Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 1 - Chương 60: Không đợi kịp liền leo lên thân

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Nương tử, không cần quan tâm ai kêu nàng tới, cái ý niệm này cũng không hay a, quan hệ mẹ chồng nàng dâu từ xưa liền chung đụng khó khăn, xem ra nàng được, không có biết rõ thân phận chân thật của phu quân, lại muốn giết bà trước, đây không phải là làm khó ta sao.''Cởi giày, bò lên giường, thận trọng ôm nàng vào trong ngực, hắn thỏa mãn thở dài một hơi, mở rộng tứ chi.Vô luận như thế nào, có thể nói gặp nàng trước là tốt.Về phần trong lúc vô tình phát hiện chuyện phiền toái, không ngại ngày mai lại gặp chuyện đau đầu, nàng gả cho hắn, chính là tránh nhiệm của hắn, cũng là thời điểm nên 'khai thành' nói một chút.Ngày mai. . . Ngày mai rồi hãy nói.Hắn mỉm cười khép mắt, tâm tình sảng khoái vui vẻ, từng mùi hương nữ nhi bay vào mũi, trêu chọc giác quan của hắn, Đế Tuấn chợt phát hiện, thật ra thì ngủ trong hoàng cung cũng không khó như trong tưởng tượng.Hôm sau, trong cảm giác run rẩy từng trận tê tê ngứa ngứa nàng có tri giác lại.Có một cái đầu chui vào ngực nàng, tóc ngắn như gai làm da của nàng đau, mơ mơ màng màng, nàng khẽ phát ra tiếng dễ nghe, chân ngọc theo thói quen để lên chiếc eo thon của đối phương, đang định nghênh hợp, nhưng chợt nhớ tới việc xảy ra ngày hôm qua.Nàng dạ thám hoàng cung, không cẩn thận kinh động thủ vệ, vốn định chạy ra, lại nhầm phương hướng.Trong lúc đánh nhau, bị chém một nhát trên vai, sau đó, sau đó, thời điểm nàng bị loạn đao chém chết, nghe thấy âm thanh của Tiêu Trúc.Đó nhất định là ảo giác, làm sao hắn có thể vừa vặn xuất hiện trong hoàng cung.Ah?Rốt cuộc nàng phát hiện có người chờ không kịp, đặt lên thân, hôn cổ của nàng, v**t v* từ trên xuống dưới.Tóc gáy của nàng bắt đầu phát nổ, không để ý bả vai vẫn còn ở đau, dùng tay chân kháng cự.

''Nương tử, không cần quan tâm ai kêu nàng tới, cái ý niệm này cũng không hay a, quan hệ mẹ chồng nàng dâu từ xưa liền chung đụng khó khăn, xem ra nàng được, không có biết rõ thân phận chân thật của phu quân, lại muốn giết bà trước, đây không phải là làm khó ta sao.''

Cởi giày, bò lên giường, thận trọng ôm nàng vào trong ngực, hắn thỏa mãn thở dài một hơi, mở rộng tứ chi.

Vô luận như thế nào, có thể nói gặp nàng trước là tốt.

Về phần trong lúc vô tình phát hiện chuyện phiền toái, không ngại ngày mai lại gặp chuyện đau đầu, nàng gả cho hắn, chính là tránh nhiệm của hắn, cũng là thời điểm nên 'khai thành' nói một chút.

Ngày mai. . . Ngày mai rồi hãy nói.

Hắn mỉm cười khép mắt, tâm tình sảng khoái vui vẻ, từng mùi hương nữ nhi bay vào mũi, trêu chọc giác quan của hắn, Đế Tuấn chợt phát hiện, thật ra thì ngủ trong hoàng cung cũng không khó như trong tưởng tượng.

Hôm sau, trong cảm giác run rẩy từng trận tê tê ngứa ngứa nàng có tri giác lại.

Có một cái đầu chui vào ngực nàng, tóc ngắn như gai làm da của nàng đau, mơ mơ màng màng, nàng khẽ phát ra tiếng dễ nghe, chân ngọc theo thói quen để lên chiếc eo thon của đối phương, đang định nghênh hợp, nhưng chợt nhớ tới việc xảy ra ngày hôm qua.

Nàng dạ thám hoàng cung, không cẩn thận kinh động thủ vệ, vốn định chạy ra, lại nhầm phương hướng.

Trong lúc đánh nhau, bị chém một nhát trên vai, sau đó, sau đó, thời điểm nàng bị loạn đao chém chết, nghe thấy âm thanh của Tiêu Trúc.

Đó nhất định là ảo giác, làm sao hắn có thể vừa vặn xuất hiện trong hoàng cung.

Ah?

Rốt cuộc nàng phát hiện có người chờ không kịp, đặt lên thân, hôn cổ của nàng, v**t v* từ trên xuống dưới.

Tóc gáy của nàng bắt đầu phát nổ, không để ý bả vai vẫn còn ở đau, dùng tay chân kháng cự.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Nương tử, không cần quan tâm ai kêu nàng tới, cái ý niệm này cũng không hay a, quan hệ mẹ chồng nàng dâu từ xưa liền chung đụng khó khăn, xem ra nàng được, không có biết rõ thân phận chân thật của phu quân, lại muốn giết bà trước, đây không phải là làm khó ta sao.''Cởi giày, bò lên giường, thận trọng ôm nàng vào trong ngực, hắn thỏa mãn thở dài một hơi, mở rộng tứ chi.Vô luận như thế nào, có thể nói gặp nàng trước là tốt.Về phần trong lúc vô tình phát hiện chuyện phiền toái, không ngại ngày mai lại gặp chuyện đau đầu, nàng gả cho hắn, chính là tránh nhiệm của hắn, cũng là thời điểm nên 'khai thành' nói một chút.Ngày mai. . . Ngày mai rồi hãy nói.Hắn mỉm cười khép mắt, tâm tình sảng khoái vui vẻ, từng mùi hương nữ nhi bay vào mũi, trêu chọc giác quan của hắn, Đế Tuấn chợt phát hiện, thật ra thì ngủ trong hoàng cung cũng không khó như trong tưởng tượng.Hôm sau, trong cảm giác run rẩy từng trận tê tê ngứa ngứa nàng có tri giác lại.Có một cái đầu chui vào ngực nàng, tóc ngắn như gai làm da của nàng đau, mơ mơ màng màng, nàng khẽ phát ra tiếng dễ nghe, chân ngọc theo thói quen để lên chiếc eo thon của đối phương, đang định nghênh hợp, nhưng chợt nhớ tới việc xảy ra ngày hôm qua.Nàng dạ thám hoàng cung, không cẩn thận kinh động thủ vệ, vốn định chạy ra, lại nhầm phương hướng.Trong lúc đánh nhau, bị chém một nhát trên vai, sau đó, sau đó, thời điểm nàng bị loạn đao chém chết, nghe thấy âm thanh của Tiêu Trúc.Đó nhất định là ảo giác, làm sao hắn có thể vừa vặn xuất hiện trong hoàng cung.Ah?Rốt cuộc nàng phát hiện có người chờ không kịp, đặt lên thân, hôn cổ của nàng, v**t v* từ trên xuống dưới.Tóc gáy của nàng bắt đầu phát nổ, không để ý bả vai vẫn còn ở đau, dùng tay chân kháng cự.

Quyển 1 - Chương 60: Không đợi kịp liền leo lên thân