Tác giả:

Buổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở…

Chương 22

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sở Nhi, vì sao, vì sao em lại quên mất anh?…Sở Ninh nói xong câu ấy thì gục luôn vào lòng tôi.Tiếp theo là một mảnh hỗn loạn.Rung chuông gọi quản gia, chúng tôi vội vàng đưa Sở Ninh xuống lầu, đặt anh lên giường trong phòng ngủ, đêm nay Sở Ninh sốt cao, hai chân bị chuột rút, luôn lẩm bẩm trong miệng điều gì…Bác sĩ gia đình tới nơi, giúp anh thở oxi, tiêm ống thuốc còn to hơn ngón tay cái của tôi, còn đem theo một đống đồ nghề tôi không biết tên.Lúc Sở Ninh phát bệnh nặng nhất, tôi răm rắp nghe lời quản gia và bác sĩ lấy ra băng vải, trói chặt cơ thể anh vào giường…Một đêm, tôi ngồi bên cạnh Sở Ninh, nhìn anh bị cơn đau giày vò, trái tim tôi quặn lên đau đớn.

Sở Nhi, vì sao, vì sao em lại quên mất anh?…

Sở Ninh nói xong câu ấy thì gục luôn vào lòng tôi.

Tiếp theo là một mảnh hỗn loạn.

Rung chuông gọi quản gia, chúng tôi vội vàng đưa Sở Ninh xuống lầu, đặt anh lên giường trong phòng ngủ, đêm nay Sở Ninh sốt cao, hai chân bị chuột rút, luôn lẩm bẩm trong miệng điều gì…

Bác sĩ gia đình tới nơi, giúp anh thở oxi, tiêm ống thuốc còn to hơn ngón tay cái của tôi, còn đem theo một đống đồ nghề tôi không biết tên.

Lúc Sở Ninh phát bệnh nặng nhất, tôi răm rắp nghe lời quản gia và bác sĩ lấy ra băng vải, trói chặt cơ thể anh vào giường…

Một đêm, tôi ngồi bên cạnh Sở Ninh, nhìn anh bị cơn đau giày vò, trái tim tôi quặn lên đau đớn.

Gạt Lệ Cho EmTác giả: Vân Sơ TìnhTruyện Ngôn TìnhBuổi tối hôm đó sau khi chia tay Lâm Sinh, Bảo Nhân dùng tay đập ầm ầm cửa nhà tôi. “Tiểu Sở, mở cửa, uống rượu!” Bên ngoài, Bảo Nhân gào thét inh ỏi, chẳng thèm để ý bây giờ đang là nửa đêm nửa hôm hay không. Đêm dài yên tĩnh~~~ Tôi đang ôm một nồi lẩu cay. Lúc trước khi yêu Lâm Sinh, anh ta là kiểu người đàn ông truyền thống, không cho phép người phụ nữ kiếm tiền. Sau khi chia tay anh ta, tôi cùng không muốn tương lai tốt đẹp của mình bị người ta chiếm mất một lần nữa, cho nên bữa tối tôi chỉ uống có một ly nước sôi. (==”) Kết quả là bây giờ bụng kêu ọc ọc, tâm huyết trào dâng tôi liền làm một nồi lẩu cay to vật vã ăn đêm. Vừa ăn, nước mắt nước mũi vừa chay ròng ròng. Mở cửa, Bảo Nhân ném luôn chai bia vào ngực tôi. Dùng giày cao gót đá một phát vào cửa. Cảm giác đau lòng quen thuộc chợt nhảy ra. Lấy hai chén, tôi với nó ngồi xếp bằng trong phòng khách: “Không say không về, say rồi càng không về!” Uống xong sáu chai bia, Bảo Nhân đột nhiên ôm chầm lấy tôi, rất cảm khái mà nói: “Sở… Sở Nhi, vì sao, vì sao em lại quên mất anh?…Sở Ninh nói xong câu ấy thì gục luôn vào lòng tôi.Tiếp theo là một mảnh hỗn loạn.Rung chuông gọi quản gia, chúng tôi vội vàng đưa Sở Ninh xuống lầu, đặt anh lên giường trong phòng ngủ, đêm nay Sở Ninh sốt cao, hai chân bị chuột rút, luôn lẩm bẩm trong miệng điều gì…Bác sĩ gia đình tới nơi, giúp anh thở oxi, tiêm ống thuốc còn to hơn ngón tay cái của tôi, còn đem theo một đống đồ nghề tôi không biết tên.Lúc Sở Ninh phát bệnh nặng nhất, tôi răm rắp nghe lời quản gia và bác sĩ lấy ra băng vải, trói chặt cơ thể anh vào giường…Một đêm, tôi ngồi bên cạnh Sở Ninh, nhìn anh bị cơn đau giày vò, trái tim tôi quặn lên đau đớn.

Chương 22