Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 71: Nô lệ của vợ
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn chỉ có thể tự mình ra trận, múc từng muỗng từng muỗng đưa đến bên môi nàng, thật may là tâm tình nàng giờ phút này lộn xộn, nhưng không có ý giận chó đánh mèo, hết sức nể tình húp từng ngụm lớn, chỉ là không có tâm tình thưởng thức hương vị trong đó.Kế lót bụng, hắn làm tiếp tục, không nhanh chóng, lúc tâm tình không tốt, ăn đồ dễ dàng đi đến lòng, nếu chuyện gì sớm muộn cũng phải đến, hắn không ngại sớm một lúc.Hắng giọng một cái, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ảo não cười khổ, ''Nương tử, vi phu có thể hay không. . . Có thể hay không. . . điểm huyện đạo của nàng lần nữa, a, lúc này cũng chỉ là tạm thời che lại võ công của nàng mà thôi, ta sợ. . . Đợi lát nữa nói xong rồi, nàng quýnh lên, lại đánh không lại ta, vì vậy bộ dáng sẽ điên lên mất.'' Làm bộ đáng thương kéo kéo tay áo của nàng, Đế Tuấn không biết xấu hổ bắt đầu rót thuốc mê, "Nương tử, chúng ta cửu biệt trọng phùng, mới vừa gặp mặt, vi phu thật không muốn vì một chút hiểu lầm nho nhỏ mà khiến chúng ta phân ly. Khinh công của nàng rất tốt, để bảo đảm an toàn, vi phu cũng chỉ có. . . Đắc tội."Khiếp sợ đem bàn tay đưa tới, bộ dáng mềm yếu, nô lệ của vợ, thận trọng quan sát phản ứng của nàng, giống như nàng hơi kháng cự một chút, hắn lập tức sẽ rụt cổ trở lại, cũng không dám có lòng mạo phạm.Mộ Lăng Không không có tránh né.Một đôi mắt phượng xinh đạp khác thường, nơi nào đó có hàn băng lạnh lẽo đang lẩn trốn.Nàng đã sắp bị mất kiên trì do hắn dài dòng giải hòa.Nói nhảm nhiều như vậy, thật ra thì chỉ đại biểu một sự kiện, hắn đang chột dạ.Không nghĩ đến tột cùng hắn che giấu chuyện kinh thiên động địa gì..............Võ công của nàng đã bị khóa, thành một cô nương bình thường, không có hơi sức đánh nhau, không có thể lực chạy trốn, trừ ánh mắt bén nhọn, ngoài ra không còn gì khác.
Hắn chỉ có thể tự mình ra trận, múc từng muỗng từng muỗng đưa đến bên môi nàng, thật may là tâm tình nàng giờ phút này lộn xộn, nhưng không có ý giận chó đánh mèo, hết sức nể tình húp từng ngụm lớn, chỉ là không có tâm tình thưởng thức hương vị trong đó.
Kế lót bụng, hắn làm tiếp tục, không nhanh chóng, lúc tâm tình không tốt, ăn đồ dễ dàng đi đến lòng, nếu chuyện gì sớm muộn cũng phải đến, hắn không ngại sớm một lúc.
Hắng giọng một cái, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ảo não cười khổ, ''Nương tử, vi phu có thể hay không. . . Có thể hay không. . . điểm huyện đạo của nàng lần nữa, a, lúc này cũng chỉ là tạm thời che lại võ công của nàng mà thôi, ta sợ. . . Đợi lát nữa nói xong rồi, nàng quýnh lên, lại đánh không lại ta, vì vậy bộ dáng sẽ điên lên mất.'' Làm bộ đáng thương kéo kéo tay áo của nàng, Đế Tuấn không biết xấu hổ bắt đầu rót thuốc mê, "Nương tử, chúng ta cửu biệt trọng phùng, mới vừa gặp mặt, vi phu thật không muốn vì một chút hiểu lầm nho nhỏ mà khiến chúng ta phân ly. Khinh công của nàng rất tốt, để bảo đảm an toàn, vi phu cũng chỉ có. . . Đắc tội."
Khiếp sợ đem bàn tay đưa tới, bộ dáng mềm yếu, nô lệ của vợ, thận trọng quan sát phản ứng của nàng, giống như nàng hơi kháng cự một chút, hắn lập tức sẽ rụt cổ trở lại, cũng không dám có lòng mạo phạm.
Mộ Lăng Không không có tránh né.
Một đôi mắt phượng xinh đạp khác thường, nơi nào đó có hàn băng lạnh lẽo đang lẩn trốn.
Nàng đã sắp bị mất kiên trì do hắn dài dòng giải hòa.
Nói nhảm nhiều như vậy, thật ra thì chỉ đại biểu một sự kiện, hắn đang chột dạ.
Không nghĩ đến tột cùng hắn che giấu chuyện kinh thiên động địa gì.
.............
Võ công của nàng đã bị khóa, thành một cô nương bình thường, không có hơi sức đánh nhau, không có thể lực chạy trốn, trừ ánh mắt bén nhọn, ngoài ra không còn gì khác.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Hắn chỉ có thể tự mình ra trận, múc từng muỗng từng muỗng đưa đến bên môi nàng, thật may là tâm tình nàng giờ phút này lộn xộn, nhưng không có ý giận chó đánh mèo, hết sức nể tình húp từng ngụm lớn, chỉ là không có tâm tình thưởng thức hương vị trong đó.Kế lót bụng, hắn làm tiếp tục, không nhanh chóng, lúc tâm tình không tốt, ăn đồ dễ dàng đi đến lòng, nếu chuyện gì sớm muộn cũng phải đến, hắn không ngại sớm một lúc.Hắng giọng một cái, hắn chậm rãi ngẩng đầu lên, ảo não cười khổ, ''Nương tử, vi phu có thể hay không. . . Có thể hay không. . . điểm huyện đạo của nàng lần nữa, a, lúc này cũng chỉ là tạm thời che lại võ công của nàng mà thôi, ta sợ. . . Đợi lát nữa nói xong rồi, nàng quýnh lên, lại đánh không lại ta, vì vậy bộ dáng sẽ điên lên mất.'' Làm bộ đáng thương kéo kéo tay áo của nàng, Đế Tuấn không biết xấu hổ bắt đầu rót thuốc mê, "Nương tử, chúng ta cửu biệt trọng phùng, mới vừa gặp mặt, vi phu thật không muốn vì một chút hiểu lầm nho nhỏ mà khiến chúng ta phân ly. Khinh công của nàng rất tốt, để bảo đảm an toàn, vi phu cũng chỉ có. . . Đắc tội."Khiếp sợ đem bàn tay đưa tới, bộ dáng mềm yếu, nô lệ của vợ, thận trọng quan sát phản ứng của nàng, giống như nàng hơi kháng cự một chút, hắn lập tức sẽ rụt cổ trở lại, cũng không dám có lòng mạo phạm.Mộ Lăng Không không có tránh né.Một đôi mắt phượng xinh đạp khác thường, nơi nào đó có hàn băng lạnh lẽo đang lẩn trốn.Nàng đã sắp bị mất kiên trì do hắn dài dòng giải hòa.Nói nhảm nhiều như vậy, thật ra thì chỉ đại biểu một sự kiện, hắn đang chột dạ.Không nghĩ đến tột cùng hắn che giấu chuyện kinh thiên động địa gì..............Võ công của nàng đã bị khóa, thành một cô nương bình thường, không có hơi sức đánh nhau, không có thể lực chạy trốn, trừ ánh mắt bén nhọn, ngoài ra không còn gì khác.