Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 1 - Chương 80: Ở trên giường giảng hòa. .
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… CHo nàng thời gian một bữa cơm suy tư, thật ra thì cũng không tính là chuện nhức đầu khó xử lý, nàng nhất định đã có đáp án chính xác.''Nàng không cần nói, vi phu coi như nàng đồng ý nha.'' Hắn động tay động chân mò lên cửa, vừa định dùng sức đẩy. . .Mộ Lăng Không mắt lạnh thoáng nhìn, bình tĩnh nói: "Phu quân, chúng ta cần tự mình tỉnh táo.''''Đã bình tĩnh qua nha.'' Hắn nói năng hùng hồn, thời gian ăn một bữa cơm đều đi qua rồi, ''Vợ chồng gây gổ, đầu giường nháo, cuối giường hòa, Lăng Không, nàng phải cho ta cơ hội, chúng ta mới có thể ở trên giường giảng hòa. . .""Câm miệng!" Hét lớn một tiếng, vốn nàng không muốn biểu lộ tâm tình, nhưng cuối cùng vẫn là chưa thành công, âm thanh rít gào so với bình thường cao hơn.Đế Tuấn rục cổ lại.Bờ môi lại hiện ra ý cười vô lại.Ầm ý tức giận so với giằng co trong yên lặng tốt hơn.Nữ nhân của hắn hắn hiểu, chỉ cần khiến hỏa khí của nàng phát tiết sạch, nàng cũng sẽ không căm tức chuyện lúc trước.Căn bản nàng cũng không mang thù.Những chuyện khiến nàng không thích cũng chỉ có thể dừng lại một chút, đợi nàng bình thường trở lại, nửa điểm dấu vết cũng sẽ không còn tồn tại.Đế Tuấn không có kiên nhẫn chờ đợi từng bước, mấy tháng không gặp, thật vất vả mới gặp, nơi nào cam lòng đem thời gian dùng để gây gổ.Vẫn phải là nghĩ biện pháp tốt mới đúng."Hảo hảo hảo, ta câm miệng, chỉ là, Lăng Không, sự việc của chúng ta có thể để sau, trước mắt có chuyện lớn nhờ nàng phân giải.'' Đế Tuấn tán dương hướng về phía Tiểu Bắc giơ lên một ngón tay cái, bởi vì thị vệ rón rén đến gần, trong tay bưng một cái mâm thật to, bên trên là hoa phục gấm sắc mà thái tử phi mặc.Hắn không biết hai thị vệ thích kề cận hắn, theo đuôi hắn là từ đâu đến, chỉ là giờ phút này, trùng hợp với thứ hắn đang cần.
CHo nàng thời gian một bữa cơm suy tư, thật ra thì cũng không tính là chuện nhức đầu khó xử lý, nàng nhất định đã có đáp án chính xác.
''Nàng không cần nói, vi phu coi như nàng đồng ý nha.'' Hắn động tay động chân mò lên cửa, vừa định dùng sức đẩy. . .
Mộ Lăng Không mắt lạnh thoáng nhìn, bình tĩnh nói: "Phu quân, chúng ta cần tự mình tỉnh táo.''
''Đã bình tĩnh qua nha.'' Hắn nói năng hùng hồn, thời gian ăn một bữa cơm đều đi qua rồi, ''Vợ chồng gây gổ, đầu giường nháo, cuối giường hòa, Lăng Không, nàng phải cho ta cơ hội, chúng ta mới có thể ở trên giường giảng hòa. . ."
"Câm miệng!" Hét lớn một tiếng, vốn nàng không muốn biểu lộ tâm tình, nhưng cuối cùng vẫn là chưa thành công, âm thanh rít gào so với bình thường cao hơn.
Đế Tuấn rục cổ lại.
Bờ môi lại hiện ra ý cười vô lại.
Ầm ý tức giận so với giằng co trong yên lặng tốt hơn.
