Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…
Quyển 2 - Chương 222: Mỹ kiều nương không mảnh vải che thân (hai)
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Trời sáng, luồng ánh sáng thứ nhất nhu hòa mà lành lạnh lan tỏa ở khắp nơi, huyệt đạo của Tiêu Duy cũng tự động được giải trừ, oanh một tiếng, ngã nhào ra đất.Theo sát, mấy người huynh đệ đang quỳ hoặc đang đứng cũng khôi phục tự do.Lão nhị cười khổ xoa xoa khớp xương không chút cảm giác, nhỏ giọng thường xót, ''Lão Đại cũng quá thần kì đi, nói là trời sáng, chính là trời sáng, một hào một phân cũng không kém.''Tiêu Duy Bạch lảo đảo đứng lên, liền kéo túm lưng quần các người khác lôi ra ngoài, ''Dài dòng cái gì, còn không mau cút ra ngoài, đợi lát nữa lão đại tỉnh lại, khí tức bộc phát liền cho mấy người chờ ở đây cả ngày.''Cái uy h**p này so với tất cả cái khác đề có tác dụng.Danh tiếng Thất huynh đệ Tiêu gia Hoàng Đường Sơn thả vào giang hồ cũng chấn động, chỗ bọn họ vừa đi qua cũng không cần phải bán mặt.Nói trắng ra là đại khái không có người tin tưởng, một buổi sáng tại đây, danh tiếng kia của bọn họ liền biến thành con chuột chạy qua đường, cứ chạy tiếp đi.Chỉ sợ người nào đó chạy chậm nhất bị cản lại, lại thành lang trụ (= cột đình) tới 8 canh giờ.Lão đại độc ác.Từ trước đến giờ nói được là làm được, kỷ luật nghiêm minh.Vị gia này có khí phách quá hung ác, có thể không chọc, nên là đừng chọc là tốt hơn.Khi Lăng Không tỉnh lại, Đế Tuấn đã rời giường, ăn mặc chỉnh tề, khoan thai ngồi bên bàn điểm tâm ăn sáng.Thấy nàng mở mắt, vẫn còn ba phần mơ hồ, liền mở cửa cho Tiêu Nam đang đứng chờ bên ngoài đi vào, hầu hạ nàng đổi quần áo mới, thay đổi ăn mặc một lần, khôi phục bộ dáng nhẹ nhàng xinh đẹp.''Phu nhân, ngoài cửa có chút quà tặng người, bảy vị trại chủ khẩn cầu thuộc hạ, bọn họ nói chút quà mọn, hy vọng người chớ ghét bỏ, nhất định phải nhận lấy.''Mộ Lăng Không kinh ngạc ngước mắt :''Quà cho ta? Bọn họ quá khách khí, chỉ là, phu quân, vô công bất thụ lộc, ta không nên nhận, đúng không?''
Trời sáng, luồng ánh sáng thứ nhất nhu hòa mà lành lạnh lan tỏa ở khắp nơi, huyệt đạo của Tiêu Duy cũng tự động được giải trừ, oanh một tiếng, ngã nhào ra đất.
Theo sát, mấy người huynh đệ đang quỳ hoặc đang đứng cũng khôi phục tự do.
Lão nhị cười khổ xoa xoa khớp xương không chút cảm giác, nhỏ giọng thường xót, ''Lão Đại cũng quá thần kì đi, nói là trời sáng, chính là trời sáng, một hào một phân cũng không kém.''
Tiêu Duy Bạch lảo đảo đứng lên, liền kéo túm lưng quần các người khác lôi ra ngoài, ''Dài dòng cái gì, còn không mau cút ra ngoài, đợi lát nữa lão đại tỉnh lại, khí tức bộc phát liền cho mấy người chờ ở đây cả ngày.''
Cái uy h**p này so với tất cả cái khác đề có tác dụng.
Danh tiếng Thất huynh đệ Tiêu gia Hoàng Đường Sơn thả vào giang hồ cũng chấn động, chỗ bọn họ vừa đi qua cũng không cần phải bán mặt.
Nói trắng ra là đại khái không có người tin tưởng, một buổi sáng tại đây, danh tiếng kia của bọn họ liền biến thành con chuột chạy qua đường, cứ chạy tiếp đi.
