Tác giả:

Mộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính…

Quyển 2 - Chương 230: Mỹ kiều nương tử không mảnh vải che thân (mười)

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cái này chờ có cơ hội liền lại gần lúc bận việc, bất cứ nơi nào bất cứ nơi đâu cũng tìm kiếm cơ hội đè nàng, một tháng ba mươi ngày ít nhất đ*ng d*c bốn mươi lần, thật sự nàng nghĩ trong cái thế gian cường đại đó còn có người tồn tại được sao?Có phải nàng nghĩ nhiều quá hay không.Cặp mắt sáng của hắn,giờ phút này mị hoặc, lông mi vểnh lên không ngăn được ánh mắt bén nhọn, mấy đám lửa quen thuộc, đốt sáng cả khuôn mặt hắn.Ảo giác. Nàng mới nghĩ đến ảo tưởng không thực tế.Một mặt của cái ác liệt kia, so với nam nhân bình thường thì nghiêm trọng như vậy, hơn nữa da mặt dày hơn thành tường, cường nỏ đâm cũng không ra.Nàng coi hắn như một dạng thiên thần đáng sợ.Nếu như hắn biết được tâm tình sùng bái của nàng biến thành nhược điểm, trên mông đít có cái đuôi nhỏ, về sau có thể sống yên sao?Nam nhân của mình, chung giường chung gối hàng đêm, cái mặt ác liệt kia của hắn, trên đời này không ai rõ bằng nàng.Nàng hít thở sâu mấy hơi, ép mình tỉnh táo lại, đang định đem tay hắn ra, đuôi ánh mắt lại liếc thấy Tiểu Bắc thở hổn hển ôm một cái rương nữa chen vào cửa.Trong phòng đồ quá nhiều, thật sự không còn chỗ để, vì vậy không thể làm gì khác là xen kẽ khe hở, né tránh vật dưới chân, tìm tới tìm lui, nhìn trúng một khối đất trống.Hai vị chủ tử bên kia, muốn không chú ý tới cũng khó.Có lẽ cái con được điêu khắc trên tủ kia làm cho người ta sáng mắt, nàng hăng hái nổi lên, ''Tiểu Bắc mở rương ra, xem một chút.''Thị vệ đáp một tiếng, cẩn thận mở nắp.... Nắp hòm chặn lại cả thân hình của Tiểu Bắc, nửa điểm hắn cũng không thấy được.Nàng cười tủm nhìn sang, chỉ liếc mắt một cái, con ngươi chợt phóng đại.

Cái này chờ có cơ hội
liền lại gần lúc bận việc, bất cứ nơi nào bất cứ nơi đâu cũng tìm kiếm
cơ hội đè nàng, một tháng ba mươi ngày ít nhất đ*ng d*c bốn mươi
lần, thật sự nàng nghĩ trong cái thế gian cường đại đó còn có người tồn tại được sao?

Có phải nàng nghĩ nhiều quá hay không.

Cặp
mắt sáng của hắn,giờ phút này mị hoặc, lông mi vểnh lên không ngăn được
ánh mắt bén nhọn, mấy đám lửa quen thuộc, đốt sáng cả khuôn mặt hắn.

Ảo giác. Nàng mới nghĩ đến ảo tưởng không thực tế.

Một mặt của cái ác liệt kia, so với nam nhân bình thường thì nghiêm trọng
như vậy, hơn nữa da mặt dày hơn thành tường, cường nỏ đâm cũng không ra.

Nàng coi hắn như một dạng thiên thần đáng sợ.

Nếu như hắn biết được tâm tình sùng bái của nàng biến thành nhược điểm,
trên mông đít có cái đuôi nhỏ, về sau có thể sống yên sao?

Nam nhân của mình, chung giường chung gối hàng đêm, cái mặt ác liệt kia của hắn, trên đời này không ai rõ bằng nàng.

Nàng hít thở sâu mấy hơi, ép mình tỉnh táo lại, đang định đem tay hắn ra,
đuôi ánh mắt lại liếc thấy Tiểu Bắc thở hổn hển ôm một cái rương nữa
chen vào cửa.

Trong phòng đồ quá nhiều, thật sự không còn chỗ để, vì vậy không thể làm gì khác là xen kẽ khe hở, né tránh vật dưới chân,
tìm tới tìm lui, nhìn trúng một khối đất trống.

Hai vị chủ tử bên kia, muốn không chú ý tới cũng khó.

