Hắc Công Quán Trong lồng sắt to ,một cô gái mười mấy tuổi đang cùng một con Mãnh Hổ đấu đá ,quần áo trên người cô gái bị Mãnh Hổ xé nát thành từng mảnh ,làn da mềm mại tràn đầy vết thương do móng vuốt sắc bén của dã thú lưu lại ,máu tươi đầm đìa ,cô bé dơ bàn tay trần quơ quả đấm nhỏ ,rốt cục cũng đánh chết con cọp hung mãnh ,đột nhiên có một tiếng gào thét điên cuồng ở sau lưng , một con báo Châu Mỹ hướng mãnh liệt bổ nhào về phía cô bé . "A!--" Thét chói tai một tiếng thật dài , Phạm Hiểu Hiểu bị cơn ác mộng làm bừng tỉnh .Lau một bả mồ hộ ở trên trán ,cô cố sức dùng hai tay chống đỡ thân thể cồng kềnh ,ngồi dậy . Không có bật đèn ,thuần thục từ tủ đầu giường sờ đến một cái lọ thuốc ở bên canh ,lấy ra hai viên thuốc ,không có nước ,cô cũng có thể một mực nuốt vào . Đây là thuốc bổ ,mỗi ngày nhất định phải uống hai viên ,không uống thì tinh thần sẽ không tốt ,gặp phải cơn ác mộng liên tục . Tối qua trước khi đi ngủ cô cố ý không uống ,xem một chút có thể hay không ,không gặp ác mộng…

