Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 157: Quang minh chính đại đoạt nam nhân (bảy)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nhưng tại sao nương nương lại nói rằng nàng không cẩn thận vận công ra một chưởng đây?Chỉ là, lời nói vừa rồi của Mộ Lăng Không chứa đầy hàm ý, biếu đạt rất hiểu, nàng không hy vọng chuyện này bị thái tử gia biết.Tiểu Nam hồi tưởng lại bộ dáng khẩn trương quá độ của điện hạ nhà mình, có chút hiểu ý, gật gật đầu nói: “Thật may là dưới mã xa có đặt rương công cụ, sửa chữa xe rất đơn giản, không làm khó được ta. Phu nhân cứ ngồi xuống uống trà lạnh đi!”Dứt lời, nàng liền lấy ra búa sắt, tay chân lanh lẹ tu sửa.Đợi đến khi Đế Tuấn cùng Tiểu Bắc lắc lư trở lại, xuất hiện ở góc đường thì trà lạnh Mộ Lăng Không uống cũng đã cạn, Tiểu Nam như không có chuyện gì xảy ra nhanh chóng cất búa đi.Tất cả đều là cảnh thái bình giả tạo, giống như cái gì cũng không xảy ra.“Nương tử, nàng có nhớ ta không?” Hắn ôm lấy nàng, mượn xe ngựa chặn lại tầm mắt người ngoài, giống như vô cùng đói khát, dùng sức hôn lên môi của nàng, hấp thu mật ngọt trong miệng nàng.“Còn chưa kịp nghĩ, chàng đã trở lại.” Nàng lo lắng đẩy hắn một cái, còn chưa thích ứng Đế Tuấn thỉnh thoảng bộc phát nhiệt tình.Hắn có thể không coi ai ra gì, da mặt của nàng vẫn mỏng như cũ, động một chút liền nóng bỏng lợi hại.“Thật ra thì có thể nhanh hơn một chút, nhưng Tiểu Bắc kinh sợ vô cùng, chạy vài bước liền mệt như đại tiểu thư mới gả, vi phu còn phải chờ hắn.” Đế Tuấn không chút khách khí đem trách nhiệm đẩy lên người khác, thị vệ là như thế nào? Lúc cần thiết, thì phải giúp chủ tử chịu tiếng xấu.Tiểu Bắc co rúm cúi đầu, nhìn Tiểu Nam không tiếng động hoa chân múa tay, tỏ vẻ oan uổng.Hắn cũng không có lá gan lớn tiếng phản bác.Thái tử gia nói cái gì làm cái đó, chỉ cần hắn vui là tốt rồi.“Phu quân, tại sao áo khoác của chàng lại rách? Không phải là vừa mới mua ở trong tiệm may, chàng thay xong không cởi xuống được, liền mặc luôn sao?” Mộ Lăng Không nghi ngờ hỏi.
Nhưng tại sao nương nương lại nói rằng nàng không cẩn thận vận công ra một chưởng đây?
Chỉ là, lời nói vừa rồi của Mộ Lăng Không chứa đầy hàm ý, biếu đạt rất hiểu, nàng không hy vọng chuyện này bị thái tử gia biết.
Tiểu Nam hồi tưởng lại bộ dáng khẩn trương quá độ của điện hạ nhà mình, có chút hiểu ý, gật gật đầu nói: “Thật may là dưới mã xa có đặt rương công cụ, sửa chữa xe rất đơn giản, không làm khó được ta. Phu nhân cứ ngồi xuống uống trà lạnh đi!”
Dứt lời, nàng liền lấy ra búa sắt, tay chân lanh lẹ tu sửa.
Đợi đến khi Đế Tuấn cùng Tiểu Bắc lắc lư trở lại, xuất hiện ở góc đường thì trà lạnh Mộ Lăng Không uống cũng đã cạn, Tiểu Nam như không có chuyện gì xảy ra nhanh chóng cất búa đi.
Tất cả đều là cảnh thái bình giả tạo, giống như cái gì cũng không xảy ra.
“Nương tử, nàng có nhớ ta không?” Hắn ôm lấy nàng, mượn xe ngựa chặn lại tầm mắt người ngoài, giống như vô cùng đói khát, dùng sức hôn lên môi của nàng, hấp thu mật ngọt trong miệng nàng.
