm nay Âu Nguyệt Nhu muội,chính thức trước trời đất mà cầu hôn huynh Âu Hàn Cơ, Âu Hàn Cơ huynh có đồng ý làm vợ muội không?"Trời đất đảo lộn,câu nói này muôn đời từ miệng nam nhi thốt ra cớ sao bây giờ lại có một nữ nhi vào vai này vậy, hắn vừa nghe lời cầu hôn ' đặc sắc' của nàng mà không khỏi mỉm cười,nàng sao lại dễ thương thế, hắn biết nàng vì hắn luôn bá đạo nên 'vùng dậy' đòi quyền mà,vì thế hắn đành từ 'chồng' chuyển thành 'vợ' của nàng rồi, nhưng không sao chỉ cần 2 người họ có thể ở bên nhau thì danh phận ra sao hắn cũng nguyện mà"Được ta làm vợ muội, bây giờ vào lễ đường thôi"-hắn cười gian xảo nói, thật ra cái bẫy là do hắn giăng ra chỉ đợi nàng cầu hôn hắn là xong rồi. Âu Nguyệt Nhu thật bất ngờ mà, nhưng thôi dẫu sao nàng cũng là chồng mà,không sợ bị bắt nạt đâu hahaha...~END~

Nhìn hắn quay lưng rời đi, nàng giật mình nhưng sau đó như một phản xạ tự nhiên nàng chạy tới ôm lấy hắn. Hắn bị hành động này làm ngây ngất, không biết phải làm gì.

Nhìn hắn vẫn trầm mặc không lên tiếng, nàng sốt ruột đến phát khóc.

"Muội...là muội sai mà...huynh làm ơn tha cho muội đi...đừng bỏ rơi muội..."-giọng nàng nghẹn ngào vang lên

Hắn xoay người nhìn nàng, nàng bây giờ thật thảm mà, nước mắt rơi đầy đọng tren gò mà trông thật đáng thương, nàng như đứa trẻ lo lắng bám víu vào người thân sợ bị bỏ rơi, hắn nhìn thật xót xa, nhưng hắn còn muốn trừng phạt nàng tội dám tự tiện rời đi mà không cho hắn giải thích nên hắn vẫn im lặng.

Nàng len lén nhìn khuôn mặt hắn, hắn dường như ốm đi rất nhiều, đôi mắt lại mang nổi buồn sâu thẳm khiến nàng càng ân hận vì những việc làm ngu ngốc của mình.

Cắn nhẹ làn môi dưới,nàng ngước khuôn mặt thảm hại của mình lên đối diện với hắn mà nói

"Huynh tha thứ cho muội đi rồi muội...muội...để muội theo đuổi huynh nhé, được không?"

Nghe câu nói của nàng hắn thật muốn té ngửa, nàng thật dễ thương nha, cố nén cười hắn nhìn nàng

"Được, lần này ta tha cho muội nhưng lần sau thì không đâu, ta cho phép muội theo đuổi ta đó!"-hắn nói giọng thật nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại lóe lên tia cưng chiều nhìn nàng.

Nghe hắn đồng ý, nàng vui mừng đến quên đi tất cả, nhào tới hô lên đôi má hắn.

.....

Cuộc sống trôi qua êm đềm cho đến một ngày, tại hoa viên phủ Âu gia đang diễn ra một màng khiến người muôn đời ghi nhớ mãi. Một cô gái đang quỳ một chân trước người đàn ông, cô gái ấy nâng cao chiếc hộp màu đỏ trong tay lên, nhìn người đàn ông mà nói

"Hôm nay Âu Nguyệt Nhu muội,chính thức trước trời đất mà cầu hôn huynh Âu Hàn Cơ, Âu Hàn Cơ huynh có đồng ý làm vợ muội không?"

Trời đất đảo lộn,câu nói này muôn đời từ miệng nam nhi thốt ra cớ sao bây giờ lại có một nữ nhi vào vai này vậy, hắn vừa nghe lời cầu hôn ' đặc sắc' của nàng mà không khỏi mỉm cười,nàng sao lại dễ thương thế, hắn biết nàng vì hắn luôn bá đạo nên 'vùng dậy' đòi quyền mà,vì thế hắn đành từ 'chồng' chuyển thành 'vợ' của nàng rồi, nhưng không sao chỉ cần 2 người họ có thể ở bên nhau thì danh phận ra sao hắn cũng nguyện mà

"Được ta làm vợ muội, bây giờ vào lễ đường thôi"-hắn cười gian xảo nói, thật ra cái bẫy là do hắn giăng ra chỉ đợi nàng cầu hôn hắn là xong rồi. Âu Nguyệt Nhu thật bất ngờ mà, nhưng thôi dẫu sao nàng cũng là chồng mà,không sợ bị bắt nạt đâu hahaha...