Có lẽ cái con được điêu khắc trên tủ kia làm cho người ta sáng mắt, nàng
hăng hái nổi lên, ''Tiểu Bắc mở rương ra, xem một chút.''

Thị vệ đáp một tiếng, cẩn thận mở nắp.... Nắp hòm chặn lại cả thân hình của Tiểu Bắc, nửa điểm hắn cũng không thấy được.

Nàng cười tủm nhìn sang, chỉ liếc mắt một cái, con ngươi chợt phóng đại.

Phu Quân Trắng Mịn Là Con SóiTác giả: Độ HànTruyện Ngôn TìnhMộ Lăng Không là người rất hẹp hòi, người giang hồ ai ai cũng biết. Nàng sẽ vì chuyện nhỏ như lông gà vỏ tỏi, cầm theo kiếm trúc, đuổi giết người ta tận chân trời, điều đáng sợ là cho dù người trốn trong hang chuột, cũng quyết đào hang, đánh cho người ta thương tích khắp người. Nhưng mà, trên tay của nàng không có sinh mệnh của ai. Bình thường nàng chỉ nói cho hả giận mà thôi, phát hết hỏa khí rồi, cũng không tính nữa, ví như đối thủ không tái phạm, không tới trêu chọc nàng nữa, trong nháy mắt nàng sẽ quên đi mối hận này. Dù là trong tương lai, gặp mặt trên đường, nàng tuyệt đối không nhìn bằng nửa con mắt, chứ đứng nói gì đến báo thù. Nàng nổi tiếng lúc 11 tuổi, đến tuổi 16, đã không có người nguyện ý đối nghịch cùng nàng. Thiếu nữ tính tình cổ quái, một thân võ công, cao cường hơn người, không ai biết sư phụ nàng là ai, càng không có ai biết nàng thuộc gia thế võ học nào trên giang hồ, đột nhiên xuất hiện, cô độc, vào nam ra bắc, gây chuyện sinh sự. Sớm có lời tiên đoán, lấy tính… Cái này chờ có cơ hội liền lại gần lúc bận việc, bất cứ nơi nào bất cứ nơi đâu cũng tìm kiếm cơ hội đè nàng, một tháng ba mươi ngày ít nhất đ*ng d*c bốn mươi lần, thật sự nàng nghĩ trong cái thế gian cường đại đó còn có người tồn tại được sao?Có phải nàng nghĩ nhiều quá hay không.Cặp mắt sáng của hắn,giờ phút này mị hoặc, lông mi vểnh lên không ngăn được ánh mắt bén nhọn, mấy đám lửa quen thuộc, đốt sáng cả khuôn mặt hắn.Ảo giác. Nàng mới nghĩ đến ảo tưởng không thực tế.Một mặt của cái ác liệt kia, so với nam nhân bình thường thì nghiêm trọng như vậy, hơn nữa da mặt dày hơn thành tường, cường nỏ đâm cũng không ra.Nàng coi hắn như một dạng thiên thần đáng sợ.Nếu như hắn biết được tâm tình sùng bái của nàng biến thành nhược điểm, trên mông đít có cái đuôi nhỏ, về sau có thể sống yên sao?Nam nhân của mình, chung giường chung gối hàng đêm, cái mặt ác liệt kia của hắn, trên đời này không ai rõ bằng nàng.Nàng hít thở sâu mấy hơi, ép mình tỉnh táo lại, đang định đem tay hắn ra, đuôi ánh mắt lại liếc thấy Tiểu Bắc thở hổn hển ôm một cái rương nữa chen vào cửa.Trong phòng đồ quá nhiều, thật sự không còn chỗ để, vì vậy không thể làm gì khác là xen kẽ khe hở, né tránh vật dưới chân, tìm tới tìm lui, nhìn trúng một khối đất trống.Hai vị chủ tử bên kia, muốn không chú ý tới cũng khó.Có lẽ cái con được điêu khắc trên tủ kia làm cho người ta sáng mắt, nàng hăng hái nổi lên, ''Tiểu Bắc mở rương ra, xem một chút.''Thị vệ đáp một tiếng, cẩn thận mở nắp.... Nắp hòm chặn lại cả thân hình của Tiểu Bắc, nửa điểm hắn cũng không thấy được.Nàng cười tủm nhìn sang, chỉ liếc mắt một cái, con ngươi chợt phóng đại.

Quyển 2 - Chương 230: Mỹ kiều nương tử không mảnh vải che thân (mười)