Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 113: Khống chế tính cách tùy hứng (ba)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói cũng chỉ thế thôi, cũng không để ý tới lời cam kết bọn họ gật đầu như băm tỏi, 2 người 3 ngựa, phối hợp rời đi.Cửa thành lại khôi phục sự yên tĩnh thường ngày.Tước trực đêm dùng tay áo cọ đi mồ hôi lạnh trào ra bên thái dương, gầm thét, ''còn đứng đấy lo cái gì, cái gì đi làm thì làm đi, tối nay ai cũng không được phép lười biếng, nếu xảy ra chuyện không may, bổn quan bị chặt đầu, các ngươi cũng phải đi cùng xuống hoàng tuyền.''Đêm, đã sâu, "vạn lại câu tịch" (không có một âm thanh)...................Nàng và hắn đã ra khỏi đại đô, không bao lâu liền đem tòa thành phồn hoa ném ra ngoài tầm mắt.Trên đường, hai người tay trong tay, sóng vai đi, hoa phục trên người còn chưa cởi ra, một đỏ rực một vàng chói, rất dễ coi.''Phu quân, chàng rất tùy hứng.'' Hắn giải khai huyệt đạo của nàng, võ công trở về nàng có chút không quen, đang cố gắng thích ứng lực lượng cường đại lần nữa."Nương tử, vi phu đều có thể chỉ vì nàng.'' Thần tốc hôn má nàng một cái, hắn vui vẻ xướng lên một đoạn ca dao cầu tình, vừa hát vừa nháy mắt với nàng, dưới ánh trăng, hai tròng mắt đen lúng liếng tỏa sáng như muốn cắn người.Rời đại đô, hắn liền thu hồi tất cả lạnh lùng tàn nhẫn, lại trở về thiếu niên bướng bỉnh mười mấy tuổi, cười đáng yêu, náo nhiệt, đa dạng không ngừng.Nhưng. . . . Nhưng. . . .Căn bản hắn là lão nhân gia sắp tuổi ba mươi rồi.Biểu tình trẻ con như vậy, hắn còn làm ra được.Trong lòng nàng hơi căng thẳng.Loại tính tình này của hắn nếu đổi lại cho người nào, cũng không thể không mắc mưu.''Chàng mới được phong thái tử, hoàng thượng chắc chắn sẽ không cho phép chàng lặng lẽ rời đi, phu quân, có lẽ ngày mai truy binh sẽ tới, đến lúc đó. . . Nên làm cái gì bây giờ?"

Nói cũng chỉ thế thôi, cũng không để ý tới lời cam kết bọn họ gật đầu như băm tỏi, 2 người 3 ngựa, phối hợp rời đi.

Cửa thành lại khôi phục sự yên tĩnh thường ngày.

Tước trực đêm dùng tay áo cọ đi mồ hôi lạnh trào ra bên thái dương, gầm thét, ''còn đứng đấy lo cái gì, cái gì đi làm thì làm đi, tối nay ai cũng không được phép lười biếng, nếu xảy ra chuyện không may, bổn quan bị chặt đầu, các ngươi cũng phải đi cùng xuống hoàng tuyền.''

Đêm, đã sâu, "vạn lại câu tịch" (không có một âm thanh).

..................

Nàng và hắn đã ra khỏi đại đô, không bao lâu liền đem tòa thành phồn hoa ném ra ngoài tầm mắt.

Trên đường, hai người tay trong tay, sóng vai đi, hoa phục trên người còn chưa cởi ra, một đỏ rực một vàng chói, rất dễ coi.

''Phu quân, chàng rất tùy hứng.'' Hắn giải khai huyệt đạo của nàng, võ công trở về nàng có chút không quen, đang cố gắng thích ứng lực lượng cường đại lần nữa.

"Nương tử, vi phu đều có thể chỉ vì nàng.'' Thần tốc hôn má nàng một cái, hắn vui vẻ xướng lên một đoạn ca dao cầu tình, vừa hát vừa nháy mắt với nàng, dưới ánh trăng, hai tròng mắt đen lúng liếng tỏa sáng như muốn cắn người.

Rời đại đô, hắn liền thu hồi tất cả lạnh lùng tàn nhẫn, lại trở về thiếu niên bướng bỉnh mười mấy tuổi, cười đáng yêu, náo nhiệt, đa dạng không ngừng.

Nhưng. . . . Nhưng. . . .

Căn bản hắn là lão nhân gia sắp tuổi ba mươi rồi.

Biểu tình trẻ con như vậy, hắn còn làm ra được.

Trong lòng nàng hơi căng thẳng.

Loại tính tình này của hắn nếu đổi lại cho người nào, cũng không thể không mắc mưu.

''Chàng mới được phong thái tử, hoàng thượng chắc chắn sẽ không cho phép chàng lặng lẽ rời đi, phu quân, có lẽ ngày mai truy binh sẽ tới, đến lúc đó. . . Nên làm cái gì bây giờ?"

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nói cũng chỉ thế thôi, cũng không để ý tới lời cam kết bọn họ gật đầu như băm tỏi, 2 người 3 ngựa, phối hợp rời đi.Cửa thành lại khôi phục sự yên tĩnh thường ngày.Tước trực đêm dùng tay áo cọ đi mồ hôi lạnh trào ra bên thái dương, gầm thét, ''còn đứng đấy lo cái gì, cái gì đi làm thì làm đi, tối nay ai cũng không được phép lười biếng, nếu xảy ra chuyện không may, bổn quan bị chặt đầu, các ngươi cũng phải đi cùng xuống hoàng tuyền.''Đêm, đã sâu, "vạn lại câu tịch" (không có một âm thanh)...................Nàng và hắn đã ra khỏi đại đô, không bao lâu liền đem tòa thành phồn hoa ném ra ngoài tầm mắt.Trên đường, hai người tay trong tay, sóng vai đi, hoa phục trên người còn chưa cởi ra, một đỏ rực một vàng chói, rất dễ coi.''Phu quân, chàng rất tùy hứng.'' Hắn giải khai huyệt đạo của nàng, võ công trở về nàng có chút không quen, đang cố gắng thích ứng lực lượng cường đại lần nữa."Nương tử, vi phu đều có thể chỉ vì nàng.'' Thần tốc hôn má nàng một cái, hắn vui vẻ xướng lên một đoạn ca dao cầu tình, vừa hát vừa nháy mắt với nàng, dưới ánh trăng, hai tròng mắt đen lúng liếng tỏa sáng như muốn cắn người.Rời đại đô, hắn liền thu hồi tất cả lạnh lùng tàn nhẫn, lại trở về thiếu niên bướng bỉnh mười mấy tuổi, cười đáng yêu, náo nhiệt, đa dạng không ngừng.Nhưng. . . . Nhưng. . . .Căn bản hắn là lão nhân gia sắp tuổi ba mươi rồi.Biểu tình trẻ con như vậy, hắn còn làm ra được.Trong lòng nàng hơi căng thẳng.Loại tính tình này của hắn nếu đổi lại cho người nào, cũng không thể không mắc mưu.''Chàng mới được phong thái tử, hoàng thượng chắc chắn sẽ không cho phép chàng lặng lẽ rời đi, phu quân, có lẽ ngày mai truy binh sẽ tới, đến lúc đó. . . Nên làm cái gì bây giờ?"

Quyển 2 - Chương 113: Khống chế tính cách tùy hứng (ba)