Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 108: Nương tử của hắn, xấu hổ ( tám )
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Lăng Không, nàng lại mở to mắt đoán mò rồi, vi phu hiểu, đều hiểu.'' Âm thanh ôn tồn, nhưng hàm dưới răng lại không có việc đó, vừa cắn vừa gặm, đem nàng thành món sườn kho, không xé rách thịt không cam tâm.Hắn đang dùng hành động thực tế để bày tỏ, hắn đang rất tức giận.Mà cắn người là một loại trả thù.Lúc trước, lúc hắn giận, bình thường đều chọn cách giết người xả hận.Đối với nàng thì dĩ nhiên không thể, cho nên, cắn là tốt.Ô, hắn có nhiều cái yêu nàng nha.Bên trái cánh tay đau xót, hắn cúi đầu, lại thấy nàng đang trừng mắt nhìn hắn, mắt phượng bốc lửa, răng ngà gắt gao ngậm một khối thịt, âm thanh không rõ, ''Muốn cắn cùng nhau cắn, ai sợ ai.''''Nương tử, thịt vi phu cứng lắm, chớ làm hỏng răng.'' Hắn cười híp mắt há mồm ra, hôn một cái, tiện lưu lại dấu răng, thật đẹp, sưng sưng hồng hồng, có thể tưởng tượng, mấy ngày đều không mất đi màu sắc này.Hắn muốn thời khắc nàng đau nhói, mới không dễ dàng quên thời khắc dạy dỗ ngày hôm nay.''Đó là việc của ta.'' Hắn buông miệng, nàng còn chưa cắn đủ, dáng vẻ thở phì phò của nàng, họa khí thiêu đốt, ''Tóm lại, ta tuyệt đối không đi cùng một đám nữ nhân chia sẻ chồng, đợi lát nữa ta cho ngươi hưu thư.''''Vi phu không có làm sai cái gì.'' Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn nàng, suy nghĩ một chút, lại vội vàng bổ sung, ''Ngoài chuyện mới cắn nàng ra, phải là không có phạm qua tội thất xuất.''''Dừng.'' Không bỏ hắn, nàng hết sức chuyên chú dùng sức cắn."Sẽ không vì mấy nữ tử kia, nương tử đốt dấm, liền lấy vi phu trút giận.'' (Chị ý đang ăn dấm chua, để dấm lâu bốc cháy.) Hắn kéo kéo vành tai của nàng, không hiểu uất ức.Chỉ là ý cười nơi đáy mắt thâm trầm lại tiết lộ ý tưởng chân chính của hắn.Vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng sặc dấm, thật mới mẻ nha.
''Lăng Không, nàng lại mở to mắt đoán mò rồi, vi phu hiểu, đều hiểu.'' Âm thanh ôn tồn, nhưng hàm dưới răng lại không có việc đó, vừa cắn vừa gặm, đem nàng thành món sườn kho, không xé rách thịt không cam tâm.
Hắn đang dùng hành động thực tế để bày tỏ, hắn đang rất tức giận.
Mà cắn người là một loại trả thù.
Lúc trước, lúc hắn giận, bình thường đều chọn cách giết người xả hận.
Đối với nàng thì dĩ nhiên không thể, cho nên, cắn là tốt.
Ô, hắn có nhiều cái yêu nàng nha.
Bên trái cánh tay đau xót, hắn cúi đầu, lại thấy nàng đang trừng mắt nhìn hắn, mắt phượng bốc lửa, răng ngà gắt gao ngậm một khối thịt, âm thanh không rõ, ''Muốn cắn cùng nhau cắn, ai sợ ai.''
''Nương tử, thịt vi phu cứng lắm, chớ làm hỏng răng.'' Hắn cười híp mắt há mồm ra, hôn một cái, tiện lưu lại dấu răng, thật đẹp, sưng sưng hồng hồng, có thể tưởng tượng, mấy ngày đều không mất đi màu sắc này.
Hắn muốn thời khắc nàng đau nhói, mới không dễ dàng quên thời khắc dạy dỗ ngày hôm nay.
''Đó là việc của ta.'' Hắn buông miệng, nàng còn chưa cắn đủ, dáng vẻ thở phì phò của nàng, họa khí thiêu đốt, ''Tóm lại, ta tuyệt đối không đi cùng một đám nữ nhân chia sẻ chồng, đợi lát nữa ta cho ngươi hưu thư.''
''Vi phu không có làm sai cái gì.'' Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn nàng, suy nghĩ một chút, lại vội vàng bổ sung, ''Ngoài chuyện mới cắn nàng ra, phải là không có phạm qua tội thất xuất.''
''Dừng.'' Không bỏ hắn, nàng hết sức chuyên chú dùng sức cắn.
"Sẽ không vì mấy nữ tử kia, nương tử đốt dấm, liền lấy vi phu trút giận.'' (Chị ý đang ăn dấm chua, để dấm lâu bốc cháy.) Hắn kéo kéo vành tai của nàng, không hiểu uất ức.
Chỉ là ý cười nơi đáy mắt thâm trầm lại tiết lộ ý tưởng chân chính của hắn.
Vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng sặc dấm, thật mới mẻ nha.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Lăng Không, nàng lại mở to mắt đoán mò rồi, vi phu hiểu, đều hiểu.'' Âm thanh ôn tồn, nhưng hàm dưới răng lại không có việc đó, vừa cắn vừa gặm, đem nàng thành món sườn kho, không xé rách thịt không cam tâm.Hắn đang dùng hành động thực tế để bày tỏ, hắn đang rất tức giận.Mà cắn người là một loại trả thù.Lúc trước, lúc hắn giận, bình thường đều chọn cách giết người xả hận.Đối với nàng thì dĩ nhiên không thể, cho nên, cắn là tốt.Ô, hắn có nhiều cái yêu nàng nha.Bên trái cánh tay đau xót, hắn cúi đầu, lại thấy nàng đang trừng mắt nhìn hắn, mắt phượng bốc lửa, răng ngà gắt gao ngậm một khối thịt, âm thanh không rõ, ''Muốn cắn cùng nhau cắn, ai sợ ai.''''Nương tử, thịt vi phu cứng lắm, chớ làm hỏng răng.'' Hắn cười híp mắt há mồm ra, hôn một cái, tiện lưu lại dấu răng, thật đẹp, sưng sưng hồng hồng, có thể tưởng tượng, mấy ngày đều không mất đi màu sắc này.Hắn muốn thời khắc nàng đau nhói, mới không dễ dàng quên thời khắc dạy dỗ ngày hôm nay.''Đó là việc của ta.'' Hắn buông miệng, nàng còn chưa cắn đủ, dáng vẻ thở phì phò của nàng, họa khí thiêu đốt, ''Tóm lại, ta tuyệt đối không đi cùng một đám nữ nhân chia sẻ chồng, đợi lát nữa ta cho ngươi hưu thư.''''Vi phu không có làm sai cái gì.'' Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn nàng, suy nghĩ một chút, lại vội vàng bổ sung, ''Ngoài chuyện mới cắn nàng ra, phải là không có phạm qua tội thất xuất.''''Dừng.'' Không bỏ hắn, nàng hết sức chuyên chú dùng sức cắn."Sẽ không vì mấy nữ tử kia, nương tử đốt dấm, liền lấy vi phu trút giận.'' (Chị ý đang ăn dấm chua, để dấm lâu bốc cháy.) Hắn kéo kéo vành tai của nàng, không hiểu uất ức.Chỉ là ý cười nơi đáy mắt thâm trầm lại tiết lộ ý tưởng chân chính của hắn.Vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy nàng sặc dấm, thật mới mẻ nha.