Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 28: Hàm răng thuận dịp cắn vành tai non mềm của hắn
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Địa phương trống, khiến người đang đợi bên ngoài an phận đi vào.Xá thiên địa, tân nương bị đưa vào động phòng, tân lang cũng theo vào, không đợi được, đóng cửa lại.Dù sao khách ở bên ngoài là mượn tới tạm thời, tân lang tân nương đều không nhận ra, miền bàn đến việc hàn huyên.Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, hiển nhiên hắn càng vui khi đi theo nàng.Gỡ bỏ khăn voan đỏ, uống rượu giao bôi, còn giúp nàng gỡ bỏ gỡ bỏ mũ phượng ở trên đầu xuống, Tiêu Trúc xoa xoa tay, cười ha hả tiến tới, "Nương tử, mệt không?"Tâm vừa kéo xuống, lại buông lỏng, Lăng Không cúi đầu xuống, lông mi che lại thần thái khác thường của mắt phượng.Nàng thành thân rồi.Nàng cư nhiên lại cùng tiểu hòa thượng thành thân.Cho tới giờ khắc này, hắn thân thiết gọi nương tử, nàng lại có cảm giác như có như không."Tiêu Trúc. . ." Một tay bàn tay đưa tới, che lại lời nói chưa nói ra của nàng, Lăng Không kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy hắn mặc hỉ bào chú rể đỏ chót, không đồng ý lắc đầu."Nương tử, ngươi nên đổi lời nói." Hắn mong đợi nhìn nàng, trong mắt nóng rực, nơi nào còn có một tia dáng vẻ là người xuất gia.Nhìn cái bộ dáng dương dương hả hê đắc ý của hắn, gò má mềm mại tỉ mỉ bởi vì đắc chí mà hồng hồng, đôi mắt to tròn đen láy lấp đầy ánh sáng, cái miệng nhỏ mang nụ cười đắc chí, nhìn qua rất buồn cười, cũng rất đáng yêu.Nàng liến hắn một cái, trái tim nhảy loạn không phanh, cánh môi mềm mại nhấp nháy hồi lâu, mới dùng âm lượng của con muỗi lớn, thuận theo tâm ý của hắn, "Phu quân.""Cái gì? ? Ngươi nói cái gì? ?" Hắn đem lỗ tai tới, "Vi phu không nghe được.''Nơi nào của nàng chịu thế xuống núi, tức giận, mở ra cánh môi, hàm răng thuận dịp cắn vành tai non mềm của hắn.
Địa phương trống, khiến người đang đợi bên ngoài an phận đi vào.
Xá thiên địa, tân nương bị đưa vào động phòng, tân lang cũng theo vào, không đợi được, đóng cửa lại.
Dù sao khách ở bên ngoài là mượn tới tạm thời, tân lang tân nương đều không nhận ra, miền bàn đến việc hàn huyên.
Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, hiển nhiên hắn càng vui khi đi theo nàng.
Gỡ bỏ khăn voan đỏ, uống rượu giao bôi, còn giúp nàng gỡ bỏ gỡ bỏ mũ phượng ở trên đầu xuống, Tiêu Trúc xoa xoa tay, cười ha hả tiến tới, "Nương tử, mệt không?"
Tâm vừa kéo xuống, lại buông lỏng, Lăng Không cúi đầu xuống, lông mi che lại thần thái khác thường của mắt phượng.
Nàng thành thân rồi.
Nàng cư nhiên lại cùng tiểu hòa thượng thành thân.
Cho tới giờ khắc này, hắn thân thiết gọi nương tử, nàng lại có cảm giác như có như không.
"Tiêu Trúc. . ." Một tay bàn tay đưa tới, che lại lời nói chưa nói ra của nàng, Lăng Không kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy hắn mặc hỉ bào chú rể đỏ chót, không đồng ý lắc đầu.
"Nương tử, ngươi nên đổi lời nói." Hắn mong đợi nhìn nàng, trong mắt nóng rực, nơi nào còn có một tia dáng vẻ là người xuất gia.
Nhìn cái bộ dáng dương dương hả hê đắc ý của hắn, gò má mềm mại tỉ mỉ bởi vì đắc chí mà hồng hồng, đôi mắt to tròn đen láy lấp đầy ánh sáng, cái miệng nhỏ mang nụ cười đắc chí, nhìn qua rất buồn cười, cũng rất đáng yêu.
Nàng liến hắn một cái, trái tim nhảy loạn không phanh, cánh môi mềm mại nhấp nháy hồi lâu, mới dùng âm lượng của con muỗi lớn, thuận theo tâm ý của hắn, "Phu quân."
"Cái gì? ? Ngươi nói cái gì? ?" Hắn đem lỗ tai tới, "Vi phu không nghe được.''
Nơi nào của nàng chịu thế xuống núi, tức giận, mở ra cánh môi, hàm răng thuận dịp cắn vành tai non mềm của hắn.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Địa phương trống, khiến người đang đợi bên ngoài an phận đi vào.Xá thiên địa, tân nương bị đưa vào động phòng, tân lang cũng theo vào, không đợi được, đóng cửa lại.Dù sao khách ở bên ngoài là mượn tới tạm thời, tân lang tân nương đều không nhận ra, miền bàn đến việc hàn huyên.Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng, hiển nhiên hắn càng vui khi đi theo nàng.Gỡ bỏ khăn voan đỏ, uống rượu giao bôi, còn giúp nàng gỡ bỏ gỡ bỏ mũ phượng ở trên đầu xuống, Tiêu Trúc xoa xoa tay, cười ha hả tiến tới, "Nương tử, mệt không?"Tâm vừa kéo xuống, lại buông lỏng, Lăng Không cúi đầu xuống, lông mi che lại thần thái khác thường của mắt phượng.Nàng thành thân rồi.Nàng cư nhiên lại cùng tiểu hòa thượng thành thân.Cho tới giờ khắc này, hắn thân thiết gọi nương tử, nàng lại có cảm giác như có như không."Tiêu Trúc. . ." Một tay bàn tay đưa tới, che lại lời nói chưa nói ra của nàng, Lăng Không kinh ngạc ngẩng đầu, lại thấy hắn mặc hỉ bào chú rể đỏ chót, không đồng ý lắc đầu."Nương tử, ngươi nên đổi lời nói." Hắn mong đợi nhìn nàng, trong mắt nóng rực, nơi nào còn có một tia dáng vẻ là người xuất gia.Nhìn cái bộ dáng dương dương hả hê đắc ý của hắn, gò má mềm mại tỉ mỉ bởi vì đắc chí mà hồng hồng, đôi mắt to tròn đen láy lấp đầy ánh sáng, cái miệng nhỏ mang nụ cười đắc chí, nhìn qua rất buồn cười, cũng rất đáng yêu.Nàng liến hắn một cái, trái tim nhảy loạn không phanh, cánh môi mềm mại nhấp nháy hồi lâu, mới dùng âm lượng của con muỗi lớn, thuận theo tâm ý của hắn, "Phu quân.""Cái gì? ? Ngươi nói cái gì? ?" Hắn đem lỗ tai tới, "Vi phu không nghe được.''Nơi nào của nàng chịu thế xuống núi, tức giận, mở ra cánh môi, hàm răng thuận dịp cắn vành tai non mềm của hắn.