Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 118: Khống chế tính cách tùy hứng (8)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng bại cũng không oan uổng.Đế Tuấn nghiêng đầu, hừ lạnh một tiếng: “Nương tử của ta nói các ngươi đang nghe lén? Có chuyện này sao?”Tiểu Nam lập tức hốt hoảng xua tay, giả bộ vẻ mặt vô tội hết sức ‘chân thành’: “Lỗ tai thuộc hạ từ nhỏ đã lãng, nghe không rõ ràng âm thanh ở xa, mới vừa đang bận cho “con lừa đen” ăn cỏ khô!”Tiểu Bắc từ trước đến giờ không cơ trí bằng Tiểu Nam.Nhưng mà lần này phản ứng của hắn cũng không chậm.Thật thà cười cười, có chút ngượng ngùng hỏ: “Gia, thuộc hạ thất thần, ngài có phân phó, có thể hay không nói lại lần nữa.”Đế Tuấn lập tức vui vẻ: “Nương tử, nghe không? Bọn họ thật không nhìn thấy, nàng cũng không phải ngượng ngùng a!”Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức cùng phụ họa, gật đầu như bằm tỏi: “Chủ tử nói không sai.”Mộ Lăng Không nghiến lợi, phí hết sức mới chịu đựng không kích động gầm lên.Không nghe thấy? Không nghe thấy mới là lạ!Nhìn bọn họ hiện tại nín cười đến nghẹn, gương mặt cúng ngắc mà vặn vẹo, căn bản sợ cười thành tiếng, bị nàng trở mặt không nhận hức phu quân, bọn họ lập tức bị bẻ gãy cổ ném ở ven đường.Đế Tuấn là người tinh tường, làm sao có thể không nhìn ra.Hắn chính là hiểu nhưng giả bộ hồ đồ.“Xe ngựa này, chàng yêu thì liền ngồi, ta cười “con lừa đen” a.” Đế Tuấn thích, một mình ở trong đó mà giày vò, dù hắn có lật cả nóc xe lên nàng cũng không muốn để ý.Dù sao, nàng tuyệt đối sẽ không cùng hắn làm những chuyện mất mặt.Mộ Lăng Không phiền não nắm tóc: “Hiện tại ta muốn yên lặng một chút, không cho phép chàng đi theo. Nếu chàng rảnh rỗi quá thì đi chăm sóc “con lừa đen” ăn cỏ. Ngày mai ta còn phải cưỡi đấy!”“Không được, nương tử phải ở cùng vi phu. Nếu nàng thật sự muốn cưỡi, ta thật sự không để ý cùng cười chung với nàng.” Nụ cười bỉ ổi xuất hiện, hai con mắt của Đế Tuấn híp lại thành một đường, vô cũng mong đợi chuyện đó.
Nàng bại cũng không oan uổng.
Đế Tuấn nghiêng đầu, hừ lạnh một tiếng: “Nương tử của ta nói các ngươi đang nghe lén? Có chuyện này sao?”
Tiểu Nam lập tức hốt hoảng xua tay, giả bộ vẻ mặt vô tội hết sức ‘chân thành’: “Lỗ tai thuộc hạ từ nhỏ đã lãng, nghe không rõ ràng âm thanh ở xa, mới vừa đang bận cho “con lừa đen” ăn cỏ khô!”
Tiểu Bắc từ trước đến giờ không cơ trí bằng Tiểu Nam.
Nhưng mà lần này phản ứng của hắn cũng không chậm.
Thật thà cười cười, có chút ngượng ngùng hỏ: “Gia, thuộc hạ thất thần, ngài có phân phó, có thể hay không nói lại lần nữa.”
Đế Tuấn lập tức vui vẻ: “Nương tử, nghe không? Bọn họ thật không nhìn thấy, nàng cũng không phải ngượng ngùng a!”
Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức cùng phụ họa, gật đầu như bằm tỏi: “Chủ tử nói không sai.”
Mộ Lăng Không nghiến lợi, phí hết sức mới chịu đựng không kích động gầm lên.
Không nghe thấy? Không nghe thấy mới là lạ!
