Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 77: Mặt mày ẩn tình, mặt phấn hoa đào
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tại sao tất cả sự tình bất lợi với hắn lại đến cùng lúc vậy??...............Sau khi cơm nước no nê, hắn khách khí 'xin' ra khỏi phòng, mặc dù võ công của nàng bị khống chế, khí thế lại cường đại, đơn giản là chỉ dùng ánh mắt, đã khống chế được thói quen cười cợt lừa dối của người khác, thừa dịp hắn mất hồn, đuổi đi thành công.Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng canh chừng ở cửa.Nhìn thấy chủ tử ra ngoài, lập tức nghênh đón.Sắc mặc của hắn lo lắng, cắn chặt răng, khẽ hừ hừ, hai con mắt hướng thẳng vào hai thi vệ siêu cấp không thức thời đang vây xem náo nhiệt."Tiểu Nam đi xuống, kêu người chuẩn bị bàn thức ăn đưa lên, Tiểu Bắc đi dọn ghế, Bổn vương mệt mỏi."Mộ Lăng Không ăn sảng khoái, hắn lại không có vận khí tốt, lo lắng đề phòng, không có hạt cơm nào vào bụng, chăm chú nhìn sắc mặt của nàng, cái gì cũng quên rồi.Lúc này bị gió lạnh thổi vào, đói bụng và mệt mỏi cùng nhau xông đến, tự nhiên cũng không có tính khí tốt, vẻ mặt âm trầm muốn đòi mạng.Hắn thật sự muốn một cước đạp cửa, không cho phép bất kỳ chướng ngại nào ngăn cách giữa hắn và nàng.Chỉ là phải nhẫn nại chờ, còn phải tuân thủ.Tâm tình nàng rối loạn, đang hết sức nhẫn nại, ép quá gấp, ngược lại không tốt.Nàng cần thời gian suy tư.Nhưng hắn, cũng nguyện ý cho nàng thời gian đầy đủ.Bên trong phòng ngủ, nàng ngồi yên trước bàn trang điểm, lặng lẽ nhìn về cái bóng của mình.Nàng vốn cho rằng sắc mặt mình tái nhợt, lệ rơi đầy mặt, mặc kệ lúc đầu ý tứ ra sao, hắn cũng nhất định lừa nàng.Nhưng người trong kính, sắc mặt lại cực kỳ đỏ, mặt mày ẩn tình (ẩn chứa tâm trạng), mặt phấn hoa đào, khóe mắt nở nụ cười, đầy tràn hạnh phúc.Bàn tay trắng nõn nâng lên, lẳng lặng che nhịp tim đang nhảy loạn trong ngực, môi nàng cong cong, cười yếu ớt hóa thành cười to.
Tại sao tất cả sự tình bất lợi với hắn lại đến cùng lúc vậy??
...............
Sau khi cơm nước no nê, hắn khách khí 'xin' ra khỏi phòng, mặc dù võ công của nàng bị khống chế, khí thế lại cường đại, đơn giản là chỉ dùng ánh mắt, đã khống chế được thói quen cười cợt lừa dối của người khác, thừa dịp hắn mất hồn, đuổi đi thành công.
Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng canh chừng ở cửa.
Nhìn thấy chủ tử ra ngoài, lập tức nghênh đón.
Sắc mặc của hắn lo lắng, cắn chặt răng, khẽ hừ hừ, hai con mắt hướng thẳng vào hai thi vệ siêu cấp không thức thời đang vây xem náo nhiệt.
"Tiểu Nam đi xuống, kêu người chuẩn bị bàn thức ăn đưa lên, Tiểu Bắc đi dọn ghế, Bổn vương mệt mỏi."
Mộ Lăng Không ăn sảng khoái, hắn lại không có vận khí tốt, lo lắng đề phòng, không có hạt cơm nào vào bụng, chăm chú nhìn sắc mặt của nàng, cái gì cũng quên rồi.
Lúc này bị gió lạnh thổi vào, đói bụng và mệt mỏi cùng nhau xông đến, tự nhiên cũng không có tính khí tốt, vẻ mặt âm trầm muốn đòi mạng.