Chương 18: Cần phụ nữ

Cục Cưng Hàng Tỷ Và Người Mẹ Hắc ĐạoTác giả: Diêm Dúa Bướm BướmTruyện Ngôn TìnhHắc Công Quán Trong lồng sắt to ,một cô gái mười mấy tuổi đang cùng một con Mãnh Hổ đấu đá ,quần áo trên người cô gái bị Mãnh Hổ xé nát thành từng mảnh ,làn da mềm mại tràn đầy vết thương do móng vuốt sắc bén của dã thú lưu lại ,máu tươi đầm đìa ,cô bé dơ bàn tay trần quơ quả đấm nhỏ ,rốt cục cũng đánh chết con cọp hung mãnh ,đột nhiên có một tiếng gào thét điên cuồng ở sau lưng , một con báo Châu Mỹ hướng mãnh liệt bổ nhào về phía cô bé . "A!--" Thét chói tai một tiếng thật dài , Phạm Hiểu Hiểu bị cơn ác mộng làm bừng tỉnh .Lau một bả mồ hộ ở trên trán ,cô cố sức dùng hai tay chống đỡ thân thể cồng kềnh ,ngồi dậy . Không có bật đèn ,thuần thục từ tủ đầu giường sờ đến một cái lọ thuốc ở bên canh ,lấy ra hai viên thuốc ,không có nước ,cô cũng có thể một mực nuốt vào . Đây là thuốc bổ ,mỗi ngày nhất định phải uống hai viên ,không uống thì tinh thần sẽ không tốt ,gặp phải cơn ác mộng liên tục . Tối qua trước khi đi ngủ cô cố ý không uống ,xem một chút có thể hay không ,không gặp ác mộng… Tập đoàn Hoắc thị .Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, Hoắc Khải Địch cầm trên tay một tấm ảnh của một người con gái, cô gái này khoảng mười lăm mười sáu tuổi xinh đẹp như búp bê, lông mi dài con ngươi là nhắm lại , ngủ say sưa . Hai tháng gần đây ,chỉ cần người con gái nào ở thành phố G có diện mạo xấp xỉ như cô gái này ,thì từng người một đều toàn bộ biến mất .cảnh sát thành phố G bây giờ là đau đầu nhức óc, ngay cả một điểm đầu mối cũng không có. Người dân trong thành phố bây giờ đều khủng hoảng , đã sụp đổ đến bờ biên giới, trên đường cái căn bản không có thấy một cô gái trẻ tuổi nào, dĩ nhiên, nhân viên nữ trong tập đoàn Hoắc thị, cũng không dám tới làm. ở trong Hoắc thị cũng có hai nhân viên nữ biến mất.Hoắc Khải Địch thật là trăm mối vẫn không có cách giải đáp, rốt cuộc là ai muốn tìm cô gái trên tấm hình này? Cô gái ở trên tấm hình này đang ở nơi nào? Thành phố G xảy ra sự kiện máu tanh lớn như vậy ,mà cô gái này thế nào lại có thể an tâm ẩn mình như thế đây?Nhân viên nữ trẻ tuổi ở trong công ty cũng không dám tới làm, trong lòng Hoắc Khải Địch đối với vụ án này cũng rất căm tức. Phiền não tùy tiện đem tấm hình ném vào ngăn kéo, anh bắt đầu làm việc.Thật ra thì căn bản là không có ý định làm việc, nửa năm gần đây anh đối với công việc vẫn rất lười biếng, lười biếng cả người phờ phạc rã rượi.Thưa Tổng giám đốc . . . . . Tổng giám đốc. . . . . .Mạnh Gia Văn thứ ký chuyên dụng của tổng giám đốc nện bước đi vào, sống lưng thẳng tắp , đứng ở trước bàn làm việc: "Tổng giám đốc, bữa trưa hôm nay ngài là đến quốc tế Đại Tửu đ**m. . . . . ." Nữ thư ký nói còn chưa dứt lời, liền bị Hoắc Khải Địch tức giận một hớp cắt đứt: " Cơm trưa tôi không ăn!""Nhưng. . . . . . Ngài hôm qua đã đồng ý tiệc mời quốc tế Thế Mậu tổ chức ,chủ tịch Tom tiên sinh. . . . . .""Công ty nhiều phó tổng như vậy sao không an bài người khác đi? !Không có thấy tôi đang bề bộn công việc!" Hoắc Khải Địch tức giận trợn mắt nhìn nữ thư ký một cái, cúi đầu bắt đầu xem văn kiện.Nữ thư ký chạy trối chết, Tổng giám đốc đại nhân gần đây tính khí âm tình bất định, siêu cấp nóng nảy, thường lật lọng phản lời, cô là mỗi ngày đều bị mắng.Mạch Gia văn năm nay bốn mươi tuổi, thời điểm làm thư ký của cha tổng giám đốc Hoắc Khải Địch, cô chính là thư ký chuyên dụng của tổng giám đốc .Mạch Gia văn bấm số điện thoại của Mike. . . . . .—— xin gia nhập giá sách ——Năm giờ chiều, Mike đúng lúc xuất hiện tại phòng làm việc của Hoắc Khải Địch."Đại tổng giám đốc, tối hôm nay có việc gì không?" Anh ta chưa bao giờ đem Hoắc Khải Địch làm lão bản, đặt mông ngồi ở bên phải góc bàn làm việc , một tay gõ đánh mặt bàn."Đừng nói nhảm, tôi đang vội !" Giờ làm việc luôn là không có tinh thần, trước khi tan việc phải đem tài liệu ký xong. Anh mỗi ngày đều như vậy, đi làm liền không yên lòng."Tôi gần đây rất nhàm chán a, mỹ nữ cũng không dám ra ngoài, buổi tối không ai bồi, tối nay tôi với cậu cùng nhau ?""Tôi ký hết tài liệu liền về nhà ngủ!""Này rất không ý tứ, trong lòng cậu nghĩ tới Phạm Hiểu hiểu nếu muốn nhiều hơn hay là đi thử vận khí một chút ? Phạm Hiểu hiểu cũng không phải là cô gái xinh đẹp, nói không chừng mỹ nữ không dám lên phố ,nhưng Phạm Hiểu Hiểu lại dám lên phố ,mà cũng không nhất định đây? Cậu cứ nói đi?" Mike biết, nhắc tới Phạm Hiểu hiểu có người tinh thần tình trạng sẽ tốt hơn rất nhiều.Quả nhiên, tay Hoắc Khải Địch đang ký tên liền ngừng lại, ngẩng đầu nghiêng một cái Mike: "Tiểu Phúc tên khốn kia, cậu đem hắn tìm đến, ba người chúng ta đi uống rượu.""OK!" Mike thoáng qua trong mắt một tia gian trá nở nụ cười.—— ——Khách sạn Lệ CảnhTiểu Phúc dù là uống rượu nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt vẫn là mang theo trinh thám cảnh giác. Đột nhiên, mấy đạo bóng đen nhỏ Holmes từ sau lưng thoáng qua, chờ anh ta quay đầu lại, bóng đen đã biến mất rồi.Hoắc dẫn dắt ngồi ở bên cửa sổ, uống rượu đồng thời ánh mắt nhìn phía dưới dòng người hối hả, anh hy vọng dường nào Phạm Hiểu hiểu sẽ ở trong đám người kia . Thời gian càng dài, anh càng muốn gặp Phạm Hiểu hiểu. Người phụ nữ có thể mang thai con của anh, khẳng định là người có duyên với anh!Mike một mực rót rượu cho Hoắc Khải Địch, uống bao nhiêu, chính mình Hoắc Khải Địch cũng không biết.Đột nhiên, anh cảm giác trong cơ thể mình có cái gì không đúng, đầu óc choáng váng , . . . . . .Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ lời nói của Mike ứng nghiệm sao?Thật chẳng lẽ chính là kết quả không dùng phụ nữ sao? Nhưng mà chẳng lẽ mắc bệnh sao? Hỏng bét!Mặt Hoắc Khải Địch đỏ tới mang tai đứng lên, say lảo đảo hướng giữa thang máy đi tới. Lệ Cảnh cũng là sản nghiệp anh, trên tầng chót có 'phòng cho tổng thống' cũng là phòng chuyên dụng của anh.Tòng Điện thê đang lúc ra ngoài, Hoắc dẫn dắt lảo đảo nghiêng ngã đi tới số phòng 1011 , cổ họng anh khát quá, toàn thân sóng nhiệt mãnh liệt, thở hổn hển đè xuống mở mật mã cửa, đột nhiên, sau lưng bị một người phụ nữ ôm lấy, phụ nữ! Giờ phút này anh đang cần chính là phụ nữ. . . . . .

