Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 120: Khống chế tính cách tùy hứng (10)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu Bắc tâm tình thấp thỏm: “Chỉ là, trước khi rời đi thuộc hạ tìm hiểu được ít tin tức, nghe nói, hoàng hậu nương nương khuyên bảo hoàng thượng, tạm thời chưa phái truy binh tìm điện hạ.”Đế Tuấn ‘a’ một tiếng, bày tỏ hắn có nghe được.Hoảng hốt hồi lâu, bên tai Tiểu Bắc chợt có giọng trầm thấp, đông lạnh người vang lên: “Xe ngựa này, bổn vương thích. Ngươi và Tiểu Nam ở lại đây đi.”Oanh —— oanh —— oanh ——Liên tiếp mấy tiếng sét đánh, đánh trúng Tiểu Bắc, hắn quả thật không tin được những gì mình nghe được.Vừa rồi chủ tử hình như là khen ngợi hắn, còn nói……còn nói… Muốn hắn đi theo!!!Đây chính là tâm nguyện lớn nhất cả đời của hắn và Tiểu Nam!Chỉ đơn giản dễ dàng đạt được như vậy.Hắn dùng tay ra sức chùi mắt, mũi cũng không có tiền đồ bắt đầu chua sót. Ngay cả Đế Tuấn rời đi lúc nào cũng không phát giác.Bình thường Tiểu Bắc sẽ không phạm phải sai lập cấp thấp này. Chỉ là hôm nay quá mức đặc biệt, cho phép hắn phóng túng lần duy nhất này thôi.Ô ô ô, điện hạ, muốn hắn rồi.…………Tiểu Nam đuổi theo Mộ Lăng Không, vô cùng thức thời không nói chuyện vừa xảy ra. Nàng từ phía sau lưng cởi xuống một bọc, cung kính đưa lên: “Nương nương, cái này là người không cẩn thận để thất lạc, thuộc hạ ngẫu nhiên nhìn thấy, liền lượm trở lại. Ngài kiểm tra, xem có thiếu thứ nào không ạ?”Mộ Lăng Không kinh ngạc mở ra, phát hiện ra những trang sức mỹ lệ đêm hôm đó bị Đế Tuấn vứt lại đều hoàn hào không tổn hại chút nào đặt ở trước mặt. Tiểu Nam đã sớm tỉ mỉ lau sạch sẽ, lóa mắt người nhìn.“Cám ơn ngươi nah.” Mộ Lăng Không mặc dù cũng không coi như là thích, nhưng vẫn cảm kích Tiểu Nam tỉ mỉ.“Nương nương, ngài đừng khách khí với thuộc hạ. Về sau có gì phân phó, xin hãy kêu Tiểu Nam đi làm.” Nàng chờ đợi, hi vọng thái tử phi mêm lòng, trước hết cam kết cho nàng ở lại.
Tiểu Bắc tâm tình thấp thỏm: “Chỉ là, trước khi rời đi thuộc hạ tìm hiểu được ít tin tức, nghe nói, hoàng hậu nương nương khuyên bảo hoàng thượng, tạm thời chưa phái truy binh tìm điện hạ.”
Đế Tuấn ‘a’ một tiếng, bày tỏ hắn có nghe được.
Hoảng hốt hồi lâu, bên tai Tiểu Bắc chợt có giọng trầm thấp, đông lạnh người vang lên: “Xe ngựa này, bổn vương thích. Ngươi và Tiểu Nam ở lại đây đi.”
Oanh —— oanh —— oanh ——
Liên tiếp mấy tiếng sét đánh, đánh trúng Tiểu Bắc, hắn quả thật không tin được những gì mình nghe được.
Vừa rồi chủ tử hình như là khen ngợi hắn, còn nói……còn nói… Muốn hắn đi theo!!!
Đây chính là tâm nguyện lớn nhất cả đời của hắn và Tiểu Nam!
Chỉ đơn giản dễ dàng đạt được như vậy.
Hắn dùng tay ra sức chùi mắt, mũi cũng không có tiền đồ bắt đầu chua sót. Ngay cả Đế Tuấn rời đi lúc nào cũng không phát giác.
