Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 73: Không có một chuyện nào là thật
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Cái lão kia làm sư phụ của vi phu ép vi phu thề trước mặt của phật tổ, biện pháp duy nhất muốn xuống núi của cuộc đời này chính là đánh hắn nằm xuống, nương tử, lúc ấy vi phu thật đáng thương, đừng xem lão hòa thượng kia đã trăm tuổi, nhưng càng sống càng yêu nghiệt, võ công cao đến mức độ b**n th** b**n th** b**n th**, ta phí sức học tập, cố gắng tăng thêm võ công, mới nguy hiểm thắng được.''"Tóc là xảy ra chuyện gì?'' nàng vẫn chú ý chuyện này, nàng bị hắn lừa đến thảm, từ trong ra ngoài, sẽ không có một chuyện nào là thật.Mà lúc đầu gặp, đầu trọc và tăng bào, là nguyên nhân lớn nhât gạt nàng."Ta còn có một đệ đệ cùng cha khác mẹ, tên gọi Thái Nhất, năm đó cũng bị lão hòa thượng kia lừa gạt vào trong miếu, tiểu tử này nhỏ tuổi hơn ta, nhưng điểm gian lại nhiều không dứt, ngày xuống núi hôm đó, chúng ta đánh cuộc, vi phu thua, giá chính là cạo trọc, đổi hòa thượng, làm hòa thượng ba tháng.''Một tiếng hút không khí, hai mắt nàng bỗng nhiên trợn tròn, "Còn có người giảo hoạt hơn so với ngươi.''Một hớp nước trà của hắn phun ra thật xa, may mà quay đầu kịp thời, mới không có gây họa tới bàn mỹ thực.Ho khan một hồi lâu, mu bàn tay biến mất nước đọng, hắn kêu oan, ''Nương tử, vi phu rõ ràng là trung thực, người đang hoàng thiện lương, nàng không thể so sánh ta với cái tên gia hỏa kia, chờ sau này nàng gặp hắn liền biết, ánh mắt tìm nam nhân có bao nhiêu anh minh.'' Dừng một chút, lại vỗ vỗ miệng, hứ mấy cái, "Vi phu thu hồi lời nói vừa rồi, Thái Nhất không thấy cũng được, chờ chuyện bên này chấm dứt, chúng ta liền lặng lẽ tránh đi, ra ngoài tiêu diêu tự tại, sau đó không cho hắn thấy nàng cả đời , hắc hắc."Chỉ có bộ dạng như vậy mới là an toàn nhất.Mộ Lăng Không bẹt bẹt miệng (mở miệng) ''Một câu nói thật cũng không có, người đàng hoàng, tiếp tục thẳng thắn đi, ngươi còn lừa ta cái gì?"Nàng đối với chuyện đệ đệ, một chút hứng thú cũng không có, bây giờ nói chính là chuyện của hắn, khỏi phải nghĩ đến nói sang chuyện khác.
''Cái lão kia làm sư phụ của vi phu ép vi phu thề trước mặt của phật tổ, biện pháp duy nhất muốn xuống núi của cuộc đời này chính là đánh hắn nằm xuống, nương tử, lúc ấy vi phu thật đáng thương, đừng xem lão hòa thượng kia đã trăm tuổi, nhưng càng sống càng yêu nghiệt, võ công cao đến mức độ b**n th** b**n th** b**n th**, ta phí sức học tập, cố gắng tăng thêm võ công, mới nguy hiểm thắng được.''
"Tóc là xảy ra chuyện gì?'' nàng vẫn chú ý chuyện này, nàng bị hắn lừa đến thảm, từ trong ra ngoài, sẽ không có một chuyện nào là thật.
Mà lúc đầu gặp, đầu trọc và tăng bào, là nguyên nhân lớn nhât gạt nàng.
"Ta còn có một đệ đệ cùng cha khác mẹ, tên gọi Thái Nhất, năm đó cũng bị lão hòa thượng kia lừa gạt vào trong miếu, tiểu tử này nhỏ tuổi hơn ta, nhưng điểm gian lại nhiều không dứt, ngày xuống núi hôm đó, chúng ta đánh cuộc, vi phu thua, giá chính là cạo trọc, đổi hòa thượng, làm hòa thượng ba tháng.''
