Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 138: Đế Tuấn vô sỉ (tám)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không hít một hơi thật sâu, thật lâu không có dũng khí đáp lại.Đáng chết, nàng cư nhiên quên mất, ‘phao’ trong khẩu miệng của Đế Tuấn thật ra là chỉ người của Tiêu Dao môn_con người đây!Nôn!~……………Sau khi bốn người ra khỏi khách đ**m, quả nhiên người của Tiêu Dao môn theo sát phía sau.Có lẽ bọn họ đã quyết định bắt đầu, cũng coi như một chân đã bước lên đường xuống hoàng tuyền.Đế Tuấn nắm tay Mộ Lăng Không, chậm rãi đi trên đường phố. Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi sau chủ tử, cũng làm bộ như không thấy mấy cái đuôi ở phía sau, cũng không vội ra tay giải quyết phiền phức.Đi dạo gần nửa canh giờ, bốn người lại ngồi ở quán trà ven đường nghỉ ngơi thật lâu.Đế Tuấn sai Tiểu Bắc đi lấy xe ngựa, chuẩn bị tìm khách đ**m ngủ trọ.Chọn tới chọn lui, cuối cùng Đế Tuấn nhìn trúng một nhà ở phía tây, nhà trọ không lớn, hơi chếch một chút. Chủ nhà trọ là một đôi vợ chồng trung niên, có một nhi tử tám tuổi, một nữ nhi bốn tuổi, nuôi một con chó vàng lớn, mập sắp không nhúc nhích được, nằm nghiêng tại cửa, mặc cho người ra ra vào vào, cũng không để ý tới.Hôm nay nhà trọ buôn bán không được tốt, cả nhà trọ cũng chỉ thấy đám người Đế Tuấn.Chỗ này phục vụ nhiều nhất cũng có thể được coi là tạm, tuyệt đối không được xưng tụng là tuyệt, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng chó sủa, ngoài ra không có động tĩnh gì khác.Cách xa nơi huyên náo, khó có thể tìm được một nới yên tĩnh như vậy ở trong thành.Chọn một gian phòng tương đối thoải mái, ba mặt phòng khách, Đế Tuấn trực tiếp kéo Mộ Lăng Không vào phòng nghỉ ngơi.Ban ngày ban mặt, càn khôn tại đỉnh, không hề thích hợp làm chuyện trộm đạo.Đế Tuấn vẫn còn nhớ mãi không quên về cá mẫu tử. Đóng cửa phòng, hai vợ chồng ‘kịch liệt’ thảo luận, cuối cùng thắng bại ra sao, còn chưa biết được.

Mộ Lăng Không hít một hơi thật sâu, thật lâu không có dũng khí đáp lại.

Đáng chết, nàng cư nhiên quên mất, ‘phao’ trong khẩu miệng của Đế Tuấn thật ra là chỉ người của Tiêu Dao môn_con người đây!

Nôn!~

……………

Sau khi bốn người ra khỏi khách đ**m, quả nhiên người của Tiêu Dao môn theo sát phía sau.

Có lẽ bọn họ đã quyết định bắt đầu, cũng coi như một chân đã bước lên đường xuống hoàng tuyền.

Đế Tuấn nắm tay Mộ Lăng Không, chậm rãi đi trên đường phố. Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi sau chủ tử, cũng làm bộ như không thấy mấy cái đuôi ở phía sau, cũng không vội ra tay giải quyết phiền phức.

Đi dạo gần nửa canh giờ, bốn người lại ngồi ở quán trà ven đường nghỉ ngơi thật lâu.

Đế Tuấn sai Tiểu Bắc đi lấy xe ngựa, chuẩn bị tìm khách đ**m ngủ trọ.

Chọn tới chọn lui, cuối cùng Đế Tuấn nhìn trúng một nhà ở phía tây, nhà trọ không lớn, hơi chếch một chút. Chủ nhà trọ là một đôi vợ chồng trung niên, có một nhi tử tám tuổi, một nữ nhi bốn tuổi, nuôi một con chó vàng lớn, mập sắp không nhúc nhích được, nằm nghiêng tại cửa, mặc cho người ra ra vào vào, cũng không để ý tới.

