Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 54: Ngay cả phụ hoàng của mình cũng tính kế
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nghịch tử, con bất hiếu, đứa con hư!Lại dám đào hố cho ông nhảy, ngay cả phụ hoàng của mình cũng tính kế.Đế Tuấn cẩn thận tỉ mỉ, khấu tạ xong, lấy lý do cáo biệt, dù thế nào đi nữa, ông một mực ho khan, cũng không có thời gian giáo huấn.Thánh chỉ tới tay, cũng xem như là một chuyện tốt.Về phần có làm thái tử hay không, căn bản cũng không coi là chuyện quan trọng.Đi một bước thì nhìn một bước...................Đã quá nửa đêm, một cái bóng đen thoát ra từ bức tường, thân pháp cực nhanh, trong vòng mấy cái hít thở đã không thấy bóng dáng đâu.Mộ Lăng Không chọn phần lớn là đường nhỏ vắng vẻ, tránh quan quân tuần tra, nhẹ nhàng đến gần hoàng cung.Sư phụ ra lệnh là yêu cầu nàng nghĩ mọi biện pháp, vào cung diệt trừ hoàng hậu, chỉ cần hoàn thành chuyện này, liền cho phép nàng rời núi, từ đó không có quan hệ với sư môn.Mặc dù chuyến này mạo hiểm, nàng còn tiếp nhận hớn hở, nếu dùng chuyện này để trả ơn dưỡng dục, về sau sư phụ sẽ không cần thay nàng gây sóng gió trên giang hồ, cũng đáng giá.Ngày trước có thể cô độc, không thèm để ý đến tương lai.Nhưng bây giờ, nàng đã có căn nhà ấm áp, còn có phu quân không thể an tâm, tương lai có thể có 12 đứa trẻ, 6 trai 6 gái, chuyện này sẽ chiếm thời gian dài của nàng.Trước đó, nàng phải để cho cuộc sống trở về với bình thường.Từ tiểu ma nữ trên giang hồ biến thành tiểu phu nhân bình thường, nhưng nàng muốn trả cái giá cao, phải liều chết để hoàn thành.Vì Tiêu Trúc, mạo hiểm tính mạng, một mình xông vào cấm cung cũng không sao.Nàng cũng không chịu giết người, không muốn trên tay dính máu tanh khó có thể rửa sạch.Nhưng lần này là không giống.Nghĩ thử một lần cái nguyện vọng mãnh liệt như thế, dù là đánh đổi cái giá là mạng sống, cũng không sao.Càng tiếp cận hoàng cung, càng cảm thấy một cỗ hơi thở cuồng đại, mặt không biến sắc núp ở chỗ tối, bảo vệ lấy sự yên tĩnh tuyệt đối của hoàng cung.
Nghịch tử, con bất hiếu, đứa con hư!
Lại dám đào hố cho ông nhảy, ngay cả phụ hoàng của mình cũng tính kế.
Đế Tuấn cẩn thận tỉ mỉ, khấu tạ xong, lấy lý do cáo biệt, dù thế nào đi nữa, ông một mực ho khan, cũng không có thời gian giáo huấn.
Thánh chỉ tới tay, cũng xem như là một chuyện tốt.
Về phần có làm thái tử hay không, căn bản cũng không coi là chuyện quan trọng.
Đi một bước thì nhìn một bước.
..................
Đã quá nửa đêm, một cái bóng đen thoát ra từ bức tường, thân pháp cực nhanh, trong vòng mấy cái hít thở đã không thấy bóng dáng đâu.
Mộ Lăng Không chọn phần lớn là đường nhỏ vắng vẻ, tránh quan quân tuần tra, nhẹ nhàng đến gần hoàng cung.
Sư phụ ra lệnh là yêu cầu nàng nghĩ mọi biện pháp, vào cung diệt trừ hoàng hậu, chỉ cần hoàn thành chuyện này, liền cho phép nàng rời núi, từ đó không có quan hệ với sư môn.