Một tiếng hút không khí, hai mắt nàng bỗng nhiên trợn tròn, "Còn có người giảo hoạt hơn so với ngươi.''
Một hớp nước trà của hắn phun ra thật xa, may mà quay đầu kịp thời, mới không có gây họa tới bàn mỹ thực.
Ho khan một hồi lâu, mu bàn tay biến mất nước đọng, hắn kêu oan, ''Nương tử, vi phu rõ ràng là trung thực, người đang hoàng thiện lương, nàng không thể so sánh ta với cái tên gia hỏa kia, chờ sau này nàng gặp hắn liền biết, ánh mắt tìm nam nhân có bao nhiêu anh minh.'' Dừng một chút, lại vỗ vỗ miệng, hứ mấy cái, "Vi phu thu hồi lời nói vừa rồi, Thái Nhất không thấy cũng được, chờ chuyện bên này chấm dứt, chúng ta liền lặng lẽ tránh đi, ra ngoài tiêu diêu tự tại, sau đó không cho hắn thấy nàng cả đời , hắc hắc."
Chỉ có bộ dạng như vậy mới là an toàn nhất.
Mộ Lăng Không bẹt bẹt miệng (mở miệng) ''Một câu nói thật cũng không có, người đàng hoàng, tiếp tục thẳng thắn đi, ngươi còn lừa ta cái gì?"
Nàng đối với chuyện đệ đệ, một chút hứng thú cũng không có, bây giờ nói chính là chuyện của hắn, khỏi phải nghĩ đến nói sang chuyện khác.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Cái lão kia làm sư phụ của vi phu ép vi phu thề trước mặt của phật tổ, biện pháp duy nhất muốn xuống núi của cuộc đời này chính là đánh hắn nằm xuống, nương tử, lúc ấy vi phu thật đáng thương, đừng xem lão hòa thượng kia đã trăm tuổi, nhưng càng sống càng yêu nghiệt, võ công cao đến mức độ b**n th** b**n th** b**n th**, ta phí sức học tập, cố gắng tăng thêm võ công, mới nguy hiểm thắng được.''"Tóc là xảy ra chuyện gì?'' nàng vẫn chú ý chuyện này, nàng bị hắn lừa đến thảm, từ trong ra ngoài, sẽ không có một chuyện nào là thật.Mà lúc đầu gặp, đầu trọc và tăng bào, là nguyên nhân lớn nhât gạt nàng."Ta còn có một đệ đệ cùng cha khác mẹ, tên gọi Thái Nhất, năm đó cũng bị lão hòa thượng kia lừa gạt vào trong miếu, tiểu tử này nhỏ tuổi hơn ta, nhưng điểm gian lại nhiều không dứt, ngày xuống núi hôm đó, chúng ta đánh cuộc, vi phu thua, giá chính là cạo trọc, đổi hòa thượng, làm hòa thượng ba tháng.''Một tiếng hút không khí, hai mắt nàng bỗng nhiên trợn tròn, "Còn có người giảo hoạt hơn so với ngươi.''Một hớp nước trà của hắn phun ra thật xa, may mà quay đầu kịp thời, mới không có gây họa tới bàn mỹ thực.Ho khan một hồi lâu, mu bàn tay biến mất nước đọng, hắn kêu oan, ''Nương tử, vi phu rõ ràng là trung thực, người đang hoàng thiện lương, nàng không thể so sánh ta với cái tên gia hỏa kia, chờ sau này nàng gặp hắn liền biết, ánh mắt tìm nam nhân có bao nhiêu anh minh.'' Dừng một chút, lại vỗ vỗ miệng, hứ mấy cái, "Vi phu thu hồi lời nói vừa rồi, Thái Nhất không thấy cũng được, chờ chuyện bên này chấm dứt, chúng ta liền lặng lẽ tránh đi, ra ngoài tiêu diêu tự tại, sau đó không cho hắn thấy nàng cả đời , hắc hắc."Chỉ có bộ dạng như vậy mới là an toàn nhất.Mộ Lăng Không bẹt bẹt miệng (mở miệng) ''Một câu nói thật cũng không có, người đàng hoàng, tiếp tục thẳng thắn đi, ngươi còn lừa ta cái gì?"Nàng đối với chuyện đệ đệ, một chút hứng thú cũng không có, bây giờ nói chính là chuyện của hắn, khỏi phải nghĩ đến nói sang chuyện khác.