Tập đoàn Hoắc thị .

Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, Hoắc Khải Địch cầm trên tay một
tấm ảnh của một người con gái, cô gái này khoảng mười lăm mười sáu tuổi
xinh đẹp như búp bê, lông mi dài con ngươi là nhắm lại , ngủ say sưa .
Hai tháng gần đây ,chỉ cần người con gái nào ở thành phố G có diện mạo
xấp xỉ như cô gái này ,thì từng người một đều toàn bộ biến mất .

cảnh sát thành phố G bây giờ là đau đầu nhức óc, ngay cả một điểm đầu
mối cũng không có. Người dân trong thành phố bây giờ đều khủng hoảng ,
đã sụp đổ đến bờ biên giới, trên đường cái căn bản không có thấy một cô
gái trẻ tuổi nào, dĩ nhiên, nhân viên nữ trong tập đoàn Hoắc thị, cũng
không dám tới làm. ở trong Hoắc thị cũng có hai nhân viên nữ biến mất.

Hoắc Khải Địch thật là trăm mối vẫn không có cách giải đáp, rốt cuộc là
ai muốn tìm cô gái trên tấm hình này? Cô gái ở trên tấm hình này đang ở
nơi nào? Thành phố G xảy ra sự kiện máu tanh lớn như vậy ,mà cô gái này
thế nào lại có thể an tâm ẩn mình như thế đây?

Nhân viên nữ trẻ tuổi ở trong công ty cũng không dám tới làm, trong lòng Hoắc Khải Địch đối với vụ án này cũng rất căm tức. Phiền não tùy tiện
đem tấm hình ném vào ngăn kéo, anh bắt đầu làm việc.

Thật ra thì căn bản là không có ý định làm việc, nửa năm gần đây anh đối với công việc vẫn rất lười biếng, lười biếng cả người phờ phạc rã rượi.

Thưa Tổng giám đốc . . . . . Tổng giám đốc. . . . . .

Mạnh Gia Văn thứ ký chuyên dụng của tổng giám đốc nện bước đi vào, sống
lưng thẳng tắp , đứng ở trước bàn làm việc: "Tổng giám đốc, bữa trưa hôm nay ngài là đến quốc tế Đại Tửu đ**m. . . . . ." Nữ thư ký nói còn chưa dứt lời, liền bị Hoắc Khải Địch tức giận một hớp cắt đứt: " Cơm trưa
tôi không ăn!"

"Nhưng. . . . . . Ngài hôm qua đã đồng ý tiệc mời quốc tế Thế Mậu tổ chức ,chủ tịch Tom tiên sinh. . . . . ."

"Công ty nhiều phó tổng như vậy sao không an bài người khác đi? !

Không có thấy tôi đang bề bộn công việc!" Hoắc Khải Địch tức giận trợn mắt nhìn nữ thư ký một cái, cúi đầu bắt đầu xem văn kiện.

