Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 56: Muốn đi? Đừng mơ
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Lần đầu đến, cư nhiên liền lộ hành tung, nàng không nói gì, khẽ nguyền rủa mấy tiếng, quyết định rút lui thật nhanh.Bất luận như thế nào, cũng không thể bị bắt.Đáng tiếc, nàng cũng không biết, những thứ này sống an nhàn sung sướng đã lâu, các cao thủ mỗi ngày đi tới đi lui 'trông nhà' đã không gặp thích khách giống như vậy, một hơi thở của nàng đã tiết lộ, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người, bốn phương tám hướng, phong kín tất cả đường đi.Nghĩ đến? Có thể.Muốn đi? Đừng mơ.Lúc đầu nàng còn thành thạo, rất nhanh, liền bị đuổi luân phiên mà thở hồng hộc, những cao thủ võ công cao cường, sợ là hôm nay nàng sẽ phải ngã ở chỗ này.Bả vai đau nhức, từng trận đánh tới, người nàng đã sớm ướt đẫm, có chút là mồ hôi lạnh do bị thương, có chút mồ hôi nóng thấm ra ngoài, quần áo đã dính hết vào người.Mới đặt chân để th* d*c, liền lại bị người khác phát hiện, vài chục thanh vũ khí sắc bén bổ tới nàng, nàng tìm đúng hướng, phóng nhẹ nhàng lên tường cao, hoảng hốt bỏ chạy về phía trong của Cấm cung.Đế Tuấn đang chuẩn bị ngủ, bỗng nhiên có người báo cáo, thích khách vào nội cung, đang toàn lực vây quét.Miệng hắn hếch lên, lộ ra một nụ cười với ý châm chọc, đang định hoàn toàn không chú ý đến, lại lơ đãng nhìn thấy một thân hình quen thuộc, từ cửa sổ chính khắc hoa hồng bay vọt sang.Vẻ quen thuộc này ở sâu trong tâm hồn hắn, khiến hắn lập tức nhận ra người đó.Mày kiếm xiết chặt (nhăn cả khuôn mặt), thân hình hóa thành môt tàn ảnh, toát ra mấy cái trên không, giương cách lớn nhào tới.(em cũng không biết thế võ này @@)Mà giờ khắc này, nàng đã hãm sâu vào nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời, võ công của nàng cường đại, cao thủ đại nội đuổi theo nàng không thể không thể hiện hết võ công, nếu sơ ý một chút, nàng sẽ chạy thoát mất.Không biết sau bao nhiêu lần chém giết, lại có hơn mười lưỡi dao sắc bén phát ra ánh sáng sắc lạnh, từ bốn phương tám hướng hướng hướng nàng đâm tới.
Lần đầu đến, cư nhiên liền lộ hành tung, nàng không nói gì, khẽ nguyền rủa mấy tiếng, quyết định rút lui thật nhanh.
Bất luận như thế nào, cũng không thể bị bắt.
Đáng tiếc, nàng cũng không biết, những thứ này sống an nhàn sung sướng đã lâu, các cao thủ mỗi ngày đi tới đi lui 'trông nhà' đã không gặp thích khách giống như vậy, một hơi thở của nàng đã tiết lộ, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người, bốn phương tám hướng, phong kín tất cả đường đi.
Nghĩ đến? Có thể.
Muốn đi? Đừng mơ.
Lúc đầu nàng còn thành thạo, rất nhanh, liền bị đuổi luân phiên mà thở hồng hộc, những cao thủ võ công cao cường, sợ là hôm nay nàng sẽ phải ngã ở chỗ này.
Bả vai đau nhức, từng trận đánh tới, người nàng đã sớm ướt đẫm, có chút là mồ hôi lạnh do bị thương, có chút mồ hôi nóng thấm ra ngoài, quần áo đã dính hết vào người.
Mới đặt chân để th* d*c, liền lại bị người khác phát hiện, vài chục thanh vũ khí sắc bén bổ tới nàng, nàng tìm đúng hướng, phóng nhẹ nhàng lên tường cao, hoảng hốt bỏ chạy về phía trong của Cấm cung.