Bình thường Tiểu Bắc sẽ không phạm phải sai lập cấp thấp này. Chỉ là hôm nay quá mức đặc biệt, cho phép hắn phóng túng lần duy nhất này thôi.
Ô ô ô, điện hạ, muốn hắn rồi.
…………
Tiểu Nam đuổi theo Mộ Lăng Không, vô cùng thức thời không nói chuyện vừa xảy ra. Nàng từ phía sau lưng cởi xuống một bọc, cung kính đưa lên: “Nương nương, cái này là người không cẩn thận để thất lạc, thuộc hạ ngẫu nhiên nhìn thấy, liền lượm trở lại. Ngài kiểm tra, xem có thiếu thứ nào không ạ?”
Mộ Lăng Không kinh ngạc mở ra, phát hiện ra những trang sức mỹ lệ đêm hôm đó bị Đế Tuấn vứt lại đều hoàn hào không tổn hại chút nào đặt ở trước mặt. Tiểu Nam đã sớm tỉ mỉ lau sạch sẽ, lóa mắt người nhìn.
“Cám ơn ngươi nah.” Mộ Lăng Không mặc dù cũng không coi như là thích, nhưng vẫn cảm kích Tiểu Nam tỉ mỉ.
“Nương nương, ngài đừng khách khí với thuộc hạ. Về sau có gì phân phó, xin hãy kêu Tiểu Nam đi làm.” Nàng chờ đợi, hi vọng thái tử phi mêm lòng, trước hết cam kết cho nàng ở lại.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Tiểu Bắc tâm tình thấp thỏm: “Chỉ là, trước khi rời đi thuộc hạ tìm hiểu được ít tin tức, nghe nói, hoàng hậu nương nương khuyên bảo hoàng thượng, tạm thời chưa phái truy binh tìm điện hạ.”Đế Tuấn ‘a’ một tiếng, bày tỏ hắn có nghe được.Hoảng hốt hồi lâu, bên tai Tiểu Bắc chợt có giọng trầm thấp, đông lạnh người vang lên: “Xe ngựa này, bổn vương thích. Ngươi và Tiểu Nam ở lại đây đi.”Oanh —— oanh —— oanh ——Liên tiếp mấy tiếng sét đánh, đánh trúng Tiểu Bắc, hắn quả thật không tin được những gì mình nghe được.Vừa rồi chủ tử hình như là khen ngợi hắn, còn nói……còn nói… Muốn hắn đi theo!!!Đây chính là tâm nguyện lớn nhất cả đời của hắn và Tiểu Nam!Chỉ đơn giản dễ dàng đạt được như vậy.Hắn dùng tay ra sức chùi mắt, mũi cũng không có tiền đồ bắt đầu chua sót. Ngay cả Đế Tuấn rời đi lúc nào cũng không phát giác.Bình thường Tiểu Bắc sẽ không phạm phải sai lập cấp thấp này. Chỉ là hôm nay quá mức đặc biệt, cho phép hắn phóng túng lần duy nhất này thôi.Ô ô ô, điện hạ, muốn hắn rồi.…………Tiểu Nam đuổi theo Mộ Lăng Không, vô cùng thức thời không nói chuyện vừa xảy ra. Nàng từ phía sau lưng cởi xuống một bọc, cung kính đưa lên: “Nương nương, cái này là người không cẩn thận để thất lạc, thuộc hạ ngẫu nhiên nhìn thấy, liền lượm trở lại. Ngài kiểm tra, xem có thiếu thứ nào không ạ?”Mộ Lăng Không kinh ngạc mở ra, phát hiện ra những trang sức mỹ lệ đêm hôm đó bị Đế Tuấn vứt lại đều hoàn hào không tổn hại chút nào đặt ở trước mặt. Tiểu Nam đã sớm tỉ mỉ lau sạch sẽ, lóa mắt người nhìn.“Cám ơn ngươi nah.” Mộ Lăng Không mặc dù cũng không coi như là thích, nhưng vẫn cảm kích Tiểu Nam tỉ mỉ.“Nương nương, ngài đừng khách khí với thuộc hạ. Về sau có gì phân phó, xin hãy kêu Tiểu Nam đi làm.” Nàng chờ đợi, hi vọng thái tử phi mêm lòng, trước hết cam kết cho nàng ở lại.