Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 143: Thuật hợp thể (ba)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sáng sớm ngày mai đôi phu phụ kia rời giường, có phải bị dọa chết không.Trong một đêm, cả nhà bị đại biến, tất cả vì không cẩn thận thu nhận khác trọ vô lương như hắn.''Nương tử, ta còn giữ lại 'phao' cho nàng.'' Đế Tuấn uất uất ức ức.Nàng lại như xù lông mèo, nhảy lên cao ba thước, giận dữ hét, "Không cho phép nhắc lại những thứ đáng chết kia, ai mà thèm đi đạp ‘ phao phao ’? ? Đời ta cũng không muốn thấy nhiều như vậy ‘ phao phao ’ chồng chất thành một đống."Đến bây giờ nàng cũng cảm thấy buồn nôn.Đế Tuấn bất đắc dĩ vén lỗ tai một cái, "Được rồi, vi phu đồng ý.'' Ánh mắt phiêu sái, rơi vào trên người Tiểu Bắc, ''Đi ra ngoài dọn sạch sẽ, phu nhân nói rồi, không cho phép hù dọa người khác.''"Tuân lệnh." Tiểu Bắc chấp nhận lệnh đi ra ngoài.Mới vừa rồi không có lệnh, lúc này tự nhiên không thấy thanh thản.Mặc dù đã không phải lần đầu tiên thấy thái tử điện hạ ra tay, thế nhưng hắn thấy không quen cực độ.Cũng không phải sợ, có lẽ bây giờ hắn thấy cùng cảm giác với thái tử phi.Hai chữ hoàn toàn có thể hình dung: ghê tởm.Đêm còn dài bàn cờ này vẫn còn tiếp tục.Quanh co khúc khuỷu, hắn và nàng chém giết bất phân cao thấp.Thời khắc mấu chốt, nàng quyết định xuất một chiêu mỹ nhân kế, kéo áo xuống thấp nửa tấc, lộ ra vai bên trái, ngón tay nhẹ nhành đánh nhẹ mấy cài trên da thịt, đưa đến nhìn mắt không chớp của người khác, sau đó, nhanh chóng ra chiêu, bao vây chặn đánh, đem Đế Tuấn đẩy vào cục diện bế tắc.Hắn không còn có phản pháo dư âm , chỉ lát nữa là phải cúi đầu nhận thua.Đế Tuấn chợt đứng lên, cách bàn vuông nhỏ lại gần, chính xác hôn lên nụ cười hả hê của nàng.Tay trái dùng sức hơi cuộn lên, hoa rơi, con cờ rải đầy.Mặt hắn tiếc nuối lắc đầu, ''Đáng tiếc, còn chưa có phân thắng bại.''
Sáng sớm ngày mai đôi phu phụ kia rời giường, có phải bị dọa chết không.
Trong một đêm, cả nhà bị đại biến, tất cả vì không cẩn thận thu nhận khác trọ vô lương như hắn.
''Nương tử, ta còn giữ lại 'phao' cho nàng.'' Đế Tuấn uất uất ức ức.
Nàng lại như xù lông mèo, nhảy lên cao ba thước, giận dữ hét, "Không cho phép nhắc lại những thứ đáng chết kia, ai mà thèm đi đạp ‘ phao phao ’? ? Đời ta cũng không muốn thấy nhiều như vậy ‘ phao phao ’ chồng chất thành một đống."
Đến bây giờ nàng cũng cảm thấy buồn nôn.
Đế Tuấn bất đắc dĩ vén lỗ tai một cái, "Được rồi, vi phu đồng ý.'' Ánh mắt phiêu sái, rơi vào trên người Tiểu Bắc, ''Đi ra ngoài dọn sạch sẽ, phu nhân nói rồi, không cho phép hù dọa người khác.''
"Tuân lệnh." Tiểu Bắc chấp nhận lệnh đi ra ngoài.
Mới vừa rồi không có lệnh, lúc này tự nhiên không thấy thanh thản.
