Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 7: Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cực kỳ thân thiết

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu hòa thượng công kích một phát được như ý, đỡ Mộ Lăng Không dậy, quay người bỏ chạy, dù sao trong thời gian ngắn bọn họ cũng không có cách đuổi kịp................Chạy như điên hơn 3 dặm, tiểu hòa thượng tìm quanh 7 phương 8 hướng, đi tới một chỗ núp.Cong ngón tay, nhét vào cánh môi, huýt một tiếng dài giòn tan.Không bao lâu, một con tuấn mã từ trong rừng rậm chạy ra, bốn vó ngựa tỏa lửa sáng, toàn thân màu đen, hai mắt to tròn, ngưng tụ Thần Quang, chạy đến bên tiểu hòa thượng, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cực kỳ thân thiết."Con lừa đen, thật biết nghe lời, phía sau có người xấu đuổi theo tiểu nạp, có thể hay không làm phiền ngươi, mang theo cô nương này và tiểu nạp cùng nhau chạy trốn?"Mộ Lăng Không lại cười ra tiếng lần nữa, không quen biết nhau, lại cứu nàng một mạng, nàng đối với hắn đúng là 'hết cách'.Hắn nói chuyện với con ngựa thì thôi đi, còn cho nó cái tên gọi 'Con lừa đen', đáng ghét nhất là, con ngựa này chạy ngàn dặm đến đây lại giống như rất thích cái tên gọi bát nháo này, giơ đầu lên cọ cọ, muốn bọn họ đi lên.Nhưng, nếu đi lên, tất nhiên hai người làm ra tư thái hết sức thân mật, ở chung một chỗ.Nếu nàng ngồi trước, lưng của nàng sẽ dán sát vào trước ngực của hắn, sẽ bị hắn lấy đi tư thái, rúc vào trong ngực hắn.Nếu ngồi đằng sau, ngực của nàng không thể tránh khỏi va chạm với lưng của hắn, ngựa đi chông chênh, ma sát lâu, cái tình cảnh này, nghĩ thế nào cũng thấy túng quẫn.Nàng đang do dự không dứt, tiểu hòa thượng đột nhiên nói, "Nữ thí chủ, chỗ mới bị thương có phải lại đau không, hiện tại tiểu nạp không có cách trị thương giúp người, phía sau còn có người xấu đuổi theo đấy....." Lời nói vô duyên vô cớ này, cũng không cho nàng thời gian suy nghĩ, vừa nhấc cánh tay, trực tiếp đưa nàng lên lưng ngựa.

Tiểu hòa thượng công kích một phát được như ý, đỡ Mộ Lăng Không dậy, quay người bỏ chạy, dù sao trong thời gian ngắn bọn họ cũng không có cách đuổi kịp.

...............

Chạy như điên hơn 3 dặm, tiểu hòa thượng tìm quanh 7 phương 8 hướng, đi tới một chỗ núp.

Cong ngón tay, nhét vào cánh môi, huýt một tiếng dài giòn tan.

Không bao lâu, một con tuấn mã từ trong rừng rậm chạy ra, bốn vó ngựa tỏa lửa sáng, toàn thân màu đen, hai mắt to tròn, ngưng tụ Thần Quang, chạy đến bên tiểu hòa thượng, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cực kỳ thân thiết.

"Con lừa đen, thật biết nghe lời, phía sau có người xấu đuổi theo tiểu nạp, có thể hay không làm phiền ngươi, mang theo cô nương này và tiểu nạp cùng nhau chạy trốn?"

Mộ Lăng Không lại cười ra tiếng lần nữa, không quen biết nhau, lại cứu nàng một mạng, nàng đối với hắn đúng là 'hết cách'.

Hắn nói chuyện với con ngựa thì thôi đi, còn cho nó cái tên gọi 'Con lừa đen', đáng ghét nhất là, con ngựa này chạy ngàn dặm đến đây lại giống như rất thích cái tên gọi bát nháo này, giơ đầu lên cọ cọ, muốn bọn họ đi lên.

Nhưng, nếu đi lên, tất nhiên hai người làm ra tư thái hết sức thân mật, ở chung một chỗ.

Nếu nàng ngồi trước, lưng của nàng sẽ dán sát vào trước ngực của hắn, sẽ bị hắn lấy đi tư thái, rúc vào trong ngực hắn.

Nếu ngồi đằng sau, ngực của nàng không thể tránh khỏi va chạm với lưng của hắn, ngựa đi chông chênh, ma sát lâu, cái tình cảnh này, nghĩ thế nào cũng thấy túng quẫn.

Nàng đang do dự không dứt, tiểu hòa thượng đột nhiên nói, "Nữ thí chủ, chỗ mới bị thương có phải lại đau không, hiện tại tiểu nạp không có cách trị thương giúp người, phía sau còn có người xấu đuổi theo đấy....." Lời nói vô duyên vô cớ này, cũng không cho nàng thời gian suy nghĩ, vừa nhấc cánh tay, trực tiếp đưa nàng lên lưng ngựa.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu hòa thượng công kích một phát được như ý, đỡ Mộ Lăng Không dậy, quay người bỏ chạy, dù sao trong thời gian ngắn bọn họ cũng không có cách đuổi kịp................Chạy như điên hơn 3 dặm, tiểu hòa thượng tìm quanh 7 phương 8 hướng, đi tới một chỗ núp.Cong ngón tay, nhét vào cánh môi, huýt một tiếng dài giòn tan.Không bao lâu, một con tuấn mã từ trong rừng rậm chạy ra, bốn vó ngựa tỏa lửa sáng, toàn thân màu đen, hai mắt to tròn, ngưng tụ Thần Quang, chạy đến bên tiểu hòa thượng, vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cực kỳ thân thiết."Con lừa đen, thật biết nghe lời, phía sau có người xấu đuổi theo tiểu nạp, có thể hay không làm phiền ngươi, mang theo cô nương này và tiểu nạp cùng nhau chạy trốn?"Mộ Lăng Không lại cười ra tiếng lần nữa, không quen biết nhau, lại cứu nàng một mạng, nàng đối với hắn đúng là 'hết cách'.Hắn nói chuyện với con ngựa thì thôi đi, còn cho nó cái tên gọi 'Con lừa đen', đáng ghét nhất là, con ngựa này chạy ngàn dặm đến đây lại giống như rất thích cái tên gọi bát nháo này, giơ đầu lên cọ cọ, muốn bọn họ đi lên.Nhưng, nếu đi lên, tất nhiên hai người làm ra tư thái hết sức thân mật, ở chung một chỗ.Nếu nàng ngồi trước, lưng của nàng sẽ dán sát vào trước ngực của hắn, sẽ bị hắn lấy đi tư thái, rúc vào trong ngực hắn.Nếu ngồi đằng sau, ngực của nàng không thể tránh khỏi va chạm với lưng của hắn, ngựa đi chông chênh, ma sát lâu, cái tình cảnh này, nghĩ thế nào cũng thấy túng quẫn.Nàng đang do dự không dứt, tiểu hòa thượng đột nhiên nói, "Nữ thí chủ, chỗ mới bị thương có phải lại đau không, hiện tại tiểu nạp không có cách trị thương giúp người, phía sau còn có người xấu đuổi theo đấy....." Lời nói vô duyên vô cớ này, cũng không cho nàng thời gian suy nghĩ, vừa nhấc cánh tay, trực tiếp đưa nàng lên lưng ngựa.

Quyển 1 - Chương 7: Vành tai và tóc mai chạm vào nhau, cực kỳ thân thiết