Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 155: Quang minh chính đại đoạt nam nhân ( năm )

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Ám sát Tiêu hoàng hậu, khó khăn như thế nào, mọi người trong lòng đều rõ, nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi thử,''''Không có cơ hội thì đi tìm cơ hội, lương tâm ngươi rõ ràng, thật sự có thật tâm hoàn thành mệnh lệnh không?'' ĐInh Lăng không chịu yếu vế, ''người và tiểu hòa thượng tuấn mĩ tình chàng ý thiếp, dâm tà hàng đêm, còn muốn sinh con, phi, chả lẽ ngươi quên rồi, không được sư phụ cho phép, mất đi tấm thân xử nữ, ngươi sẽ chịu phạt cái gì?''Một cỗ kình phong đánh tới mặt.Đinh Lăng muốn cản, động tác của Lăng Không nhanh hơn nàng ta.Trong lúc nhất thời, chưởng ấn tràn đầy trời đất, bên trong xe ngựa không gian chật nhỏ, lại xuất ra toàn bộ công lực, vẫn là không thể nào chạy thoát được đại khí to lớn của Lăng Không.Ba ba ba.Đúng mười cái tát.Để lại cho miệng của ĐInh Lăng một đạo hồng hồng.Da màu chưa thay đổi, cũng không sưng to, hiển nhiên nàng ta cũng mang mặt nạ da người, tướng mạo thật sự che giấu ở phía sau.''Ta và phu quân, một đời một kiếp, ba sách sau lễ, bị ngươi nói như thế, cũng thành vụng trộm, ta cần đánh ngươi, để không cam chịu bị nói như vậy.'' Huyết mạch của nàng tăng vọt, còn có thể khắc chế tâm tình, không nhanh không chậm nói :''Sự việc này ta tự mình đi giải thích với sư phụ, muốn đánh muốn giết, cũng là quyết định của người, ngươi một người chưa gả đi, miệng lại không bận tâm nói ra lời bát nháo, không biết xấu hổ, ta còn muốn đấy.''Vài ba lời, dễ dàng đem lời nói của ĐInh Lăng chặn lại.Coi như nàng bị đánh cũng không tìm được một chữ lí nào.Ai bảo nàng l* m*ng trước, võ công không địch lại được, bị áp chế không có chút lực phản kháng nào, đáng đời.

''Ám sát Tiêu hoàng hậu, khó khăn như thế nào, mọi người trong lòng đều rõ, nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi thử,''

''Không có cơ hội thì đi tìm cơ hội, lương tâm ngươi rõ ràng, thật sự có thật tâm hoàn thành mệnh lệnh không?'' ĐInh Lăng không chịu yếu vế, ''người và tiểu hòa thượng tuấn mĩ tình chàng ý thiếp, dâm tà hàng đêm, còn muốn sinh con, phi, chả lẽ ngươi quên rồi, không được sư phụ cho phép, mất đi tấm thân xử nữ, ngươi sẽ chịu phạt cái gì?''

Một cỗ kình phong đánh tới mặt.

Đinh Lăng muốn cản, động tác của Lăng Không nhanh hơn nàng ta.

Trong lúc nhất thời, chưởng ấn tràn đầy trời đất, bên trong xe ngựa không gian chật nhỏ, lại xuất ra toàn bộ công lực, vẫn là không thể nào chạy thoát được đại khí to lớn của Lăng Không.

Ba ba ba.

Đúng mười cái tát.

Để lại cho miệng của ĐInh Lăng một đạo hồng hồng.

Da màu chưa thay đổi, cũng không sưng to, hiển nhiên nàng ta cũng mang mặt nạ da người, tướng mạo thật sự che giấu ở phía sau.

''Ta và phu quân, một đời một kiếp, ba sách sau lễ, bị ngươi nói như thế, cũng thành vụng trộm, ta cần đánh ngươi, để không cam chịu bị nói như vậy.'' Huyết mạch của nàng tăng vọt, còn có thể khắc chế tâm tình, không nhanh không chậm nói :''Sự việc này ta tự mình đi giải thích với sư phụ, muốn đánh muốn giết, cũng là quyết định của người, ngươi một người chưa gả đi, miệng lại không bận tâm nói ra lời bát nháo, không biết xấu hổ, ta còn muốn đấy.''

Vài ba lời, dễ dàng đem lời nói của ĐInh Lăng chặn lại.

Coi như nàng bị đánh cũng không tìm được một chữ lí nào.

Ai bảo nàng l* m*ng trước, võ công không địch lại được, bị áp chế không có chút lực phản kháng nào, đáng đời.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… ''Ám sát Tiêu hoàng hậu, khó khăn như thế nào, mọi người trong lòng đều rõ, nếu ngươi không tin, có thể tự mình đi thử,''''Không có cơ hội thì đi tìm cơ hội, lương tâm ngươi rõ ràng, thật sự có thật tâm hoàn thành mệnh lệnh không?'' ĐInh Lăng không chịu yếu vế, ''người và tiểu hòa thượng tuấn mĩ tình chàng ý thiếp, dâm tà hàng đêm, còn muốn sinh con, phi, chả lẽ ngươi quên rồi, không được sư phụ cho phép, mất đi tấm thân xử nữ, ngươi sẽ chịu phạt cái gì?''Một cỗ kình phong đánh tới mặt.Đinh Lăng muốn cản, động tác của Lăng Không nhanh hơn nàng ta.Trong lúc nhất thời, chưởng ấn tràn đầy trời đất, bên trong xe ngựa không gian chật nhỏ, lại xuất ra toàn bộ công lực, vẫn là không thể nào chạy thoát được đại khí to lớn của Lăng Không.Ba ba ba.Đúng mười cái tát.Để lại cho miệng của ĐInh Lăng một đạo hồng hồng.Da màu chưa thay đổi, cũng không sưng to, hiển nhiên nàng ta cũng mang mặt nạ da người, tướng mạo thật sự che giấu ở phía sau.''Ta và phu quân, một đời một kiếp, ba sách sau lễ, bị ngươi nói như thế, cũng thành vụng trộm, ta cần đánh ngươi, để không cam chịu bị nói như vậy.'' Huyết mạch của nàng tăng vọt, còn có thể khắc chế tâm tình, không nhanh không chậm nói :''Sự việc này ta tự mình đi giải thích với sư phụ, muốn đánh muốn giết, cũng là quyết định của người, ngươi một người chưa gả đi, miệng lại không bận tâm nói ra lời bát nháo, không biết xấu hổ, ta còn muốn đấy.''Vài ba lời, dễ dàng đem lời nói của ĐInh Lăng chặn lại.Coi như nàng bị đánh cũng không tìm được một chữ lí nào.Ai bảo nàng l* m*ng trước, võ công không địch lại được, bị áp chế không có chút lực phản kháng nào, đáng đời.

Quyển 2 - Chương 155: Quang minh chính đại đoạt nam nhân ( năm )