Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 13: Chặn lại cái miệng nhỏ nhắn lảm nhảm của hắn

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Những điều này làm nổi bật lên tính cách đáng quý của hắn.Nghĩ đến đây, ánh mắt của nàng không tự chủ được nhu hòa mấy phần, "Thương thế của ta đã tốt lắm rồi, mấy ngày nay thật sự làm phiền toái tâm tư của ngươi, về sau không cần nữa, ta tự mình có thể."Môi hắn hiện lên ý cười, "Không cần khách khí như vậy nha, một cái nhấc tay thôi mà. Đúng rồi, Lăng Không, kế tiếp ngươi có tính toán gì ?""Không phải ngươi có chuyện muốn đi Đại Đô sao? Ta đưa ngươi đi, sau đó, đi Tứ Xuyên." Có qua có lại mới toại lòng nhau, nàng không phải cam nguyện thua thiệt, Hồng môn tới chọc nàng trước,nên suy tính đến hậu quả."Ngươi dẫn ta đi Đại Đô? Thật sự quá tốt, thật ra thì tiểu nạp còn đang nghĩ phải làm sao thuyết phục được ngươi." Tiêu Trúc xem ra rất hưng phấn, xoa xoa bàn tay, vỗ đùi, :"Lăng Không, ngươi yên tâm, có tiểu nạp ở đây, tuyệt đối không cho người khác khi dễ ngươi, đọn đường này, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, đến Đại Đô, sẽ trẻ nên trắng trẻo mập mạp...."Một nắm cơm lại xuất hiện, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của hắn.Hắn không hiểu nhìn nàng, không tiếng động ở hỏi thăm."Ta đói rồi, nhanh ăn cơm đi, tuổi ngươi còn nhỏ, dù võ công tốt, cũng là ta chăm sóc ngươi mới đúng." Mộ Lăng Không thở dài mấy lần, gắp không ngừng, đem thức ăn bầy tới trước mặt hắn, thức ăn cùng núi nhỏ cao như nhau.Mặt hắn cười cong cong, ôm lấy chén cơm, ăn mãnh liệt mấy miếng to, mày râm của hắn nhếch lên, thấy nàng không chú ý tới mình, vì vậy yên tâm to gan đem đũa mò đến đĩa sườn kho gần đấy...."Tiêu Trúc, ngươi là hòa thượng, ăn thịt không phạm giới sao?" Mộ Lăng Không cười như không cười, mắt sáng nhìn hắn, đem cục thịt nhét vào miệng, hài lòng ăn liên tục.

Những điều này làm nổi bật lên tính cách đáng quý của hắn.

Nghĩ đến đây, ánh mắt của nàng không tự chủ được nhu hòa mấy phần, "Thương thế của ta đã tốt lắm rồi, mấy ngày nay thật sự làm phiền toái tâm tư của ngươi, về sau không cần nữa, ta tự mình có thể."

Môi hắn hiện lên ý cười, "Không cần khách khí như vậy nha, một cái nhấc tay thôi mà. Đúng rồi, Lăng Không, kế tiếp ngươi có tính toán gì ?"

"Không phải ngươi có chuyện muốn đi Đại Đô sao? Ta đưa ngươi đi, sau đó, đi Tứ Xuyên." Có qua có lại mới toại lòng nhau, nàng không phải cam nguyện thua thiệt, Hồng môn tới chọc nàng trước,

nên suy tính đến hậu quả.

"Ngươi dẫn ta đi Đại Đô? Thật sự quá tốt, thật ra thì tiểu nạp còn đang nghĩ phải làm sao thuyết phục được ngươi." Tiêu Trúc xem ra rất hưng phấn, xoa xoa bàn tay, vỗ đùi, :"Lăng Không, ngươi yên tâm, có tiểu nạp ở đây, tuyệt đối không cho người khác khi dễ ngươi, đọn đường này, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, đến Đại Đô, sẽ trẻ nên trắng trẻo mập mạp...."

Một nắm cơm lại xuất hiện, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của hắn.

Hắn không hiểu nhìn nàng, không tiếng động ở hỏi thăm.

"Ta đói rồi, nhanh ăn cơm đi, tuổi ngươi còn nhỏ, dù võ công tốt, cũng là ta chăm sóc ngươi mới đúng." Mộ Lăng Không thở dài mấy lần, gắp không ngừng, đem thức ăn bầy tới trước mặt hắn, thức ăn cùng núi nhỏ cao như nhau.

Mặt hắn cười cong cong, ôm lấy chén cơm, ăn mãnh liệt mấy miếng to, mày râm của hắn nhếch lên, thấy nàng không chú ý tới mình, vì vậy yên tâm to gan đem đũa mò đến đĩa sườn kho gần đấy....

"Tiêu Trúc, ngươi là hòa thượng, ăn thịt không phạm giới sao?" Mộ Lăng Không cười như không cười, mắt sáng nhìn hắn, đem cục thịt nhét vào miệng, hài lòng ăn liên tục.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Những điều này làm nổi bật lên tính cách đáng quý của hắn.Nghĩ đến đây, ánh mắt của nàng không tự chủ được nhu hòa mấy phần, "Thương thế của ta đã tốt lắm rồi, mấy ngày nay thật sự làm phiền toái tâm tư của ngươi, về sau không cần nữa, ta tự mình có thể."Môi hắn hiện lên ý cười, "Không cần khách khí như vậy nha, một cái nhấc tay thôi mà. Đúng rồi, Lăng Không, kế tiếp ngươi có tính toán gì ?""Không phải ngươi có chuyện muốn đi Đại Đô sao? Ta đưa ngươi đi, sau đó, đi Tứ Xuyên." Có qua có lại mới toại lòng nhau, nàng không phải cam nguyện thua thiệt, Hồng môn tới chọc nàng trước,nên suy tính đến hậu quả."Ngươi dẫn ta đi Đại Đô? Thật sự quá tốt, thật ra thì tiểu nạp còn đang nghĩ phải làm sao thuyết phục được ngươi." Tiêu Trúc xem ra rất hưng phấn, xoa xoa bàn tay, vỗ đùi, :"Lăng Không, ngươi yên tâm, có tiểu nạp ở đây, tuyệt đối không cho người khác khi dễ ngươi, đọn đường này, ta sẽ chăm sóc ngươi thật tốt, đến Đại Đô, sẽ trẻ nên trắng trẻo mập mạp...."Một nắm cơm lại xuất hiện, chặn lại cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của hắn.Hắn không hiểu nhìn nàng, không tiếng động ở hỏi thăm."Ta đói rồi, nhanh ăn cơm đi, tuổi ngươi còn nhỏ, dù võ công tốt, cũng là ta chăm sóc ngươi mới đúng." Mộ Lăng Không thở dài mấy lần, gắp không ngừng, đem thức ăn bầy tới trước mặt hắn, thức ăn cùng núi nhỏ cao như nhau.Mặt hắn cười cong cong, ôm lấy chén cơm, ăn mãnh liệt mấy miếng to, mày râm của hắn nhếch lên, thấy nàng không chú ý tới mình, vì vậy yên tâm to gan đem đũa mò đến đĩa sườn kho gần đấy...."Tiêu Trúc, ngươi là hòa thượng, ăn thịt không phạm giới sao?" Mộ Lăng Không cười như không cười, mắt sáng nhìn hắn, đem cục thịt nhét vào miệng, hài lòng ăn liên tục.

Quyển 1 - Chương 13: Chặn lại cái miệng nhỏ nhắn lảm nhảm của hắn