Tác giả:

Buổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở…

Chương 20

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Nửa đêm, tôi bị ác mộng làm tỉnh giấc.Trong mơ, có một người con trai, xuất hiện lặp đi lặp lại từ lúc tôi học trung học rồi đến đại học. Chiếm cứ toàn bộ thời gian của tôi.Vì chuyện học hành mà chúng tôi gây gổ, từ cãi nhau trở thành yêu nhau, dưới trời tuyết trong đêm Giáng Sinh, anh ta hôn tôi… Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi!Tại Vũ Lý, anh ta tặng cho tôi một quyển sổ tiết kiệm.Ngày hôm sau tôi bị sốt cao, không thể tham gia cuộc thi, anh ta xoa đầu kêu tôi ngốc, tôi giận mắng anh ta, “ngu ngốc” trong đồng âm với từ chết trong tiếng Ý …Sau đó, một đống hỗn loạn ngắt quãng….Tôi và người nhà cãi vã, ảnh chung của tôi và anh ta, nụ cười của anh ta, hai mắt tôi đẫm lệ, sân bay, Vancouver ở Canada, Marseilles ở Pháp, Aegean Sea…Tiếng phanh xe chói tai…Và khuôn mặt người đó, tôi không thể nhìn rõ được.Giấc mơ này luôn lặp lại mấy năm nay, nhưng lần này có điểm khác, chính sự khác biệt ấy khiến tôi bừng tỉnh, lòng lạnh run.Tôi hít sâu, ngồi thật lâu mới có cảm giác hồi hồn.Trái tim tôi bỗng đau nhói, giống như có hàng ngàn vạn mũi kim đâm vào.Sở Nhi, anh ở đây chờ em…Sở Nhi, anh, bản thân anh thế này, đôi chân anh thế này, không thể tùy em rong chơi khắp chốn nữa, nhưng anh sẽ đi cùng em đến mọi nơi, đến lúc anh đi không nổi nữa, anh sẽ ở đây chờ em…Sở Nhi, em có vui không? Em có hạnh phúc không?…Sở Nhi, đừng quên đường về nhà…Sở Nhi, Sở Nhi, Sở Nhi của anh…Giọng người ấy văng vẳng trong quá khứ, tôi luôn không quên, nhưng rất mơ hồ.Chính là tối nay, trong mơ rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng cười tràn ngập bi thương.Mà đó, rõ ràng là giọng của Sở Ninh!Tôi ôm hai vai, cuộn tròn người, nhưng không cách nào khiến bản thân ngừng run rẩy, xung quanh vắng vẻ, bỗng thấy thiếu điều gì…Chợt tôi ngẩng đầu, vị trí bên cạnh trống rỗng, và lạnh lẽo.…Sở Ninh?!Tôi nhảy xuống giường, không kịp đi dép, lao ra khỏi phòng ngủ, bốn phía tối đen như mực.Tim tôi, nó chưa bao giờ hoảng hốt như bây giờ, giống như cơ thể tôi đã lạc mất một mảnh hồn phách.Từ khi nào tôi có thói quen hằng đêm được anh ôm đi ngủ? Tôi không nên trở thành một người phụ nữ chỉ biết ỷ lại, nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn được dựa vào cái ôm ấm áp của Sở Ninh.Anh ở đâu?Anh đang ở nơi nào?…

Nửa đêm, tôi bị ác mộng làm tỉnh giấc.

Trong mơ, có một người con trai, xuất hiện lặp đi lặp lại từ lúc tôi học trung học rồi đến đại học. Chiếm cứ toàn bộ thời gian của tôi.

Vì chuyện học hành mà chúng tôi gây gổ, từ cãi nhau trở thành yêu nhau, dưới trời tuyết trong đêm Giáng Sinh, anh ta hôn tôi… Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi!

Tại Vũ Lý, anh ta tặng cho tôi một quyển sổ tiết kiệm.

Ngày hôm sau tôi bị sốt cao, không thể tham gia cuộc thi, anh ta xoa đầu kêu tôi ngốc, tôi giận mắng anh ta, “ngu ngốc” trong đồng âm với từ chết trong tiếng Ý …

Sau đó, một đống hỗn loạn ngắt quãng….

Tôi và người nhà cãi vã, ảnh chung của tôi và anh ta, nụ cười của anh ta, hai mắt tôi đẫm lệ, sân bay, Vancouver ở Canada, Marseilles ở Pháp, Aegean Sea…

Tiếng phanh xe chói tai…

Và khuôn mặt người đó, tôi không thể nhìn rõ được.

Giấc mơ này luôn lặp lại mấy năm nay, nhưng lần này có điểm khác, chính sự khác biệt ấy khiến tôi bừng tỉnh, lòng lạnh run.

Tôi hít sâu, ngồi thật lâu mới có cảm giác hồi hồn.

Trái tim tôi bỗng đau nhói, giống như có hàng ngàn vạn mũi kim đâm vào.