Chỉ sợ người nào đó chạy chậm nhất bị cản lại, lại thành lang trụ (= cột đình) tới 8 canh giờ.
Lão đại độc ác.
Từ trước đến giờ nói được là làm được, kỷ luật nghiêm minh.
Vị gia này có khí phách quá hung ác, có thể không chọc, nên là đừng chọc là tốt hơn.
Khi Lăng Không tỉnh lại, Đế Tuấn đã rời giường, ăn mặc chỉnh tề, khoan thai ngồi bên bàn điểm tâm ăn sáng.
Thấy nàng mở mắt, vẫn còn ba phần mơ hồ, liền mở cửa cho Tiêu Nam đang đứng chờ bên ngoài đi vào, hầu hạ nàng đổi quần áo mới, thay đổi ăn mặc một lần, khôi phục bộ dáng nhẹ nhàng xinh đẹp.
''Phu nhân, ngoài cửa có chút quà tặng người, bảy vị trại chủ khẩn cầu thuộc hạ, bọn họ nói chút quà mọn, hy vọng người chớ ghét bỏ, nhất định phải nhận lấy.''
Mộ Lăng Không kinh ngạc ngước mắt :''Quà cho ta? Bọn họ quá khách khí, chỉ là, phu quân, vô công bất thụ lộc, ta không nên nhận, đúng không?''
Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Trời sáng, luồng ánh sáng thứ nhất nhu hòa mà lành lạnh lan tỏa ở khắp nơi, huyệt đạo của Tiêu Duy cũng tự động được giải trừ, oanh một tiếng, ngã nhào ra đất.Theo sát, mấy người huynh đệ đang quỳ hoặc đang đứng cũng khôi phục tự do.Lão nhị cười khổ xoa xoa khớp xương không chút cảm giác, nhỏ giọng thường xót, ''Lão Đại cũng quá thần kì đi, nói là trời sáng, chính là trời sáng, một hào một phân cũng không kém.''Tiêu Duy Bạch lảo đảo đứng lên, liền kéo túm lưng quần các người khác lôi ra ngoài, ''Dài dòng cái gì, còn không mau cút ra ngoài, đợi lát nữa lão đại tỉnh lại, khí tức bộc phát liền cho mấy người chờ ở đây cả ngày.''Cái uy h**p này so với tất cả cái khác đề có tác dụng.Danh tiếng Thất huynh đệ Tiêu gia Hoàng Đường Sơn thả vào giang hồ cũng chấn động, chỗ bọn họ vừa đi qua cũng không cần phải bán mặt.Nói trắng ra là đại khái không có người tin tưởng, một buổi sáng tại đây, danh tiếng kia của bọn họ liền biến thành con chuột chạy qua đường, cứ chạy tiếp đi.Chỉ sợ người nào đó chạy chậm nhất bị cản lại, lại thành lang trụ (= cột đình) tới 8 canh giờ.Lão đại độc ác.Từ trước đến giờ nói được là làm được, kỷ luật nghiêm minh.Vị gia này có khí phách quá hung ác, có thể không chọc, nên là đừng chọc là tốt hơn.Khi Lăng Không tỉnh lại, Đế Tuấn đã rời giường, ăn mặc chỉnh tề, khoan thai ngồi bên bàn điểm tâm ăn sáng.Thấy nàng mở mắt, vẫn còn ba phần mơ hồ, liền mở cửa cho Tiêu Nam đang đứng chờ bên ngoài đi vào, hầu hạ nàng đổi quần áo mới, thay đổi ăn mặc một lần, khôi phục bộ dáng nhẹ nhàng xinh đẹp.''Phu nhân, ngoài cửa có chút quà tặng người, bảy vị trại chủ khẩn cầu thuộc hạ, bọn họ nói chút quà mọn, hy vọng người chớ ghét bỏ, nhất định phải nhận lấy.''Mộ Lăng Không kinh ngạc ngước mắt :''Quà cho ta? Bọn họ quá khách khí, chỉ là, phu quân, vô công bất thụ lộc, ta không nên nhận, đúng không?''