Đế Tuấn đang chuẩn bị ngủ, bỗng nhiên có người báo cáo, thích khách vào nội cung, đang toàn lực vây quét.
Miệng hắn hếch lên, lộ ra một nụ cười với ý châm chọc, đang định hoàn toàn không chú ý đến, lại lơ đãng nhìn thấy một thân hình quen thuộc, từ cửa sổ chính khắc hoa hồng bay vọt sang.
Vẻ quen thuộc này ở sâu trong tâm hồn hắn, khiến hắn lập tức nhận ra người đó.
Mày kiếm xiết chặt (nhăn cả khuôn mặt), thân hình hóa thành môt tàn ảnh, toát ra mấy cái trên không, giương cách lớn nhào tới.
(em cũng không biết thế võ này @@)
Mà giờ khắc này, nàng đã hãm sâu vào nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời, võ công của nàng cường đại, cao thủ đại nội đuổi theo nàng không thể không thể hiện hết võ công, nếu sơ ý một chút, nàng sẽ chạy thoát mất.
Không biết sau bao nhiêu lần chém giết, lại có hơn mười lưỡi dao sắc bén phát ra ánh sáng sắc lạnh, từ bốn phương tám hướng hướng hướng nàng đâm tới.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Lần đầu đến, cư nhiên liền lộ hành tung, nàng không nói gì, khẽ nguyền rủa mấy tiếng, quyết định rút lui thật nhanh.Bất luận như thế nào, cũng không thể bị bắt.Đáng tiếc, nàng cũng không biết, những thứ này sống an nhàn sung sướng đã lâu, các cao thủ mỗi ngày đi tới đi lui 'trông nhà' đã không gặp thích khách giống như vậy, một hơi thở của nàng đã tiết lộ, lập tức thu hút sự chú ý của nhiều người, bốn phương tám hướng, phong kín tất cả đường đi.Nghĩ đến? Có thể.Muốn đi? Đừng mơ.Lúc đầu nàng còn thành thạo, rất nhanh, liền bị đuổi luân phiên mà thở hồng hộc, những cao thủ võ công cao cường, sợ là hôm nay nàng sẽ phải ngã ở chỗ này.Bả vai đau nhức, từng trận đánh tới, người nàng đã sớm ướt đẫm, có chút là mồ hôi lạnh do bị thương, có chút mồ hôi nóng thấm ra ngoài, quần áo đã dính hết vào người.Mới đặt chân để th* d*c, liền lại bị người khác phát hiện, vài chục thanh vũ khí sắc bén bổ tới nàng, nàng tìm đúng hướng, phóng nhẹ nhàng lên tường cao, hoảng hốt bỏ chạy về phía trong của Cấm cung.Đế Tuấn đang chuẩn bị ngủ, bỗng nhiên có người báo cáo, thích khách vào nội cung, đang toàn lực vây quét.Miệng hắn hếch lên, lộ ra một nụ cười với ý châm chọc, đang định hoàn toàn không chú ý đến, lại lơ đãng nhìn thấy một thân hình quen thuộc, từ cửa sổ chính khắc hoa hồng bay vọt sang.Vẻ quen thuộc này ở sâu trong tâm hồn hắn, khiến hắn lập tức nhận ra người đó.Mày kiếm xiết chặt (nhăn cả khuôn mặt), thân hình hóa thành môt tàn ảnh, toát ra mấy cái trên không, giương cách lớn nhào tới.(em cũng không biết thế võ này @@)Mà giờ khắc này, nàng đã hãm sâu vào nguy cơ lớn nhất trong cuộc đời, võ công của nàng cường đại, cao thủ đại nội đuổi theo nàng không thể không thể hiện hết võ công, nếu sơ ý một chút, nàng sẽ chạy thoát mất.Không biết sau bao nhiêu lần chém giết, lại có hơn mười lưỡi dao sắc bén phát ra ánh sáng sắc lạnh, từ bốn phương tám hướng hướng hướng nàng đâm tới.