Nữ thư ký chạy trối chết, Tổng giám đốc đại nhân gần đây tính khí âm
tình bất định, siêu cấp nóng nảy, thường lật lọng phản lời, cô là mỗi
ngày đều bị mắng.

Mạch Gia văn năm nay bốn mươi tuổi, thời điểm làm thư ký của cha tổng
giám đốc Hoắc Khải Địch, cô chính là thư ký chuyên dụng của tổng giám
đốc .

Mạch Gia văn bấm số điện thoại của Mike. . . . . .

—— xin gia nhập giá sách ——

Năm giờ chiều, Mike đúng lúc xuất hiện tại phòng làm việc của Hoắc Khải Địch.

"Đại tổng giám đốc, tối hôm nay có việc gì không?" Anh ta chưa bao giờ
đem Hoắc Khải Địch làm lão bản, đặt mông ngồi ở bên phải góc bàn làm
việc , một tay gõ đánh mặt bàn.

"Đừng nói nhảm, tôi đang vội !" Giờ làm việc luôn là không có tinh thần, trước khi tan việc phải đem tài liệu ký xong. Anh mỗi ngày đều như vậy, đi làm liền không yên lòng.

"Tôi gần đây rất nhàm chán a, mỹ nữ cũng không dám ra ngoài, buổi tối không ai bồi, tối nay tôi với cậu cùng nhau ?"

"Tôi ký hết tài liệu liền về nhà ngủ!"

"Này rất không ý tứ, trong lòng cậu nghĩ tới Phạm Hiểu hiểu nếu muốn
nhiều hơn hay là đi thử vận khí một chút ? Phạm Hiểu hiểu cũng không
phải là cô gái xinh đẹp, nói không chừng mỹ nữ không dám lên phố ,nhưng
Phạm Hiểu Hiểu lại dám lên phố ,mà cũng không nhất định đây? Cậu cứ nói
đi?" Mike biết, nhắc tới Phạm Hiểu hiểu có người tinh thần tình trạng sẽ tốt hơn rất nhiều.

Quả nhiên, tay Hoắc Khải Địch đang ký tên liền ngừng lại, ngẩng đầu
nghiêng một cái Mike: "Tiểu Phúc tên khốn kia, cậu đem hắn tìm đến, ba
người chúng ta đi uống rượu."

"OK!" Mike thoáng qua trong mắt một tia gian trá nở nụ cười.

—— ——

Khách sạn Lệ Cảnh

Tiểu Phúc dù là uống rượu nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt vẫn là mang
theo trinh thám cảnh giác. Đột nhiên, mấy đạo bóng đen nhỏ Holmes từ sau lưng thoáng qua, chờ anh ta quay đầu lại, bóng đen đã biến mất rồi.

Hoắc dẫn dắt ngồi ở bên cửa sổ, uống rượu đồng thời ánh mắt nhìn phía
dưới dòng người hối hả, anh hy vọng dường nào Phạm Hiểu hiểu sẽ ở trong
đám người kia . Thời gian càng dài, anh càng muốn gặp Phạm Hiểu hiểu.
Người phụ nữ có thể mang thai con của anh, khẳng định là người có duyên
với anh!

Mike một mực rót rượu cho Hoắc Khải Địch, uống bao nhiêu, chính mình Hoắc Khải Địch cũng không biết.

Đột nhiên, anh cảm giác trong cơ thể mình có cái gì không đúng, đầu óc choáng váng , . . . . . .

Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ lời nói của Mike ứng nghiệm sao?

Thật chẳng lẽ chính là kết quả không dùng phụ nữ sao? Nhưng mà chẳng lẽ mắc bệnh sao? Hỏng bét!

Mặt Hoắc Khải Địch đỏ tới mang tai đứng lên, say lảo đảo hướng giữa
thang máy đi tới. Lệ Cảnh cũng là sản nghiệp anh, trên tầng chót có
'phòng cho tổng thống' cũng là phòng chuyên dụng của anh.

Tòng Điện thê đang lúc ra ngoài, Hoắc dẫn dắt lảo đảo nghiêng ngã đi tới số phòng 1011 , cổ họng anh khát quá, toàn thân sóng nhiệt mãnh liệt,
thở hổn hển đè xuống mở mật mã cửa, đột nhiên, sau lưng bị một người phụ nữ ôm lấy, phụ nữ! Giờ phút này anh đang cần chính là phụ nữ. . . . . .