Nhìn bọn họ hiện tại nín cười đến nghẹn, gương mặt cúng ngắc mà vặn vẹo, căn bản sợ cười thành tiếng, bị nàng trở mặt không nhận hức phu quân, bọn họ lập tức bị bẻ gãy cổ ném ở ven đường.
Đế Tuấn là người tinh tường, làm sao có thể không nhìn ra.
Hắn chính là hiểu nhưng giả bộ hồ đồ.
“Xe ngựa này, chàng yêu thì liền ngồi, ta cười “con lừa đen” a.” Đế Tuấn thích, một mình ở trong đó mà giày vò, dù hắn có lật cả nóc xe lên nàng cũng không muốn để ý.
Dù sao, nàng tuyệt đối sẽ không cùng hắn làm những chuyện mất mặt.
Mộ Lăng Không phiền não nắm tóc: “Hiện tại ta muốn yên lặng một chút, không cho phép chàng đi theo. Nếu chàng rảnh rỗi quá thì đi chăm sóc “con lừa đen” ăn cỏ. Ngày mai ta còn phải cưỡi đấy!”
“Không được, nương tử phải ở cùng vi phu. Nếu nàng thật sự muốn cưỡi, ta thật sự không để ý cùng cười chung với nàng.” Nụ cười bỉ ổi xuất hiện, hai con mắt của Đế Tuấn híp lại thành một đường, vô cũng mong đợi chuyện đó.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nàng bại cũng không oan uổng.Đế Tuấn nghiêng đầu, hừ lạnh một tiếng: “Nương tử của ta nói các ngươi đang nghe lén? Có chuyện này sao?”Tiểu Nam lập tức hốt hoảng xua tay, giả bộ vẻ mặt vô tội hết sức ‘chân thành’: “Lỗ tai thuộc hạ từ nhỏ đã lãng, nghe không rõ ràng âm thanh ở xa, mới vừa đang bận cho “con lừa đen” ăn cỏ khô!”Tiểu Bắc từ trước đến giờ không cơ trí bằng Tiểu Nam.Nhưng mà lần này phản ứng của hắn cũng không chậm.Thật thà cười cười, có chút ngượng ngùng hỏ: “Gia, thuộc hạ thất thần, ngài có phân phó, có thể hay không nói lại lần nữa.”Đế Tuấn lập tức vui vẻ: “Nương tử, nghe không? Bọn họ thật không nhìn thấy, nàng cũng không phải ngượng ngùng a!”Tiểu Nam và Tiểu Bắc lập tức cùng phụ họa, gật đầu như bằm tỏi: “Chủ tử nói không sai.”Mộ Lăng Không nghiến lợi, phí hết sức mới chịu đựng không kích động gầm lên.Không nghe thấy? Không nghe thấy mới là lạ!Nhìn bọn họ hiện tại nín cười đến nghẹn, gương mặt cúng ngắc mà vặn vẹo, căn bản sợ cười thành tiếng, bị nàng trở mặt không nhận hức phu quân, bọn họ lập tức bị bẻ gãy cổ ném ở ven đường.Đế Tuấn là người tinh tường, làm sao có thể không nhìn ra.Hắn chính là hiểu nhưng giả bộ hồ đồ.“Xe ngựa này, chàng yêu thì liền ngồi, ta cười “con lừa đen” a.” Đế Tuấn thích, một mình ở trong đó mà giày vò, dù hắn có lật cả nóc xe lên nàng cũng không muốn để ý.Dù sao, nàng tuyệt đối sẽ không cùng hắn làm những chuyện mất mặt.Mộ Lăng Không phiền não nắm tóc: “Hiện tại ta muốn yên lặng một chút, không cho phép chàng đi theo. Nếu chàng rảnh rỗi quá thì đi chăm sóc “con lừa đen” ăn cỏ. Ngày mai ta còn phải cưỡi đấy!”“Không được, nương tử phải ở cùng vi phu. Nếu nàng thật sự muốn cưỡi, ta thật sự không để ý cùng cười chung với nàng.” Nụ cười bỉ ổi xuất hiện, hai con mắt của Đế Tuấn híp lại thành một đường, vô cũng mong đợi chuyện đó.