Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 47: Tụ tập lại những nhớ nhung

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không như có điều suy nghĩ, không có tiếp tục hỏi, ánh mắt lóe lên mấy lần, nhắc đến một chuyện khác là vô cùng quan trọng với nàng, ''Xin phiền Tiểu nhị ca giúp ta hỏi thăm tung tích một người, nếu có thể tìm được, phải có hậu tạ."Đầu óc tiểu nhị chuyển biến cực nhanh, có chút lời mở đầu, trong lòng thì đang đếm,''Phu nhân, đang muốn tìm vị trí của phu quân?''"Không sai." Mộ Lăng Không môi mím chặt lại, vẻ u sầu hiện lên trên mũi, ''Chàng không quen với kinh thành, đi đến Đại Đô, phải là dừng chân ở trong khách trọ nào đó.''"Phu nhân yên tâm, đây là việc rất nhỏ, chỉ cần phu quân xác thực là ở đây, trong ba đến năm ngày, nhất định có tin tức.'' Vì phục vụ khách trọ ra tay hào phóng, tuyệt đối là chuyện cả người vui thích, bạc trắng liền đến tay.Sau khi liên tục nói cảm ơn, nàng nói qua tình hình của Tiêu Trúc, miêu tả đại khái dáng dấp của hắn, dặn dò nếu như tiểu nhị phát hiện ra, nhất định phải lập tức trở về nói cho nàng biết.Bên trong gian phòng khôi phục sự yên tĩnh, nàng ngồi một chỗ, thu lại tầm nhìn, đi tới bên cửa sổ, khe khẽ mở.Tiêu Trúc, nên là cách chỗ nàng không xa.Cùng một mảnh dưới bầu trời, dù sao cũng nên có cơ hội gặp mặt.Đợi nàng hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao phó, nàng nhất định cố gắng đi tìm hắn.Cho nàng thời gian nhiều hơn một chút, để tụ tập lại những nhớ nhung.Tiêu Trúc. . .Phu quân của nàng.

Mộ Lăng Không như có điều suy nghĩ, không có tiếp tục hỏi, ánh mắt lóe lên mấy lần, nhắc đến một chuyện khác là vô cùng quan trọng với nàng, ''Xin phiền Tiểu nhị ca giúp ta hỏi thăm tung tích một người, nếu có thể tìm được, phải có hậu tạ."

Đầu óc tiểu nhị chuyển biến cực nhanh, có chút lời mở đầu, trong lòng thì đang đếm,''Phu nhân, đang muốn tìm vị trí của phu quân?''

"Không sai." Mộ Lăng Không môi mím chặt lại, vẻ u sầu hiện lên trên mũi, ''Chàng không quen với kinh thành, đi đến Đại Đô, phải là dừng chân ở trong khách trọ nào đó.''

"Phu nhân yên tâm, đây là việc rất nhỏ, chỉ cần phu quân xác thực là ở đây, trong ba đến năm ngày, nhất định có tin tức.'' Vì phục vụ khách trọ ra tay hào phóng, tuyệt đối là chuyện cả người vui thích, bạc trắng liền đến tay.

Sau khi liên tục nói cảm ơn, nàng nói qua tình hình của Tiêu Trúc, miêu tả đại khái dáng dấp của hắn, dặn dò nếu như tiểu nhị phát hiện ra, nhất định phải lập tức trở về nói cho nàng biết.

Bên trong gian phòng khôi phục sự yên tĩnh, nàng ngồi một chỗ, thu lại tầm nhìn, đi tới bên cửa sổ, khe khẽ mở.

Tiêu Trúc, nên là cách chỗ nàng không xa.

Cùng một mảnh dưới bầu trời, dù sao cũng nên có cơ hội gặp mặt.

Đợi nàng hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao phó, nàng nhất định cố gắng đi tìm hắn.

Cho nàng thời gian nhiều hơn một chút, để tụ tập lại những nhớ nhung.

Tiêu Trúc. . .

Phu quân của nàng.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không như có điều suy nghĩ, không có tiếp tục hỏi, ánh mắt lóe lên mấy lần, nhắc đến một chuyện khác là vô cùng quan trọng với nàng, ''Xin phiền Tiểu nhị ca giúp ta hỏi thăm tung tích một người, nếu có thể tìm được, phải có hậu tạ."Đầu óc tiểu nhị chuyển biến cực nhanh, có chút lời mở đầu, trong lòng thì đang đếm,''Phu nhân, đang muốn tìm vị trí của phu quân?''"Không sai." Mộ Lăng Không môi mím chặt lại, vẻ u sầu hiện lên trên mũi, ''Chàng không quen với kinh thành, đi đến Đại Đô, phải là dừng chân ở trong khách trọ nào đó.''"Phu nhân yên tâm, đây là việc rất nhỏ, chỉ cần phu quân xác thực là ở đây, trong ba đến năm ngày, nhất định có tin tức.'' Vì phục vụ khách trọ ra tay hào phóng, tuyệt đối là chuyện cả người vui thích, bạc trắng liền đến tay.Sau khi liên tục nói cảm ơn, nàng nói qua tình hình của Tiêu Trúc, miêu tả đại khái dáng dấp của hắn, dặn dò nếu như tiểu nhị phát hiện ra, nhất định phải lập tức trở về nói cho nàng biết.Bên trong gian phòng khôi phục sự yên tĩnh, nàng ngồi một chỗ, thu lại tầm nhìn, đi tới bên cửa sổ, khe khẽ mở.Tiêu Trúc, nên là cách chỗ nàng không xa.Cùng một mảnh dưới bầu trời, dù sao cũng nên có cơ hội gặp mặt.Đợi nàng hoàn thành nhiệm vụ sư phụ giao phó, nàng nhất định cố gắng đi tìm hắn.Cho nàng thời gian nhiều hơn một chút, để tụ tập lại những nhớ nhung.Tiêu Trúc. . .Phu quân của nàng.

Quyển 1 - Chương 47: Tụ tập lại những nhớ nhung