Mặc dù đã không phải lần đầu tiên thấy thái tử điện hạ ra tay, thế nhưng hắn thấy không quen cực độ.
Cũng không phải sợ, có lẽ bây giờ hắn thấy cùng cảm giác với thái tử phi.
Hai chữ hoàn toàn có thể hình dung: ghê tởm.
Đêm còn dài bàn cờ này vẫn còn tiếp tục.
Quanh co khúc khuỷu, hắn và nàng chém giết bất phân cao thấp.
Thời khắc mấu chốt, nàng quyết định xuất một chiêu mỹ nhân kế, kéo áo xuống thấp nửa tấc, lộ ra vai bên trái, ngón tay nhẹ nhành đánh nhẹ mấy cài trên da thịt, đưa đến nhìn mắt không chớp của người khác, sau đó, nhanh chóng ra chiêu, bao vây chặn đánh, đem Đế Tuấn đẩy vào cục diện bế tắc.
Hắn không còn có phản pháo dư âm , chỉ lát nữa là phải cúi đầu nhận thua.
Đế Tuấn chợt đứng lên, cách bàn vuông nhỏ lại gần, chính xác hôn lên nụ cười hả hê của nàng.
Tay trái dùng sức hơi cuộn lên, hoa rơi, con cờ rải đầy.
Mặt hắn tiếc nuối lắc đầu, ''Đáng tiếc, còn chưa có phân thắng bại.''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Sáng sớm ngày mai đôi phu phụ kia rời giường, có phải bị dọa chết không.Trong một đêm, cả nhà bị đại biến, tất cả vì không cẩn thận thu nhận khác trọ vô lương như hắn.''Nương tử, ta còn giữ lại 'phao' cho nàng.'' Đế Tuấn uất uất ức ức.Nàng lại như xù lông mèo, nhảy lên cao ba thước, giận dữ hét, "Không cho phép nhắc lại những thứ đáng chết kia, ai mà thèm đi đạp ‘ phao phao ’? ? Đời ta cũng không muốn thấy nhiều như vậy ‘ phao phao ’ chồng chất thành một đống."Đến bây giờ nàng cũng cảm thấy buồn nôn.Đế Tuấn bất đắc dĩ vén lỗ tai một cái, "Được rồi, vi phu đồng ý.'' Ánh mắt phiêu sái, rơi vào trên người Tiểu Bắc, ''Đi ra ngoài dọn sạch sẽ, phu nhân nói rồi, không cho phép hù dọa người khác.''"Tuân lệnh." Tiểu Bắc chấp nhận lệnh đi ra ngoài.Mới vừa rồi không có lệnh, lúc này tự nhiên không thấy thanh thản.Mặc dù đã không phải lần đầu tiên thấy thái tử điện hạ ra tay, thế nhưng hắn thấy không quen cực độ.Cũng không phải sợ, có lẽ bây giờ hắn thấy cùng cảm giác với thái tử phi.Hai chữ hoàn toàn có thể hình dung: ghê tởm.Đêm còn dài bàn cờ này vẫn còn tiếp tục.Quanh co khúc khuỷu, hắn và nàng chém giết bất phân cao thấp.Thời khắc mấu chốt, nàng quyết định xuất một chiêu mỹ nhân kế, kéo áo xuống thấp nửa tấc, lộ ra vai bên trái, ngón tay nhẹ nhành đánh nhẹ mấy cài trên da thịt, đưa đến nhìn mắt không chớp của người khác, sau đó, nhanh chóng ra chiêu, bao vây chặn đánh, đem Đế Tuấn đẩy vào cục diện bế tắc.Hắn không còn có phản pháo dư âm , chỉ lát nữa là phải cúi đầu nhận thua.Đế Tuấn chợt đứng lên, cách bàn vuông nhỏ lại gần, chính xác hôn lên nụ cười hả hê của nàng.Tay trái dùng sức hơi cuộn lên, hoa rơi, con cờ rải đầy.Mặt hắn tiếc nuối lắc đầu, ''Đáng tiếc, còn chưa có phân thắng bại.''