Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 146: Thuật hợp thể (sáu)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Chàng thích bị người ‘thái’ đúng không??? Ta không cần học, hiện tại liền có thể ‘thái’.” Hơi hơi nhún chân, Mộ Lăng Không lật người, cưỡi trên người hắn, giành được chủ động: “Chàng chờ để ta ép khô đi, hừ, cho chàng nếm thử một chút lợi hại.”Đế Tuấn hoan hô một tiếng, vui vẻ cười to, nửa điểm không ngại Mộ Lăng Không càn rỡ. Nheo mắt lại, phối hợp làm không biết mệt.Tóm lại ___ rất sảng khoái, rất vui vẻ.Mà đổi lại, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đang nhức đầu không biết xử lý máu dầm dề ở ngoài viện như thế nào.Ba nữ nhân bị Tiểu Nam giết may mắn được toàn thây, không bị phân tán tứ chi lẻ tẻ.Mà những người bị chết trong tay thái tử căn bản là không nhìn là nguyên vẹn. Trong tay Tiểu Bắc là một cái bao, chứa toàn bộ tứ chi của người, từng khúc từng khúc, vết thương chỉnh tề, một nhát đứt lìa.Trong nhà truyền ra âm thanh quen thuộc làm người ta mặt đỏ tim đập, bọn họ chỉ liếc nhau một cái, bất đắc dĩ lắc đầu.Gia nói rồi, trước hừng dồng, phải trở về trạng thái ban đầu. Bon họ còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian nghiên cứu chuyện bát quái của chủ tử.Chỉ là, sự kính sợ đối với Đế Tuấn tăng thêm một tầng.Mấy ngày nay, chỉ nhìn thấy gia cười, cũng đã sắp quên mất bản tính của hắn rồi.Tối hôm nay, coi như lần nữa nhớ lại, khiến hai thị vệ thân cận cầng thêm kính sợ, không dám sinh ra một chút chậm trễ.Vẫn nên thành thật nghe lời, cần cù làm việc thì tốt hơn.…………Ánh sáng mặt trời đầu tiên ở phía đông xuyên qua màn đêm hắc ám, báo một ngày mới đến.‘Vất vả’ cả đêm Đế Tuấn ôm kiều thê ngủ nướng, Tiểu Nam, Tiểu Bắc mệt nhọc cả đêm đang bận thu xếp áo cơm hàng ngày, để chủ tử thức dậy có thể được hưởng thụ sự phục vụ chất lượng nhất.Một ngày không thể bình thường hơn.

“Chàng thích bị người ‘thái’ đúng không??? Ta không cần học, hiện tại liền có thể ‘thái’.” Hơi hơi nhún chân, Mộ Lăng Không lật người, cưỡi trên người hắn, giành được chủ động: “Chàng chờ để ta ép khô đi, hừ, cho chàng nếm thử một chút lợi hại.”

Đế Tuấn hoan hô một tiếng, vui vẻ cười to, nửa điểm không ngại Mộ Lăng Không càn rỡ. Nheo mắt lại, phối hợp làm không biết mệt.

Tóm lại ___ rất sảng khoái, rất vui vẻ.

Mà đổi lại, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đang nhức đầu không biết xử lý máu dầm dề ở ngoài viện như thế nào.

Ba nữ nhân bị Tiểu Nam giết may mắn được toàn thây, không bị phân tán tứ chi lẻ tẻ.

Mà những người bị chết trong tay thái tử căn bản là không nhìn là nguyên vẹn. Trong tay Tiểu Bắc là một cái bao, chứa toàn bộ tứ chi của người, từng khúc từng khúc, vết thương chỉnh tề, một nhát đứt lìa.

Trong nhà truyền ra âm thanh quen thuộc làm người ta mặt đỏ tim đập, bọn họ chỉ liếc nhau một cái, bất đắc dĩ lắc đầu.

Gia nói rồi, trước hừng dồng, phải trở về trạng thái ban đầu. Bon họ còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian nghiên cứu chuyện bát quái của chủ tử.

Chỉ là, sự kính sợ đối với Đế Tuấn tăng thêm một tầng.

Mấy ngày nay, chỉ nhìn thấy gia cười, cũng đã sắp quên mất bản tính của hắn rồi.

Tối hôm nay, coi như lần nữa nhớ lại, khiến hai thị vệ thân cận cầng thêm kính sợ, không dám sinh ra một chút chậm trễ.

Vẫn nên thành thật nghe lời, cần cù làm việc thì tốt hơn.

…………

Ánh sáng mặt trời đầu tiên ở phía đông xuyên qua màn đêm hắc ám, báo một ngày mới đến.

‘Vất vả’ cả đêm Đế Tuấn ôm kiều thê ngủ nướng, Tiểu Nam, Tiểu Bắc mệt nhọc cả đêm đang bận thu xếp áo cơm hàng ngày, để chủ tử thức dậy có thể được hưởng thụ sự phục vụ chất lượng nhất.

Một ngày không thể bình thường hơn.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… “Chàng thích bị người ‘thái’ đúng không??? Ta không cần học, hiện tại liền có thể ‘thái’.” Hơi hơi nhún chân, Mộ Lăng Không lật người, cưỡi trên người hắn, giành được chủ động: “Chàng chờ để ta ép khô đi, hừ, cho chàng nếm thử một chút lợi hại.”Đế Tuấn hoan hô một tiếng, vui vẻ cười to, nửa điểm không ngại Mộ Lăng Không càn rỡ. Nheo mắt lại, phối hợp làm không biết mệt.Tóm lại ___ rất sảng khoái, rất vui vẻ.Mà đổi lại, Tiểu Nam và Tiểu Bắc đang nhức đầu không biết xử lý máu dầm dề ở ngoài viện như thế nào.Ba nữ nhân bị Tiểu Nam giết may mắn được toàn thây, không bị phân tán tứ chi lẻ tẻ.Mà những người bị chết trong tay thái tử căn bản là không nhìn là nguyên vẹn. Trong tay Tiểu Bắc là một cái bao, chứa toàn bộ tứ chi của người, từng khúc từng khúc, vết thương chỉnh tề, một nhát đứt lìa.Trong nhà truyền ra âm thanh quen thuộc làm người ta mặt đỏ tim đập, bọn họ chỉ liếc nhau một cái, bất đắc dĩ lắc đầu.Gia nói rồi, trước hừng dồng, phải trở về trạng thái ban đầu. Bon họ còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian nghiên cứu chuyện bát quái của chủ tử.Chỉ là, sự kính sợ đối với Đế Tuấn tăng thêm một tầng.Mấy ngày nay, chỉ nhìn thấy gia cười, cũng đã sắp quên mất bản tính của hắn rồi.Tối hôm nay, coi như lần nữa nhớ lại, khiến hai thị vệ thân cận cầng thêm kính sợ, không dám sinh ra một chút chậm trễ.Vẫn nên thành thật nghe lời, cần cù làm việc thì tốt hơn.…………Ánh sáng mặt trời đầu tiên ở phía đông xuyên qua màn đêm hắc ám, báo một ngày mới đến.‘Vất vả’ cả đêm Đế Tuấn ôm kiều thê ngủ nướng, Tiểu Nam, Tiểu Bắc mệt nhọc cả đêm đang bận thu xếp áo cơm hàng ngày, để chủ tử thức dậy có thể được hưởng thụ sự phục vụ chất lượng nhất.Một ngày không thể bình thường hơn.

Quyển 2 - Chương 146: Thuật hợp thể (sáu)