Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 33: Rõ ràng là lạc hồng của trinh nữ
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cho dù đổi một bộ y phục có cổ áo cao nhất cũng không che được vết hôn xanh tím loang lỗ ở trên cổ nàng.Nhưng mà tên đầu sỏ tạo nên đang cúi đầu ngồi đối diện, mang một vẻ mặt vô tội, mang theo ba phần chột dạ.“Đây là sao? Phu quân!” chỉ vào vết máu khiến người ta mặt đỏ tim đập trên ga giường, Mộ Lăng Không nghiến răng nghiến lợi, gò má ủng hồng.“Có lẽ là ………….. ngày hôm qua dùng lực quá mức nên làm bị thương nương tử rồi.” hai tay cầm lấy nắm đấm nàng đang giơ lên kia, hắn nhân cơ hội hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái rồi nhanh chóng bỏ ra trước kia Mộ Lăng Không trừng mắt lần nữa, để tránh không cẩn thận chọc giận nương tử đang có tâm tình không tốt này.“TIÊU TRÚC!!”Mộ Lăng Không đề cao thanh âm, không đồng ý với lời bịa đặt của hắn, dùng lực quá mức? Loại lý do đáng cười này muốn lấy ra để lười trẻ con sao?“Nương tử, ngươi nên gọi ta phu quân.” Hắn không sợ chết mà khẽ cãi lại, đôi mắt đen nhánh loạn chuyển nhìn xung quanh, tiếp tục sát ngôn quan sắc.“Ta hỏi ngươi, cái đêm chúng ta uống rượi kia, sau đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Có hay không …………………có hay không……….” Hồi tưởng lại tình cảnh nóng bỏng ngày hôm đó, Mộ Lăng Không không có mặt mũi nói tiếp, gò má đỏ ửng.“Có hay không h**n **?” Hắn hảo tâm nhắc nhở.Đáng tiếc lại gặp phải sự đàn áp tuyệt đối. “Câm miệng!”“Lăng Không, ngươi muốn ta nói, lại kêu ta câm miệng, vi phu thực không biết phải làm như thế nào.” Đáng thương hề hề rủ mắt xuống, sợi lông mi dài rung rinh, dường như thật sự chịu phải ủy khuất rất lớn, đến một câu cũng nói không ra lời.“Đây rõ ràng là lạc hồng của trinh nữ.” Ấn đường của Mộ Lăng Không nhăn lại thành đoàn, hy vọng có thể nhờ vào đó mà giảm bớt cảm giác đau nhói này, nàng thực sự là không có trải qua loại sự tình này, nhưng không có nghĩa nàng là đồ ngốc, hoàn toàn không hiểu gì.
Cho dù đổi một bộ y phục có cổ áo cao nhất cũng không che được vết hôn xanh tím loang lỗ ở trên cổ nàng.
Nhưng mà tên đầu sỏ tạo nên đang cúi đầu ngồi đối diện, mang một vẻ mặt vô tội, mang theo ba phần chột dạ.
“Đây là sao? Phu quân!” chỉ vào vết máu khiến người ta mặt đỏ tim đập trên ga giường, Mộ Lăng Không nghiến răng nghiến lợi, gò má ủng hồng.
“Có lẽ là ………….. ngày hôm qua dùng lực quá mức nên làm bị thương nương tử rồi.” hai tay cầm lấy nắm đấm nàng đang giơ lên kia, hắn nhân cơ hội hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái rồi nhanh chóng bỏ ra trước kia Mộ Lăng Không trừng mắt lần nữa, để tránh không cẩn thận chọc giận nương tử đang có tâm tình không tốt này.
“TIÊU TRÚC!!”Mộ Lăng Không đề cao thanh âm, không đồng ý với lời bịa đặt của hắn, dùng lực quá mức? Loại lý do đáng cười này muốn lấy ra để lười trẻ con sao?
“Nương tử, ngươi nên gọi ta phu quân.” Hắn không sợ chết mà khẽ cãi lại, đôi mắt đen nhánh loạn chuyển nhìn xung quanh, tiếp tục sát ngôn quan sắc.