Sở Nhi, anh ở đây chờ em…

Sở Nhi, anh, bản thân anh thế này, đôi chân anh thế này, không thể tùy em rong chơi khắp chốn nữa, nhưng anh sẽ đi cùng em đến mọi nơi, đến lúc anh đi không nổi nữa, anh sẽ ở đây chờ em…

Sở Nhi, em có vui không? Em có hạnh phúc không?…

Sở Nhi, đừng quên đường về nhà…

Sở Nhi, Sở Nhi, Sở Nhi của anh…

Giọng người ấy văng vẳng trong quá khứ, tôi luôn không quên, nhưng rất mơ hồ.

Chính là tối nay, trong mơ rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng cười tràn ngập bi thương.

Mà đó, rõ ràng là giọng của Sở Ninh!

Tôi ôm hai vai, cuộn tròn người, nhưng không cách nào khiến bản thân ngừng run rẩy, xung quanh vắng vẻ, bỗng thấy thiếu điều gì…

Chợt tôi ngẩng đầu, vị trí bên cạnh trống rỗng, và lạnh lẽo.

…Sở Ninh?!

Tôi nhảy xuống giường, không kịp đi dép, lao ra khỏi phòng ngủ, bốn phía tối đen như mực.

Tim tôi, nó chưa bao giờ hoảng hốt như bây giờ, giống như cơ thể tôi đã lạc mất một mảnh hồn phách.

Từ khi nào tôi có thói quen hằng đêm được anh ôm đi ngủ? Tôi không nên trở thành một người phụ nữ chỉ biết ỷ lại, nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn được dựa vào cái ôm ấm áp của Sở Ninh.

Anh ở đâu?

Anh đang ở nơi nào?…

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Nửa đêm, tôi bị ác mộng làm tỉnh giấc.Trong mơ, có một người con trai, xuất hiện lặp đi lặp lại từ lúc tôi học trung học rồi đến đại học. Chiếm cứ toàn bộ thời gian của tôi.Vì chuyện học hành mà chúng tôi gây gổ, từ cãi nhau trở thành yêu nhau, dưới trời tuyết trong đêm Giáng Sinh, anh ta hôn tôi… Đó là nụ hôn đầu tiên của tôi!Tại Vũ Lý, anh ta tặng cho tôi một quyển sổ tiết kiệm.Ngày hôm sau tôi bị sốt cao, không thể tham gia cuộc thi, anh ta xoa đầu kêu tôi ngốc, tôi giận mắng anh ta, “ngu ngốc” trong đồng âm với từ chết trong tiếng Ý …Sau đó, một đống hỗn loạn ngắt quãng….Tôi và người nhà cãi vã, ảnh chung của tôi và anh ta, nụ cười của anh ta, hai mắt tôi đẫm lệ, sân bay, Vancouver ở Canada, Marseilles ở Pháp, Aegean Sea…Tiếng phanh xe chói tai…Và khuôn mặt người đó, tôi không thể nhìn rõ được.Giấc mơ này luôn lặp lại mấy năm nay, nhưng lần này có điểm khác, chính sự khác biệt ấy khiến tôi bừng tỉnh, lòng lạnh run.Tôi hít sâu, ngồi thật lâu mới có cảm giác hồi hồn.Trái tim tôi bỗng đau nhói, giống như có hàng ngàn vạn mũi kim đâm vào.Sở Nhi, anh ở đây chờ em…Sở Nhi, anh, bản thân anh thế này, đôi chân anh thế này, không thể tùy em rong chơi khắp chốn nữa, nhưng anh sẽ đi cùng em đến mọi nơi, đến lúc anh đi không nổi nữa, anh sẽ ở đây chờ em…Sở Nhi, em có vui không? Em có hạnh phúc không?…Sở Nhi, đừng quên đường về nhà…Sở Nhi, Sở Nhi, Sở Nhi của anh…Giọng người ấy văng vẳng trong quá khứ, tôi luôn không quên, nhưng rất mơ hồ.Chính là tối nay, trong mơ rất yên tĩnh, chỉ có vài tiếng cười tràn ngập bi thương.Mà đó, rõ ràng là giọng của Sở Ninh!Tôi ôm hai vai, cuộn tròn người, nhưng không cách nào khiến bản thân ngừng run rẩy, xung quanh vắng vẻ, bỗng thấy thiếu điều gì…Chợt tôi ngẩng đầu, vị trí bên cạnh trống rỗng, và lạnh lẽo.…Sở Ninh?!Tôi nhảy xuống giường, không kịp đi dép, lao ra khỏi phòng ngủ, bốn phía tối đen như mực.Tim tôi, nó chưa bao giờ hoảng hốt như bây giờ, giống như cơ thể tôi đã lạc mất một mảnh hồn phách.Từ khi nào tôi có thói quen hằng đêm được anh ôm đi ngủ? Tôi không nên trở thành một người phụ nữ chỉ biết ỷ lại, nhưng hiện tại, tôi chỉ muốn được dựa vào cái ôm ấm áp của Sở Ninh.Anh ở đâu?Anh đang ở nơi nào?…

Chương 20