Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 22: Hoàn tục cưới vợ
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đời này kiếp này không bỏ rơi ngươi, nếu ngươi cảm thấy uất ức, hoặc không nguyện ý gả cho ta, ngươi có thể giết ta, xong hết mọi chuyện, coi như chuyện tối qua chưa xảy ra."Mười ngón tay nhanh chóng thành quyền.Thân thể của Mộ Lăng Không thẳng như băng.Giống như một con vật chờ tín hiệu xông lên bắt mồi, lúc nào cũng có thể nhào tới.Tiêu Trúc đần độn đàng hoàng, cũng nhận ra sự nguy hiểm cất giấu.CHỉ là hắn không hiểu, như thế nào đi dụ dỗ nàng.Hai loại phương thức, đặt trước mặt nàng, vô luận nàng chọn cái gì hắn đều vui vẻ chịu đựng."Ngươi qua đây." Rốt cuộc, mặt nàng buông lỏng, vỗ cái ghế bên cạnh, cũng thuận kiện thu lại 'giương cung bạt kiếm.'.Tiêu Trúc rất nghe lời, rũ đầu, lẳng lặng ngồi đối diện nàng, tất cả đều lấy bộ dạng của nàng làm chủ."Tiêu Trúc, ngươi cứu mạng của ta, phần ân tình này, ta mãi không quên, bây giờ xảy ra chuyện, cũng không phải lỗi của mình ngươi...." Thanh âm của nàng nhẹ nhàng, nàng thật sự đành chịu chứ biết làm sao đây, dù sao hắn cũng nhỏ tuổi hơn nàng, tất cả đều trông cậy vào hắn, sợ là căn bản không nhờ vả được thôi. "Nếu như chúng ta thành thân, ngươi sẽ phải hoàn tục, hơn nữa tương lai sẽ gặp phải không ít phiền toái, kẻ thù của ta rất nhiều, lúc nào cũng bị người ta đuổi, kêu đánh kêu giết, sơ ý một chút, cả mạng sống cũng không còn, hơn nữa, núi Thiếu Thất có mấy vị lão hòa thượng ngoan cô vô cùng, bọn họ sao cam lòng để ngươi, tiểu hòa thượng ưu tú hoàn tục, cưới vợ đây?"Con đường tương lai, giống như nhấp nhô khác thường, nàng nói được một nửa, tự mình cảm thấy đánh phải thịt thúi lắm.Chênh lệch giữa hai bọn họ, thật không phải lớn bình thường nha.Tiểu Hòa Thượng chợt ngước mắt, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng, nói vô cùng nghiêm túc :"Lăng Không, ta sẽ bảo vệ ngươi, từ hôm nay trở đi, trừ phi ta chết, nếu không không có ai có thể đả thương ngươi, có kiếm vụt đến bên ngươi, ta không thể mang ngươi tránh thoát, liền sẽ che chở trước người ngươi, dùng thân thể chặn lại, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào đả thương tới một sợi tóc của ngươi trước mắt ta."
Đời này kiếp này không bỏ rơi ngươi, nếu ngươi cảm thấy uất ức, hoặc không nguyện ý gả cho ta, ngươi có thể giết ta, xong hết mọi chuyện, coi như chuyện tối qua chưa xảy ra."
Mười ngón tay nhanh chóng thành quyền.
Thân thể của Mộ Lăng Không thẳng như băng.
Giống như một con vật chờ tín hiệu xông lên bắt mồi, lúc nào cũng có thể nhào tới.
Tiêu Trúc đần độn đàng hoàng, cũng nhận ra sự nguy hiểm cất giấu.
CHỉ là hắn không hiểu, như thế nào đi dụ dỗ nàng.
Hai loại phương thức, đặt trước mặt nàng, vô luận nàng chọn cái gì hắn đều vui vẻ chịu đựng.
"Ngươi qua đây." Rốt cuộc, mặt nàng buông lỏng, vỗ cái ghế bên cạnh, cũng thuận kiện thu lại 'giương cung bạt kiếm.'.
Tiêu Trúc rất nghe lời, rũ đầu, lẳng lặng ngồi đối diện nàng, tất cả đều lấy bộ dạng của nàng làm chủ.