Nữ nhân của hắn hắn hiểu, chỉ cần khiến hỏa khí của nàng phát tiết sạch, nàng cũng sẽ không căm tức chuyện lúc trước.
Căn bản nàng cũng không mang thù.
Những chuyện khiến nàng không thích cũng chỉ có thể dừng lại một chút, đợi nàng bình thường trở lại, nửa điểm dấu vết cũng sẽ không còn tồn tại.
Đế Tuấn không có kiên nhẫn chờ đợi từng bước, mấy tháng không gặp, thật vất vả mới gặp, nơi nào cam lòng đem thời gian dùng để gây gổ.
Vẫn phải là nghĩ biện pháp tốt mới đúng.
"Hảo hảo hảo, ta câm miệng, chỉ là, Lăng Không, sự việc của chúng ta có thể để sau, trước mắt có chuyện lớn nhờ nàng phân giải.'' Đế Tuấn tán dương hướng về phía Tiểu Bắc giơ lên một ngón tay cái, bởi vì thị vệ rón rén đến gần, trong tay bưng một cái mâm thật to, bên trên là hoa phục gấm sắc mà thái tử phi mặc.
Hắn không biết hai thị vệ thích kề cận hắn, theo đuôi hắn là từ đâu đến, chỉ là giờ phút này, trùng hợp với thứ hắn đang cần.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… CHo nàng thời gian một bữa cơm suy tư, thật ra thì cũng không tính là chuện nhức đầu khó xử lý, nàng nhất định đã có đáp án chính xác.''Nàng không cần nói, vi phu coi như nàng đồng ý nha.'' Hắn động tay động chân mò lên cửa, vừa định dùng sức đẩy. . .Mộ Lăng Không mắt lạnh thoáng nhìn, bình tĩnh nói: "Phu quân, chúng ta cần tự mình tỉnh táo.''''Đã bình tĩnh qua nha.'' Hắn nói năng hùng hồn, thời gian ăn một bữa cơm đều đi qua rồi, ''Vợ chồng gây gổ, đầu giường nháo, cuối giường hòa, Lăng Không, nàng phải cho ta cơ hội, chúng ta mới có thể ở trên giường giảng hòa. . .""Câm miệng!" Hét lớn một tiếng, vốn nàng không muốn biểu lộ tâm tình, nhưng cuối cùng vẫn là chưa thành công, âm thanh rít gào so với bình thường cao hơn.Đế Tuấn rục cổ lại.Bờ môi lại hiện ra ý cười vô lại.Ầm ý tức giận so với giằng co trong yên lặng tốt hơn.Nữ nhân của hắn hắn hiểu, chỉ cần khiến hỏa khí của nàng phát tiết sạch, nàng cũng sẽ không căm tức chuyện lúc trước.Căn bản nàng cũng không mang thù.Những chuyện khiến nàng không thích cũng chỉ có thể dừng lại một chút, đợi nàng bình thường trở lại, nửa điểm dấu vết cũng sẽ không còn tồn tại.Đế Tuấn không có kiên nhẫn chờ đợi từng bước, mấy tháng không gặp, thật vất vả mới gặp, nơi nào cam lòng đem thời gian dùng để gây gổ.Vẫn phải là nghĩ biện pháp tốt mới đúng."Hảo hảo hảo, ta câm miệng, chỉ là, Lăng Không, sự việc của chúng ta có thể để sau, trước mắt có chuyện lớn nhờ nàng phân giải.'' Đế Tuấn tán dương hướng về phía Tiểu Bắc giơ lên một ngón tay cái, bởi vì thị vệ rón rén đến gần, trong tay bưng một cái mâm thật to, bên trên là hoa phục gấm sắc mà thái tử phi mặc.Hắn không biết hai thị vệ thích kề cận hắn, theo đuôi hắn là từ đâu đến, chỉ là giờ phút này, trùng hợp với thứ hắn đang cần.