~END~

Bảo Bối Nhỏ Bé, Về Nhà Thôi !Tác giả: Nguyệt TịnhTruyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngHôm nay Tú Nhi được ba mẹ cho đi chơi cùng lớp nên mới sáng sớm nàng đã dậy để chuẩn bị đồ.8h nàng được bố chở tới trường nhưng tâm cứ thấy nôn nóng... Khi đến trường mội người đã đến đầy đủ,thấy cô mấy anh chị chạy lại:" Nhi Nhi tới rồi a, mệt không em để anh/chị giúp em nhé!.."Mọi người đừng cảm thấy lạ nhé vì cô hiện tại tuy 15 tuổi nhưng là một thiên tài nên được xét thẳng vào đại học Vân Trung nổi tiếng, với vẻ đẹp quốc sắc tiên hương và trái tim thuần khiết, hiền lành, nhân ái nàng đã được các sư huynh,sư tỷ yêu mến...nhưng không phải ai cũng yêu thích nàng..."Hừ,xem cái mặt nó kìa,vênh váo thấy ghét..."-1 cô gái rất phong cách nói."Vâng,nó thật xấu nha"-Lũ đàn em theo cô ta phụ đáp. Sau khi leo lên ngọn núi cao chót,Tú Nhi cùng các anh chị đang ngồi nói chuyện thì một cô gái có vóc dáng cao cao tìm nàng nói là có vị sư tỷ muốn tìm.Khi lên đến nơi nàng thấy một nhóm cô gái bộ mặng hung dữ nhìn nàng,tuy lo sợ nhưng nàng vẫn lễ phép chào tuy nhiên đã không kịp nàng bất ngờ bị… Nhìn hắn quay lưng rời đi, nàng giật mình nhưng sau đó như một phản xạ tự nhiên nàng chạy tới ôm lấy hắn. Hắn bị hành động này làm ngây ngất, không biết phải làm gì.Nhìn hắn vẫn trầm mặc không lên tiếng, nàng sốt ruột đến phát khóc."Muội...là muội sai mà...huynh làm ơn tha cho muội đi...đừng bỏ rơi muội..."-giọng nàng nghẹn ngào vang lênHắn xoay người nhìn nàng, nàng bây giờ thật thảm mà, nước mắt rơi đầy đọng tren gò mà trông thật đáng thương, nàng như đứa trẻ lo lắng bám víu vào người thân sợ bị bỏ rơi, hắn nhìn thật xót xa, nhưng hắn còn muốn trừng phạt nàng tội dám tự tiện rời đi mà không cho hắn giải thích nên hắn vẫn im lặng.Nàng len lén nhìn khuôn mặt hắn, hắn dường như ốm đi rất nhiều, đôi mắt lại mang nổi buồn sâu thẳm khiến nàng càng ân hận vì những việc làm ngu ngốc của mình.Cắn nhẹ làn môi dưới,nàng ngước khuôn mặt thảm hại của mình lên đối diện với hắn mà nói"Huynh tha thứ cho muội đi rồi muội...muội...để muội theo đuổi huynh nhé, được không?"Nghe câu nói của nàng hắn thật muốn té ngửa, nàng thật dễ thương nha, cố nén cười hắn nhìn nàng"Được, lần này ta tha cho muội nhưng lần sau thì không đâu, ta cho phép muội theo đuổi ta đó!"-hắn nói giọng thật nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại lóe lên tia cưng chiều nhìn nàng.Nghe hắn đồng ý, nàng vui mừng đến quên đi tất cả, nhào tới hô lên đôi má hắn......Cuộc sống trôi qua êm đềm cho đến một ngày, tại hoa viên phủ Âu gia đang diễn ra một màng khiến người muôn đời ghi nhớ mãi. Một cô gái đang quỳ một chân trước người đàn ông, cô gái ấy nâng cao chiếc hộp màu đỏ trong tay lên, nhìn người đàn ông mà nói"Hôm nay Âu Nguyệt Nhu muội,chính thức trước trời đất mà cầu hôn huynh Âu Hàn Cơ, Âu Hàn Cơ huynh có đồng ý làm vợ muội không?"Trời đất đảo lộn,câu nói này muôn đời từ miệng nam nhi thốt ra cớ sao bây giờ lại có một nữ nhi vào vai này vậy, hắn vừa nghe lời cầu hôn ' đặc sắc' của nàng mà không khỏi mỉm cười,nàng sao lại dễ thương thế, hắn biết nàng vì hắn luôn bá đạo nên 'vùng dậy' đòi quyền mà,vì thế hắn đành từ 'chồng' chuyển thành 'vợ' của nàng rồi, nhưng không sao chỉ cần 2 người họ có thể ở bên nhau thì danh phận ra sao hắn cũng nguyện mà"Được ta làm vợ muội, bây giờ vào lễ đường thôi"-hắn cười gian xảo nói, thật ra cái bẫy là do hắn giăng ra chỉ đợi nàng cầu hôn hắn là xong rồi. Âu Nguyệt Nhu thật bất ngờ mà, nhưng thôi dẫu sao nàng cũng là chồng mà,không sợ bị bắt nạt đâu hahaha...~END~

Chương 38: Để muội theo đuổi huynh