Hắn thật sự muốn một cước đạp cửa, không cho phép bất kỳ chướng ngại nào ngăn cách giữa hắn và nàng.
Chỉ là phải nhẫn nại chờ, còn phải tuân thủ.
Tâm tình nàng rối loạn, đang hết sức nhẫn nại, ép quá gấp, ngược lại không tốt.
Nàng cần thời gian suy tư.
Nhưng hắn, cũng nguyện ý cho nàng thời gian đầy đủ.
Bên trong phòng ngủ, nàng ngồi yên trước bàn trang điểm, lặng lẽ nhìn về cái bóng của mình.
Nàng vốn cho rằng sắc mặt mình tái nhợt, lệ rơi đầy mặt, mặc kệ lúc đầu ý tứ ra sao, hắn cũng nhất định lừa nàng.
Nhưng người trong kính, sắc mặt lại cực kỳ đỏ, mặt mày ẩn tình (ẩn chứa tâm trạng), mặt phấn hoa đào, khóe mắt nở nụ cười, đầy tràn hạnh phúc.
Bàn tay trắng nõn nâng lên, lẳng lặng che nhịp tim đang nhảy loạn trong ngực, môi nàng cong cong, cười yếu ớt hóa thành cười to.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tại sao tất cả sự tình bất lợi với hắn lại đến cùng lúc vậy??...............Sau khi cơm nước no nê, hắn khách khí 'xin' ra khỏi phòng, mặc dù võ công của nàng bị khống chế, khí thế lại cường đại, đơn giản là chỉ dùng ánh mắt, đã khống chế được thói quen cười cợt lừa dối của người khác, thừa dịp hắn mất hồn, đuổi đi thành công.Tiểu Nam và Tiểu Bắc đứng canh chừng ở cửa.Nhìn thấy chủ tử ra ngoài, lập tức nghênh đón.Sắc mặc của hắn lo lắng, cắn chặt răng, khẽ hừ hừ, hai con mắt hướng thẳng vào hai thi vệ siêu cấp không thức thời đang vây xem náo nhiệt."Tiểu Nam đi xuống, kêu người chuẩn bị bàn thức ăn đưa lên, Tiểu Bắc đi dọn ghế, Bổn vương mệt mỏi."Mộ Lăng Không ăn sảng khoái, hắn lại không có vận khí tốt, lo lắng đề phòng, không có hạt cơm nào vào bụng, chăm chú nhìn sắc mặt của nàng, cái gì cũng quên rồi.Lúc này bị gió lạnh thổi vào, đói bụng và mệt mỏi cùng nhau xông đến, tự nhiên cũng không có tính khí tốt, vẻ mặt âm trầm muốn đòi mạng.Hắn thật sự muốn một cước đạp cửa, không cho phép bất kỳ chướng ngại nào ngăn cách giữa hắn và nàng.Chỉ là phải nhẫn nại chờ, còn phải tuân thủ.Tâm tình nàng rối loạn, đang hết sức nhẫn nại, ép quá gấp, ngược lại không tốt.Nàng cần thời gian suy tư.Nhưng hắn, cũng nguyện ý cho nàng thời gian đầy đủ.Bên trong phòng ngủ, nàng ngồi yên trước bàn trang điểm, lặng lẽ nhìn về cái bóng của mình.Nàng vốn cho rằng sắc mặt mình tái nhợt, lệ rơi đầy mặt, mặc kệ lúc đầu ý tứ ra sao, hắn cũng nhất định lừa nàng.Nhưng người trong kính, sắc mặt lại cực kỳ đỏ, mặt mày ẩn tình (ẩn chứa tâm trạng), mặt phấn hoa đào, khóe mắt nở nụ cười, đầy tràn hạnh phúc.Bàn tay trắng nõn nâng lên, lẳng lặng che nhịp tim đang nhảy loạn trong ngực, môi nàng cong cong, cười yếu ớt hóa thành cười to.