"Tiêu Trúc, ngươi cứu mạng của ta, phần ân tình này, ta mãi không quên, bây giờ xảy ra chuyện, cũng không phải lỗi của mình ngươi...." Thanh âm của nàng nhẹ nhàng, nàng thật sự đành chịu chứ biết làm sao đây, dù sao hắn cũng nhỏ tuổi hơn nàng, tất cả đều trông cậy vào hắn, sợ là căn bản không nhờ vả được thôi. "Nếu như chúng ta thành thân, ngươi sẽ phải hoàn tục, hơn nữa tương lai sẽ gặp phải không ít phiền toái, kẻ thù của ta rất nhiều, lúc nào cũng bị người ta đuổi, kêu đánh kêu giết, sơ ý một chút, cả mạng sống cũng không còn, hơn nữa, núi Thiếu Thất có mấy vị lão hòa thượng ngoan cô vô cùng, bọn họ sao cam lòng để ngươi, tiểu hòa thượng ưu tú hoàn tục, cưới vợ đây?"
Con đường tương lai, giống như nhấp nhô khác thường, nàng nói được một nửa, tự mình cảm thấy đánh phải thịt thúi lắm.
Chênh lệch giữa hai bọn họ, thật không phải lớn bình thường nha.
Tiểu Hòa Thượng chợt ngước mắt, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng, nói vô cùng nghiêm túc :"Lăng Không, ta sẽ bảo vệ ngươi, từ hôm nay trở đi, trừ phi ta chết, nếu không không có ai có thể đả thương ngươi, có kiếm vụt đến bên ngươi, ta không thể mang ngươi tránh thoát, liền sẽ che chở trước người ngươi, dùng thân thể chặn lại, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào đả thương tới một sợi tóc của ngươi trước mắt ta."
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Đời này kiếp này không bỏ rơi ngươi, nếu ngươi cảm thấy uất ức, hoặc không nguyện ý gả cho ta, ngươi có thể giết ta, xong hết mọi chuyện, coi như chuyện tối qua chưa xảy ra."Mười ngón tay nhanh chóng thành quyền.Thân thể của Mộ Lăng Không thẳng như băng.Giống như một con vật chờ tín hiệu xông lên bắt mồi, lúc nào cũng có thể nhào tới.Tiêu Trúc đần độn đàng hoàng, cũng nhận ra sự nguy hiểm cất giấu.CHỉ là hắn không hiểu, như thế nào đi dụ dỗ nàng.Hai loại phương thức, đặt trước mặt nàng, vô luận nàng chọn cái gì hắn đều vui vẻ chịu đựng."Ngươi qua đây." Rốt cuộc, mặt nàng buông lỏng, vỗ cái ghế bên cạnh, cũng thuận kiện thu lại 'giương cung bạt kiếm.'.Tiêu Trúc rất nghe lời, rũ đầu, lẳng lặng ngồi đối diện nàng, tất cả đều lấy bộ dạng của nàng làm chủ."Tiêu Trúc, ngươi cứu mạng của ta, phần ân tình này, ta mãi không quên, bây giờ xảy ra chuyện, cũng không phải lỗi của mình ngươi...." Thanh âm của nàng nhẹ nhàng, nàng thật sự đành chịu chứ biết làm sao đây, dù sao hắn cũng nhỏ tuổi hơn nàng, tất cả đều trông cậy vào hắn, sợ là căn bản không nhờ vả được thôi. "Nếu như chúng ta thành thân, ngươi sẽ phải hoàn tục, hơn nữa tương lai sẽ gặp phải không ít phiền toái, kẻ thù của ta rất nhiều, lúc nào cũng bị người ta đuổi, kêu đánh kêu giết, sơ ý một chút, cả mạng sống cũng không còn, hơn nữa, núi Thiếu Thất có mấy vị lão hòa thượng ngoan cô vô cùng, bọn họ sao cam lòng để ngươi, tiểu hòa thượng ưu tú hoàn tục, cưới vợ đây?"Con đường tương lai, giống như nhấp nhô khác thường, nàng nói được một nửa, tự mình cảm thấy đánh phải thịt thúi lắm.Chênh lệch giữa hai bọn họ, thật không phải lớn bình thường nha.Tiểu Hòa Thượng chợt ngước mắt, ánh mắt thẳng tắp nhìn nàng, nói vô cùng nghiêm túc :"Lăng Không, ta sẽ bảo vệ ngươi, từ hôm nay trở đi, trừ phi ta chết, nếu không không có ai có thể đả thương ngươi, có kiếm vụt đến bên ngươi, ta không thể mang ngươi tránh thoát, liền sẽ che chở trước người ngươi, dùng thân thể chặn lại, tuyệt đối không cho bất kỳ kẻ nào đả thương tới một sợi tóc của ngươi trước mắt ta."