Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 45: Ngày sắc phong
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không là khách quý, tất nhiên được đãi ngộ vô cùng tốt, cho dù nhân lực không tính là đầy đủ, chưởng quỹ còn cố ý phân phối một tiểu nhị nhanh nhẹn tháo vát tới phục vụ,khiến cho các khác quý ở Thiên nhã uyển cảm thấy không thấy oan uổng.Nhanh chóng dâng lên trà nóng, bánh ngọt Bát Sắc, bày trên bàn, hài hòa giữa màu hồng hồng lục lục, trông rất đẹp mắt.Tiểu nhị thường thấy trường hợp, đã sớm thấy mọi người tụ tập đông đủ, nhìn người nói chuyện.''Khách quan là từ phương xa tới xem ngày sắc phong của thái tử sao? Nghe chưởng quỹ nói, ngài không đặt phòng trước, nhất định đã tìm nhiều nơi, tốn nhiều sức.''Mộ Lăng Không nhàn nhạt gật đầu một cái, coi như là đáp án.Trên thực tế, nàng cũng tò mò, Đại Đô đã xảy ra chuyện gì sao, cư nhiên khiến cho hết phòng trọ, còn có nhiều người vội vã chạy đến như nàng, tìm kiếm chỗ trú ở khắp nơi.''Hôm nay ta mới đến kinh thành, còn không biết......ngày sắc phong.''''Đến sớm không bằng khéo đến, nói nhỏ mà nghe, mấy ngày gần đây cửu hoàng tử đã được triệu về, hoàng thượng ban thánh chỉ, sai người chọn ngày lành, ô, mùng tám tháng tám, đúng là ba ngày sau.'' Âm thầm đàm luận như vậy là không được cho phép, tiểu nhị cố ý nói giảm âm lượng, nhanh chóng nói xong, vỗ miệng, ''nói quá nhiều rồi.''Mộ Lăng Không móc ra một khối bạc vụn, hào phóng đặt trước mặt tiểu nhị, ''Ta là nữ nhân trong nhà, tới kinh thành để tìm phu quân, tạm thời không có đầu mối, thật sự sợ mình không cẩn thận phạm phải điều cấm kỵ, làm nhiều tiểu nhị ca nhiều lời một chút, tránh cho tương lai gặp phải phiền toái, muốn thoát thân cũng đã muộn.''Quả nhiên là vị khách hào phóng.Ở được phòng trọ cao cấp một ngày ba lượng, ra tay cũng rất rộng rãi, tiểu nhị vốn ăn nói khéo léo, sau khi lấy bạc của nàng, mặt mày càng thêm cong cong.
Mộ Lăng Không là khách quý, tất nhiên được đãi ngộ vô cùng tốt, cho dù nhân lực không tính là đầy đủ, chưởng quỹ còn cố ý phân phối một tiểu nhị nhanh nhẹn tháo vát tới phục vụ,khiến cho các khác quý ở Thiên nhã uyển cảm thấy không thấy oan uổng.
Nhanh chóng dâng lên trà nóng, bánh ngọt Bát Sắc, bày trên bàn, hài hòa giữa màu hồng hồng lục lục, trông rất đẹp mắt.
Tiểu nhị thường thấy trường hợp, đã sớm thấy mọi người tụ tập đông đủ, nhìn người nói chuyện.
''Khách quan là từ phương xa tới xem ngày sắc phong của thái tử sao? Nghe chưởng quỹ nói, ngài không đặt phòng trước, nhất định đã tìm nhiều nơi, tốn nhiều sức.''
Mộ Lăng Không nhàn nhạt gật đầu một cái, coi như là đáp án.
Trên thực tế, nàng cũng tò mò, Đại Đô đã xảy ra chuyện gì sao, cư nhiên khiến cho hết phòng trọ, còn có nhiều người vội vã chạy đến như nàng, tìm kiếm chỗ trú ở khắp nơi.''Hôm nay ta mới đến kinh thành, còn không biết......ngày sắc phong.''