“Ta hỏi ngươi, cái đêm chúng ta uống rượi kia, sau đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Có hay không …………………có hay không……….” Hồi tưởng lại tình cảnh nóng bỏng ngày hôm đó, Mộ Lăng Không không có mặt mũi nói tiếp, gò má đỏ ửng.
“Có hay không h**n **?” Hắn hảo tâm nhắc nhở.
Đáng tiếc lại gặp phải sự đàn áp tuyệt đối. “Câm miệng!”
“Lăng Không, ngươi muốn ta nói, lại kêu ta câm miệng, vi phu thực không biết phải làm như thế nào.” Đáng thương hề hề rủ mắt xuống, sợi lông mi dài rung rinh, dường như thật sự chịu phải ủy khuất rất lớn, đến một câu cũng nói không ra lời.
“Đây rõ ràng là lạc hồng của trinh nữ.” Ấn đường của Mộ Lăng Không nhăn lại thành đoàn, hy vọng có thể nhờ vào đó mà giảm bớt cảm giác đau nhói này, nàng thực sự là không có trải qua loại sự tình này, nhưng không có nghĩa nàng là đồ ngốc, hoàn toàn không hiểu gì.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cho dù đổi một bộ y phục có cổ áo cao nhất cũng không che được vết hôn xanh tím loang lỗ ở trên cổ nàng.Nhưng mà tên đầu sỏ tạo nên đang cúi đầu ngồi đối diện, mang một vẻ mặt vô tội, mang theo ba phần chột dạ.“Đây là sao? Phu quân!” chỉ vào vết máu khiến người ta mặt đỏ tim đập trên ga giường, Mộ Lăng Không nghiến răng nghiến lợi, gò má ủng hồng.“Có lẽ là ………….. ngày hôm qua dùng lực quá mức nên làm bị thương nương tử rồi.” hai tay cầm lấy nắm đấm nàng đang giơ lên kia, hắn nhân cơ hội hôn nhẹ lên mu bàn tay một cái rồi nhanh chóng bỏ ra trước kia Mộ Lăng Không trừng mắt lần nữa, để tránh không cẩn thận chọc giận nương tử đang có tâm tình không tốt này.“TIÊU TRÚC!!”Mộ Lăng Không đề cao thanh âm, không đồng ý với lời bịa đặt của hắn, dùng lực quá mức? Loại lý do đáng cười này muốn lấy ra để lười trẻ con sao?“Nương tử, ngươi nên gọi ta phu quân.” Hắn không sợ chết mà khẽ cãi lại, đôi mắt đen nhánh loạn chuyển nhìn xung quanh, tiếp tục sát ngôn quan sắc.“Ta hỏi ngươi, cái đêm chúng ta uống rượi kia, sau đó rốt cuộc phát sinh chuyện gì? Có hay không …………………có hay không……….” Hồi tưởng lại tình cảnh nóng bỏng ngày hôm đó, Mộ Lăng Không không có mặt mũi nói tiếp, gò má đỏ ửng.“Có hay không h**n **?” Hắn hảo tâm nhắc nhở.Đáng tiếc lại gặp phải sự đàn áp tuyệt đối. “Câm miệng!”“Lăng Không, ngươi muốn ta nói, lại kêu ta câm miệng, vi phu thực không biết phải làm như thế nào.” Đáng thương hề hề rủ mắt xuống, sợi lông mi dài rung rinh, dường như thật sự chịu phải ủy khuất rất lớn, đến một câu cũng nói không ra lời.“Đây rõ ràng là lạc hồng của trinh nữ.” Ấn đường của Mộ Lăng Không nhăn lại thành đoàn, hy vọng có thể nhờ vào đó mà giảm bớt cảm giác đau nhói này, nàng thực sự là không có trải qua loại sự tình này, nhưng không có nghĩa nàng là đồ ngốc, hoàn toàn không hiểu gì.