Mặc dù chuyến này mạo hiểm, nàng còn tiếp nhận hớn hở, nếu dùng chuyện này để trả ơn dưỡng dục, về sau sư phụ sẽ không cần thay nàng gây sóng gió trên giang hồ, cũng đáng giá.
Ngày trước có thể cô độc, không thèm để ý đến tương lai.
Nhưng bây giờ, nàng đã có căn nhà ấm áp, còn có phu quân không thể an tâm, tương lai có thể có 12 đứa trẻ, 6 trai 6 gái, chuyện này sẽ chiếm thời gian dài của nàng.
Trước đó, nàng phải để cho cuộc sống trở về với bình thường.
Từ tiểu ma nữ trên giang hồ biến thành tiểu phu nhân bình thường, nhưng nàng muốn trả cái giá cao, phải liều chết để hoàn thành.
Vì Tiêu Trúc, mạo hiểm tính mạng, một mình xông vào cấm cung cũng không sao.
Nàng cũng không chịu giết người, không muốn trên tay dính máu tanh khó có thể rửa sạch.
Nhưng lần này là không giống.
Nghĩ thử một lần cái nguyện vọng mãnh liệt như thế, dù là đánh đổi cái giá là mạng sống, cũng không sao.
Càng tiếp cận hoàng cung, càng cảm thấy một cỗ hơi thở cuồng đại, mặt không biến sắc núp ở chỗ tối, bảo vệ lấy sự yên tĩnh tuyệt đối của hoàng cung.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nghịch tử, con bất hiếu, đứa con hư!Lại dám đào hố cho ông nhảy, ngay cả phụ hoàng của mình cũng tính kế.Đế Tuấn cẩn thận tỉ mỉ, khấu tạ xong, lấy lý do cáo biệt, dù thế nào đi nữa, ông một mực ho khan, cũng không có thời gian giáo huấn.Thánh chỉ tới tay, cũng xem như là một chuyện tốt.Về phần có làm thái tử hay không, căn bản cũng không coi là chuyện quan trọng.Đi một bước thì nhìn một bước...................Đã quá nửa đêm, một cái bóng đen thoát ra từ bức tường, thân pháp cực nhanh, trong vòng mấy cái hít thở đã không thấy bóng dáng đâu.Mộ Lăng Không chọn phần lớn là đường nhỏ vắng vẻ, tránh quan quân tuần tra, nhẹ nhàng đến gần hoàng cung.Sư phụ ra lệnh là yêu cầu nàng nghĩ mọi biện pháp, vào cung diệt trừ hoàng hậu, chỉ cần hoàn thành chuyện này, liền cho phép nàng rời núi, từ đó không có quan hệ với sư môn.Mặc dù chuyến này mạo hiểm, nàng còn tiếp nhận hớn hở, nếu dùng chuyện này để trả ơn dưỡng dục, về sau sư phụ sẽ không cần thay nàng gây sóng gió trên giang hồ, cũng đáng giá.Ngày trước có thể cô độc, không thèm để ý đến tương lai.Nhưng bây giờ, nàng đã có căn nhà ấm áp, còn có phu quân không thể an tâm, tương lai có thể có 12 đứa trẻ, 6 trai 6 gái, chuyện này sẽ chiếm thời gian dài của nàng.Trước đó, nàng phải để cho cuộc sống trở về với bình thường.Từ tiểu ma nữ trên giang hồ biến thành tiểu phu nhân bình thường, nhưng nàng muốn trả cái giá cao, phải liều chết để hoàn thành.Vì Tiêu Trúc, mạo hiểm tính mạng, một mình xông vào cấm cung cũng không sao.Nàng cũng không chịu giết người, không muốn trên tay dính máu tanh khó có thể rửa sạch.Nhưng lần này là không giống.Nghĩ thử một lần cái nguyện vọng mãnh liệt như thế, dù là đánh đổi cái giá là mạng sống, cũng không sao.Càng tiếp cận hoàng cung, càng cảm thấy một cỗ hơi thở cuồng đại, mặt không biến sắc núp ở chỗ tối, bảo vệ lấy sự yên tĩnh tuyệt đối của hoàng cung.