“Còn chưa kịp nghĩ, chàng đã trở lại.” Nàng lo lắng đẩy hắn một cái, còn chưa thích ứng Đế Tuấn thỉnh thoảng bộc phát nhiệt tình.
Hắn có thể không coi ai ra gì, da mặt của nàng vẫn mỏng như cũ, động một chút liền nóng bỏng lợi hại.
“Thật ra thì có thể nhanh hơn một chút, nhưng Tiểu Bắc kinh sợ vô cùng, chạy vài bước liền mệt như đại tiểu thư mới gả, vi phu còn phải chờ hắn.” Đế Tuấn không chút khách khí đem trách nhiệm đẩy lên người khác, thị vệ là như thế nào? Lúc cần thiết, thì phải giúp chủ tử chịu tiếng xấu.
Tiểu Bắc co rúm cúi đầu, nhìn Tiểu Nam không tiếng động hoa chân múa tay, tỏ vẻ oan uổng.
Hắn cũng không có lá gan lớn tiếng phản bác.
Thái tử gia nói cái gì làm cái đó, chỉ cần hắn vui là tốt rồi.
“Phu quân, tại sao áo khoác của chàng lại rách? Không phải là vừa mới mua ở trong tiệm may, chàng thay xong không cởi xuống được, liền mặc luôn sao?” Mộ Lăng Không nghi ngờ hỏi.
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Nhưng tại sao nương nương lại nói rằng nàng không cẩn thận vận công ra một chưởng đây?Chỉ là, lời nói vừa rồi của Mộ Lăng Không chứa đầy hàm ý, biếu đạt rất hiểu, nàng không hy vọng chuyện này bị thái tử gia biết.Tiểu Nam hồi tưởng lại bộ dáng khẩn trương quá độ của điện hạ nhà mình, có chút hiểu ý, gật gật đầu nói: “Thật may là dưới mã xa có đặt rương công cụ, sửa chữa xe rất đơn giản, không làm khó được ta. Phu nhân cứ ngồi xuống uống trà lạnh đi!”Dứt lời, nàng liền lấy ra búa sắt, tay chân lanh lẹ tu sửa.Đợi đến khi Đế Tuấn cùng Tiểu Bắc lắc lư trở lại, xuất hiện ở góc đường thì trà lạnh Mộ Lăng Không uống cũng đã cạn, Tiểu Nam như không có chuyện gì xảy ra nhanh chóng cất búa đi.Tất cả đều là cảnh thái bình giả tạo, giống như cái gì cũng không xảy ra.“Nương tử, nàng có nhớ ta không?” Hắn ôm lấy nàng, mượn xe ngựa chặn lại tầm mắt người ngoài, giống như vô cùng đói khát, dùng sức hôn lên môi của nàng, hấp thu mật ngọt trong miệng nàng.“Còn chưa kịp nghĩ, chàng đã trở lại.” Nàng lo lắng đẩy hắn một cái, còn chưa thích ứng Đế Tuấn thỉnh thoảng bộc phát nhiệt tình.Hắn có thể không coi ai ra gì, da mặt của nàng vẫn mỏng như cũ, động một chút liền nóng bỏng lợi hại.“Thật ra thì có thể nhanh hơn một chút, nhưng Tiểu Bắc kinh sợ vô cùng, chạy vài bước liền mệt như đại tiểu thư mới gả, vi phu còn phải chờ hắn.” Đế Tuấn không chút khách khí đem trách nhiệm đẩy lên người khác, thị vệ là như thế nào? Lúc cần thiết, thì phải giúp chủ tử chịu tiếng xấu.Tiểu Bắc co rúm cúi đầu, nhìn Tiểu Nam không tiếng động hoa chân múa tay, tỏ vẻ oan uổng.Hắn cũng không có lá gan lớn tiếng phản bác.Thái tử gia nói cái gì làm cái đó, chỉ cần hắn vui là tốt rồi.“Phu quân, tại sao áo khoác của chàng lại rách? Không phải là vừa mới mua ở trong tiệm may, chàng thay xong không cởi xuống được, liền mặc luôn sao?” Mộ Lăng Không nghi ngờ hỏi.