''Đến sớm không bằng khéo đến, nói nhỏ mà nghe, mấy ngày gần đây cửu hoàng tử đã được triệu về, hoàng thượng ban thánh chỉ, sai người chọn ngày lành, ô, mùng tám tháng tám, đúng là ba ngày sau.'' Âm thầm đàm luận như vậy là không được cho phép, tiểu nhị cố ý nói giảm âm lượng, nhanh chóng nói xong, vỗ miệng, ''nói quá nhiều rồi.''
Mộ Lăng Không móc ra một khối bạc vụn, hào phóng đặt trước mặt tiểu nhị, ''Ta là nữ nhân trong nhà, tới kinh thành để tìm phu quân, tạm thời không có đầu mối, thật sự sợ mình không cẩn thận phạm phải điều cấm kỵ, làm nhiều tiểu nhị ca nhiều lời một chút, tránh cho tương lai gặp phải phiền toái, muốn thoát thân cũng đã muộn.''
Quả nhiên là vị khách hào phóng.
Ở được phòng trọ cao cấp một ngày ba lượng, ra tay cũng rất rộng rãi, tiểu nhị vốn ăn nói khéo léo, sau khi lấy bạc của nàng, mặt mày càng thêm cong cong.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không là khách quý, tất nhiên được đãi ngộ vô cùng tốt, cho dù nhân lực không tính là đầy đủ, chưởng quỹ còn cố ý phân phối một tiểu nhị nhanh nhẹn tháo vát tới phục vụ,khiến cho các khác quý ở Thiên nhã uyển cảm thấy không thấy oan uổng.Nhanh chóng dâng lên trà nóng, bánh ngọt Bát Sắc, bày trên bàn, hài hòa giữa màu hồng hồng lục lục, trông rất đẹp mắt.Tiểu nhị thường thấy trường hợp, đã sớm thấy mọi người tụ tập đông đủ, nhìn người nói chuyện.''Khách quan là từ phương xa tới xem ngày sắc phong của thái tử sao? Nghe chưởng quỹ nói, ngài không đặt phòng trước, nhất định đã tìm nhiều nơi, tốn nhiều sức.''Mộ Lăng Không nhàn nhạt gật đầu một cái, coi như là đáp án.Trên thực tế, nàng cũng tò mò, Đại Đô đã xảy ra chuyện gì sao, cư nhiên khiến cho hết phòng trọ, còn có nhiều người vội vã chạy đến như nàng, tìm kiếm chỗ trú ở khắp nơi.''Hôm nay ta mới đến kinh thành, còn không biết......ngày sắc phong.''''Đến sớm không bằng khéo đến, nói nhỏ mà nghe, mấy ngày gần đây cửu hoàng tử đã được triệu về, hoàng thượng ban thánh chỉ, sai người chọn ngày lành, ô, mùng tám tháng tám, đúng là ba ngày sau.'' Âm thầm đàm luận như vậy là không được cho phép, tiểu nhị cố ý nói giảm âm lượng, nhanh chóng nói xong, vỗ miệng, ''nói quá nhiều rồi.''Mộ Lăng Không móc ra một khối bạc vụn, hào phóng đặt trước mặt tiểu nhị, ''Ta là nữ nhân trong nhà, tới kinh thành để tìm phu quân, tạm thời không có đầu mối, thật sự sợ mình không cẩn thận phạm phải điều cấm kỵ, làm nhiều tiểu nhị ca nhiều lời một chút, tránh cho tương lai gặp phải phiền toái, muốn thoát thân cũng đã muộn.''Quả nhiên là vị khách hào phóng.Ở được phòng trọ cao cấp một ngày ba lượng, ra tay cũng rất rộng rãi, tiểu nhị vốn ăn nói khéo léo, sau khi lấy bạc của nàng, mặt mày càng thêm cong cong.