Cục Cưng Hàng Tỷ Và Người Mẹ Hắc ĐạoTác giả: Diêm Dúa Bướm BướmTruyện Ngôn TìnhHắc Công Quán Trong lồng sắt to ,một cô gái mười mấy tuổi đang cùng một con Mãnh Hổ đấu đá ,quần áo trên người cô gái bị Mãnh Hổ xé nát thành từng mảnh ,làn da mềm mại tràn đầy vết thương do móng vuốt sắc bén của dã thú lưu lại ,máu tươi đầm đìa ,cô bé dơ bàn tay trần quơ quả đấm nhỏ ,rốt cục cũng đánh chết con cọp hung mãnh ,đột nhiên có một tiếng gào thét điên cuồng ở sau lưng , một con báo Châu Mỹ hướng mãnh liệt bổ nhào về phía cô bé . "A!--" Thét chói tai một tiếng thật dài , Phạm Hiểu Hiểu bị cơn ác mộng làm bừng tỉnh .Lau một bả mồ hộ ở trên trán ,cô cố sức dùng hai tay chống đỡ thân thể cồng kềnh ,ngồi dậy . Không có bật đèn ,thuần thục từ tủ đầu giường sờ đến một cái lọ thuốc ở bên canh ,lấy ra hai viên thuốc ,không có nước ,cô cũng có thể một mực nuốt vào . Đây là thuốc bổ ,mỗi ngày nhất định phải uống hai viên ,không uống thì tinh thần sẽ không tốt ,gặp phải cơn ác mộng liên tục . Tối qua trước khi đi ngủ cô cố ý không uống ,xem một chút có thể hay không ,không gặp ác mộng… Tập đoàn Hoắc thị .Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, Hoắc Khải Địch cầm trên tay một tấm ảnh của một người con gái, cô gái này khoảng mười lăm mười sáu tuổi xinh đẹp như búp bê, lông mi dài con ngươi là nhắm lại , ngủ say sưa . Hai tháng gần đây ,chỉ cần người con gái nào ở thành phố G có diện mạo xấp xỉ như cô gái này ,thì từng người một đều toàn bộ biến mất .cảnh sát thành phố G bây giờ là đau đầu nhức óc, ngay cả một điểm đầu mối cũng không có. Người dân trong thành phố bây giờ đều khủng hoảng , đã sụp đổ đến bờ biên giới, trên đường cái căn bản không có thấy một cô gái trẻ tuổi nào, dĩ nhiên, nhân viên nữ trong tập đoàn Hoắc thị, cũng không dám tới làm. ở trong Hoắc thị cũng có hai nhân viên nữ biến mất.Hoắc Khải Địch thật là trăm mối vẫn không có cách giải đáp, rốt cuộc là ai muốn tìm cô gái trên tấm hình này? Cô gái ở trên tấm hình này đang ở nơi nào? Thành phố G xảy ra sự kiện máu tanh lớn như vậy ,mà cô gái này thế nào lại có thể an tâm ẩn mình như thế đây?Nhân viên nữ trẻ tuổi ở trong công ty cũng không dám tới làm, trong lòng Hoắc Khải Địch đối với vụ án này cũng rất căm tức. Phiền não tùy tiện đem tấm hình ném vào ngăn kéo, anh bắt đầu làm việc.Thật ra thì căn bản là không có ý định làm việc, nửa năm gần đây anh đối với công việc vẫn rất lười biếng, lười biếng cả người phờ phạc rã rượi.Thưa Tổng giám đốc . . . . . Tổng giám đốc. . . . . .Mạnh Gia Văn thứ ký chuyên dụng của tổng giám đốc nện bước đi vào, sống lưng thẳng tắp , đứng ở trước bàn làm việc: "Tổng giám đốc, bữa trưa hôm nay ngài là đến quốc tế Đại Tửu đ**m. . . . . ." Nữ thư ký nói còn chưa dứt lời, liền bị Hoắc Khải Địch tức giận một hớp cắt đứt: " Cơm trưa tôi không ăn!""Nhưng. . . . . . Ngài hôm qua đã đồng ý tiệc mời quốc tế Thế Mậu tổ chức ,chủ tịch Tom tiên sinh. . . . . .""Công ty nhiều phó tổng như vậy sao không an bài người khác đi? !Không có thấy tôi đang bề bộn công việc!" Hoắc Khải Địch tức giận trợn mắt nhìn nữ thư ký một cái, cúi đầu bắt đầu xem văn kiện.Nữ thư ký chạy trối chết, Tổng giám đốc đại nhân gần đây tính khí âm tình bất định, siêu cấp nóng nảy, thường lật lọng phản lời, cô là mỗi ngày đều bị mắng.Mạch Gia văn năm nay bốn mươi tuổi, thời điểm làm thư ký của cha tổng giám đốc Hoắc Khải Địch, cô chính là thư ký chuyên dụng của tổng giám đốc .Mạch Gia văn bấm số điện thoại của Mike. . . . . .