Hôm nay nhà trọ buôn bán không được tốt, cả nhà trọ cũng chỉ thấy đám người Đế Tuấn.

Chỗ này phục vụ nhiều nhất cũng có thể được coi là tạm, tuyệt đối không được xưng tụng là tuyệt, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng chó sủa, ngoài ra không có động tĩnh gì khác.

Cách xa nơi huyên náo, khó có thể tìm được một nới yên tĩnh như vậy ở trong thành.

Chọn một gian phòng tương đối thoải mái, ba mặt phòng khách, Đế Tuấn trực tiếp kéo Mộ Lăng Không vào phòng nghỉ ngơi.

Ban ngày ban mặt, càn khôn tại đỉnh, không hề thích hợp làm chuyện trộm đạo.

Đế Tuấn vẫn còn nhớ mãi không quên về cá mẫu tử. Đóng cửa phòng, hai vợ chồng ‘kịch liệt’ thảo luận, cuối cùng thắng bại ra sao, còn chưa biết được.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Mộ Lăng Không hít một hơi thật sâu, thật lâu không có dũng khí đáp lại.Đáng chết, nàng cư nhiên quên mất, ‘phao’ trong khẩu miệng của Đế Tuấn thật ra là chỉ người của Tiêu Dao môn_con người đây!Nôn!~……………Sau khi bốn người ra khỏi khách đ**m, quả nhiên người của Tiêu Dao môn theo sát phía sau.Có lẽ bọn họ đã quyết định bắt đầu, cũng coi như một chân đã bước lên đường xuống hoàng tuyền.Đế Tuấn nắm tay Mộ Lăng Không, chậm rãi đi trên đường phố. Tiểu Nam và Tiểu Bắc đi sau chủ tử, cũng làm bộ như không thấy mấy cái đuôi ở phía sau, cũng không vội ra tay giải quyết phiền phức.Đi dạo gần nửa canh giờ, bốn người lại ngồi ở quán trà ven đường nghỉ ngơi thật lâu.Đế Tuấn sai Tiểu Bắc đi lấy xe ngựa, chuẩn bị tìm khách đ**m ngủ trọ.Chọn tới chọn lui, cuối cùng Đế Tuấn nhìn trúng một nhà ở phía tây, nhà trọ không lớn, hơi chếch một chút. Chủ nhà trọ là một đôi vợ chồng trung niên, có một nhi tử tám tuổi, một nữ nhi bốn tuổi, nuôi một con chó vàng lớn, mập sắp không nhúc nhích được, nằm nghiêng tại cửa, mặc cho người ra ra vào vào, cũng không để ý tới.Hôm nay nhà trọ buôn bán không được tốt, cả nhà trọ cũng chỉ thấy đám người Đế Tuấn.Chỗ này phục vụ nhiều nhất cũng có thể được coi là tạm, tuyệt đối không được xưng tụng là tuyệt, thỉnh thoảng truyền đến một tiếng chó sủa, ngoài ra không có động tĩnh gì khác.Cách xa nơi huyên náo, khó có thể tìm được một nới yên tĩnh như vậy ở trong thành.Chọn một gian phòng tương đối thoải mái, ba mặt phòng khách, Đế Tuấn trực tiếp kéo Mộ Lăng Không vào phòng nghỉ ngơi.Ban ngày ban mặt, càn khôn tại đỉnh, không hề thích hợp làm chuyện trộm đạo.Đế Tuấn vẫn còn nhớ mãi không quên về cá mẫu tử. Đóng cửa phòng, hai vợ chồng ‘kịch liệt’ thảo luận, cuối cùng thắng bại ra sao, còn chưa biết được.

Quyển 2 - Chương 138: Đế Tuấn vô sỉ (tám)