—— xin gia nhập giá sách ——Năm giờ chiều, Mike đúng lúc xuất hiện tại phòng làm việc của Hoắc Khải Địch."Đại tổng giám đốc, tối hôm nay có việc gì không?" Anh ta chưa bao giờ đem Hoắc Khải Địch làm lão bản, đặt mông ngồi ở bên phải góc bàn làm việc , một tay gõ đánh mặt bàn."Đừng nói nhảm, tôi đang vội !" Giờ làm việc luôn là không có tinh thần, trước khi tan việc phải đem tài liệu ký xong. Anh mỗi ngày đều như vậy, đi làm liền không yên lòng."Tôi gần đây rất nhàm chán a, mỹ nữ cũng không dám ra ngoài, buổi tối không ai bồi, tối nay tôi với cậu cùng nhau ?""Tôi ký hết tài liệu liền về nhà ngủ!""Này rất không ý tứ, trong lòng cậu nghĩ tới Phạm Hiểu hiểu nếu muốn nhiều hơn hay là đi thử vận khí một chút ? Phạm Hiểu hiểu cũng không phải là cô gái xinh đẹp, nói không chừng mỹ nữ không dám lên phố ,nhưng Phạm Hiểu Hiểu lại dám lên phố ,mà cũng không nhất định đây? Cậu cứ nói đi?" Mike biết, nhắc tới Phạm Hiểu hiểu có người tinh thần tình trạng sẽ tốt hơn rất nhiều.Quả nhiên, tay Hoắc Khải Địch đang ký tên liền ngừng lại, ngẩng đầu nghiêng một cái Mike: "Tiểu Phúc tên khốn kia, cậu đem hắn tìm đến, ba người chúng ta đi uống rượu.""OK!" Mike thoáng qua trong mắt một tia gian trá nở nụ cười.—— ——Khách sạn Lệ CảnhTiểu Phúc dù là uống rượu nói chuyện phiếm, nhưng ánh mắt vẫn là mang theo trinh thám cảnh giác. Đột nhiên, mấy đạo bóng đen nhỏ Holmes từ sau lưng thoáng qua, chờ anh ta quay đầu lại, bóng đen đã biến mất rồi.Hoắc dẫn dắt ngồi ở bên cửa sổ, uống rượu đồng thời ánh mắt nhìn phía dưới dòng người hối hả, anh hy vọng dường nào Phạm Hiểu hiểu sẽ ở trong đám người kia . Thời gian càng dài, anh càng muốn gặp Phạm Hiểu hiểu. Người phụ nữ có thể mang thai con của anh, khẳng định là người có duyên với anh!Mike một mực rót rượu cho Hoắc Khải Địch, uống bao nhiêu, chính mình Hoắc Khải Địch cũng không biết.Đột nhiên, anh cảm giác trong cơ thể mình có cái gì không đúng, đầu óc choáng váng , . . . . . .Tại sao có thể như vậy? Chẳng lẽ lời nói của Mike ứng nghiệm sao?Thật chẳng lẽ chính là kết quả không dùng phụ nữ sao? Nhưng mà chẳng lẽ mắc bệnh sao? Hỏng bét!Mặt Hoắc Khải Địch đỏ tới mang tai đứng lên, say lảo đảo hướng giữa thang máy đi tới. Lệ Cảnh cũng là sản nghiệp anh, trên tầng chót có 'phòng cho tổng thống' cũng là phòng chuyên dụng của anh.Tòng Điện thê đang lúc ra ngoài, Hoắc dẫn dắt lảo đảo nghiêng ngã đi tới số phòng 1011 , cổ họng anh khát quá, toàn thân sóng nhiệt mãnh liệt, thở hổn hển đè xuống mở mật mã cửa, đột nhiên, sau lưng bị một người phụ nữ ôm lấy, phụ nữ! Giờ phút này anh đang cần chính là phụ nữ. . . . . .

Chương 18: Cần phụ nữ